Nhân Viên Tư Vấn Bảo Thú Nhân Của Tôi Đang Đói "Chuyện Đó" - Chương 7: Chủ nhân, tôi đói rồi!

Cập nhật lúc: 2026-04-08 12:57:23
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi uể oải trả lời: [Tôi , nhưng sói để .]

 

[Vậy bạn tiền ? Người sói đó vấn đề gì về sức khỏe, nên chúng hỗ trợ tiền , vì rời là do của bạn.]

 

[Vâng, . Tôi cần tiền, chỉ mua khác thôi.]

 

[Được , khách yêu đừng buồn, sẽ sắp xếp mới đến bầu bạn với bạn sớm.]

 

[Cảm ơn .]

 

Nhân viên thì nhanh, nhưng đợi suốt nửa tháng. Đơn hàng cứ ở trạng thái chờ giao, nhắn tin thì ai trả lời.

 

Chẳng lẽ vì mua rẻ hơn nên phân biệt đối xử? Tức thật. Tôi thề sẽ đ.á.n.h giá một .

 

May mà nửa tháng , cửa phòng cuối cùng cũng tiếng gõ. Hôm đó, một giọng trầm thấp quen thuộc vang lên từ ngoài cửa: “Người sói bạn mua giao đến, phiền bạn ký nhận.”

 

Tôi vội xỏ dép chạy mở cửa: “Đến đây, đến đây.”

 

mở cửa, lập tức c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

“Lục... Lục Dã?”

 

Người cửa chính là Lục Dã. Anh mặc một bộ âu phục đắt tiền, gương mặt vẫn trai như , nhưng khí thế càng mạnh mẽ, sắc sảo hơn.

 

Lúc , chằm chằm , ánh mắt âm u đáng sợ: “Ôn Dư, gan thật đấy, dám bỏ rơi ?”

 

Xong đời , bắt tại trận.

 

Tôi định nhanh tay đóng cửa, giả vờ như đang mộng du, nhưng Lục Dã đưa chân chặn bước thẳng nhà. Anh chẳng cần tốn bao nhiêu sức ép tường.

 

“Chạy cái gì?”

 

“Bỏ rơi thì thôi, còn định mua thêm một sói khác ?”

 

“Ôn Dư, lúc rời , đáng lẽ nên dùng xích sắt trói chặt cái vị chủ nhân lòng hiểm độc như mang theo mới đúng.”

 

Anh lạnh lùng uy hiếp, một tay còn bóp nhẹ cổ , như đang ước lượng xem cần sợi xích dài bao nhiêu mới đủ.

 

Thế nhưng...

 

Khò khè... khò khè...

 

Trong giọng uy h.i.ế.p hung dữ của xen lẫn âm thanh quen thuộc, dồn dập.

 

Tôi đang nhăn mặt định quỳ xuống xin tha thì khựng , thể tin nổi mà . Tiếng gầm gừ đó cho thấy đang “đói”. Mà “đói” nghĩa là hôn , ôm , thậm chí làm những chuyện khác.

 

Hóa hề trả thù .

 

Tôi lập tức hết sợ, cố nhịn : “Này, hôn xong mắng tiếp ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-vien-tu-van-bao-thu-nhan-cua-toi-dang-doi-chuyen-do/chuong-7-chu-nhan-toi-doi-roi.html.]

 

“...”

 

Bị thấu, sắc mặt Lục Dã trở nên khó coi. Anh chút hờn dỗi xen lẫn ngượng ngùng, ho khẽ một tiếng: “Ai thèm hôn .”

 

cổ họng đang kêu kìa. Tôi là chủ nhân của , đương nhiên làm thỏa mãn.”

 

“Vậy còn dám bỏ rơi ?”

Trang Thảo

 

Giọng vẫn hậm hực, nhưng tay nới lỏng. Tôi vội vòng tay ôm cổ , dỗ dành: “Nào bỏ rơi, chỉ phận thật của thôi.”

 

“Chủ yếu là sợ khôi phục ký ức sẽ thấy nhục nhã khi nuôi, trả thù nên mới chạy.”

 

Lục Dã lập tức : “Tôi hề ý định trả thù.”

 

“Tôi chậm là vì quá nhiều việc xử lý. Vừa xong là tìm ngay, nhưng chuyển .”

 

“Cho điều tra mới lên mạng mua thêm một sói khác, còn là giống đực nữa. Chủ nhân, chẳng chỉ nuôi ?”

 

Giọng tuy lạnh nhưng lộ rõ vẻ ủy khuất. Ánh mắt rũ xuống, đuôi mắt dài đến mê , dáng vẻ đó khiến nhịn mà chu môi.

 

“Tôi mua đó về chỉ để làm việc nhà thôi.”

 

“Đó vốn là việc của . Mấy tên đó thể học tám hệ ẩm thực trong hai ngày ? Có dọn dẹp sạch sẽ ? Có sưởi ấm giường cho ?”

 

Tôi chần chừ: “Những việc khác thì , nhưng với phận hiện tại của ... còn thích hợp giặt đồ lót cho ?”

 

Lục Dã lạnh: “Sao thích hợp? Tôi thấy thích hợp.”

 

“Mấy đó giặt sạch bằng ? Có giặt thơm như ?”

 

“...”

 

là một bản tình ca thực tế mang tên “tổng tài mặt lạnh giặt đồ lót”. Tôi bật : “Được , chỉ để giặt. Nào, hôn một cái , nhớ .”

 

Lúc Lục Dã mới hài lòng cúi xuống: “Chủ nhân, cũng nhớ .”

 

ngay khi đang định hôn, chợt nhớ một chuyện quan trọng, vội né .

 

“Chờ , để hủy đơn hàng . Không thì mất tiền thấy .”

 

, sói an , lỡ như giống bắt thì .”

 

“...”

 

Sắc mặt Lục Dã tối sầm. Anh giật lấy điện thoại của ném sang một bên, bế bổng về phía phòng ngủ.

 

“Cậu , cần lo.”

 

“Chuyện hủy đơn để mai.”

 

“Chủ nhân, đói đến mức chịu nổi nữa . Tối nay ...”

Loading...