Nhặt Được Một Nam Nhân Ngoại Tộc, Xuân Tâm Chợt Nở - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:22:20
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ mặt vụt tắt. Hắn chớp, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc đến thế, ý trong lời cũng quá rõ ràng.

Ta kinh hãi thôi, liên tiếp lùi về phía để tránh .

Nào ngờ chẳng màng quy củ, lập tức chộp lấy tay , kéo mạnh lòng.

Mùi hương ập tới khiến chán ghét vô cùng, trốn cũng trốn nổi.

Sức tay mạnh đến kinh , làm chống , cuối cùng chỉ thể bịt mũi mà sức giãy giụa.

Bàn tay đang ghì lấy càng siết chặt hơn. Hắn nghiến răng, ép từng chữ: “Ghét đến ? Ta khiến ngươi buồn nôn đến thế ?”

Ta ngoảnh đầu về phía , lớn tiếng gọi: “Các ngươi đờ đó làm gì? Tộc thúc của các ngươi giữ chặt , còn mau tới giúp!”

Ta sang, chỉ thấy đám hậu bối ai nấy đều đầy vẻ do dự.

Dưới sức ép của Lan Việt, chẳng một ai thật sự dám bước lên, chỉ đó khuyên can lấy lệ.

Một lũ ngu ngốc!

Nếu còn ầm ĩ như thế nữa, e rằng danh sách kén chồng thật sự sẽ chỉ còn mỗi Lan Việt!

“Tư Ân, ngươi là của ! Ngươi chỉ thể là của !”

Lan Việt đến ngông cuồng, như thể phần thắng gọn trong tay .

4

Tim cũng từng chút lạnh .

Ta thật ngờ giấu sâu đến thế, hóa là một kẻ rắp tâm chờ nước đục thả câu.

Trong đầu hiện lên bóng dáng Tần Lẫm.

Nước mắt men theo gò má lặng lẽ rơi xuống, c.ắ.n môi, chẳng để bật chút âm thanh nào.

Bỗng Lan Việt kêu lên một tiếng đau đớn. Cánh tay đang giữ chặt dường như thứ gì xuyên thủng, m.á.u tức khắc trào .

Thoát khỏi sự kềm giữ, hoảng hốt bỏ chạy, chẳng dám ngoái đầu .

Chuyện Lan Việt tập kích khiến cả tộc chấn động.

Người trong tộc kéo đến từng tốp, nhưng đều chặn ngoài cửa, gặp một ai.

Việc rốt cuộc cũng kinh động đến tộc trưởng.

Ông đích tới, thể tiếp tục khước từ, đành mở cửa cho họ .

Ta bỏ mặc bọn họ trong gian ngoài, còn bên cửa sổ, cây đào do cha trồng mà thất thần.

Mọi đều im lặng, bầu khí vì thế càng lúc càng gượng gạo.

“Ngươi ý gì đây, giở tính trẻ con gì ? Tộc trưởng vì chuyện của ngươi mà đích tới nơi, ngươi bày cái thái độ ?”

Kẻ mở miệng là em trai tộc trưởng.

Ông xưa nay vẫn luôn theo sát tộc trưởng, tới cũng hùa theo tới đó.

Ta buồn để ý. Ông nổi nóng, vung tay định xông tới đ.á.n.h .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhat-duoc-mot-nam-nhan-ngoai-toc-xuan-tam-chot-no/chuong-3.html.]

“Cậy nuông chiều mà sinh kiêu! Đừng tưởng ngươi đặc biệt thì dám động tới ngươi! Trong tộc thiếu gì kẻ giống ngươi...”

Tộc trưởng quát lớn: “Đủ ! Đều là một nhà, hà tất làm đến mức ?”

Ông tiên khuyên em trai lui xuống, mới sang , chậm rãi mở lời.

“Tư Ân , tuy chúng cùng thế hệ, nhưng ngươi cũng là đứa trẻ do lớn lên. Những năm qua, nỗi khó xử của , hẳn ngươi đều thấy cả.”

Trên gương mặt đầy nếp nhăn của ông hiện một nụ t.h.ả.m đạm, nhưng tia tính toán trong mắt chẳng thoát khỏi .

“Huyết mạch trong tộc ngày một tàn lụi. Nếu còn mặc kệ, Tư gia chúng sớm muộn cũng sẽ mấy thôn làng quanh đây chèn ép đến mức chẳng còn đường sống.

“Tiệc kén chồng liên quan đến sự yên của cả tộc, cũng liên quan đến hạnh phúc của ngươi. Ngươi nghiêm túc mà đón nhận, đừng phụ lòng trong tộc.”

Mối uy h.i.ế.p trong lời ông càng lúc càng lộ rõ.

đám tộc nhân ngu , chỉ răm rắp theo lời tộc trưởng.

Trong những nam t.ử từng dự tiệc kén chồng, ít mất tung mất tích.

Thế mà tộc trưởng cùng đám chẳng hề nóng vội.

Phía chuyện , ắt còn nội tình mà chúng hề .

Ta đáp, chỉ lặng thinh.

Bọn họ đông thế mạnh, chống cũng nổi.

Bởi , đành tỏ điều, ngầm thuận theo sự sắp đặt của họ.

Tộc trưởng hiểu tính , thấy phản bác thì coi như đồng ý.

Đến lúc , vẻ mặt ông mới dịu đôi chút.

“Lan gia công t.ử dám đối xử với ngươi như thế, trong tộc nhất định sẽ đòi công bằng cho ngươi.”

Ông trầm ngâm chốc lát, bồi thêm một câu để xoa dịu: “Ngươi cần sợ . Cả Tư gia chúng đều là chỗ dựa của ngươi. Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa.”

Nụ của ông đầy ẩn ý.

Ngón tay siết chặt trong tay áo.

Ta rõ, ông nhân cơ hội ép Lan gia nhả lợi.

Nhân đó, ông cũng thuận miệng nhắc tới núi .

Ta đem cái cớ từng dùng để đối phó với đám hậu sinh giải thích cho ông .

Ông tin cũng mặc. Dù quả thật trồng ít thứ ở đó.

Mảnh đất núi vốn là di vật cha để .

Theo lẽ thường, của Tư gia ai phép động .

vị tộc trưởng mắt ngấp nghé mảnh đất từ lâu.

Trước , ông từng nhiều sai lên đó bừa bãi khai khẩn. Sau khi chẳng phát hiện gì, bọn họ mới chịu bỏ cuộc.

Ta cũng rõ rốt cuộc nơi thứ gì đáng để ông nhớ thương đến .

Loading...