Editor: Trang Thảo.
Khi các đồng nghiệp nam khác phát những tiếng đầy ẩn ý, thì kẻ độc hơn hai mươi năm như chỉ bắt lấy một từ khóa quan trọng: "Hỗ trợ làm việc nhà!"
Mắt sáng rực lên. Là một nhân viên văn phòng chính hiệu, bù đầu công việc đến mức thời gian dọn dẹp, nhà cửa bừa bộn chẳng khác nào một cái ổ chó. Điều đó khiến vô cùng phiền não. Vì , việc sở hữu một thú nhân làm việc nhà trở thành nhiệm vụ cấp bách hàng đầu.
Đó cũng chính là lý do chọn mua Lục Dã, sói quảng cáo là giỏi làm nhất.
Liếc hình cao lớn đang lạnh mặt rửa bát trong bếp, cảm thấy vô cùng mãn nguyện yên tâm làm.
Suốt một tuần đó, sói Lục Dã bắt đầu vùi đầu giúp quán xuyến việc nhà. Lúc đầu còn lóng ngóng, nhưng chỉ hai ngày, làm việc cực kỳ thuần thục. Quả nhiên thông minh.
Tôi thức dậy, giúp gấp chăn màn. Tôi rửa mặt, đưa khăn. Khi làm về, cơm tối thịnh soạn chuẩn sẵn bàn. Thậm chí khi ngủ, còn hưởng dịch vụ ủ ấm giường.
Nằm trong chiếc chăn ấm cơ thể sưởi nóng từ , thở phào nhẹ nhõm, cả mềm nhũn vì sung sướng.
Tốt. Quá .
Không hổ danh là thú nhân đắt nhất, quả thực xứng đáng và thực dụng. Anh giúp giải phóng đôi tay.
Chỉ một điểm khiến cảm thấy nghi hoặc và khó hiểu, đó là Lục Dã luôn phát những âm thanh lạ, cứ "khò khè, khò khè" nơi cổ họng mãi thôi.
Lúc đầu tưởng vì mới đến nên sợ hãi, hoặc do bản thể là loài ch.ó nên cổ họng mới phát âm thanh như . Thế nhưng một tháng trôi qua mà tình trạng vẫn tiếp diễn.
Trang Thảo
Mỗi tối, cứ bên mép giường , gì, cũng tự chơi một . Anh chỉ im lặng chằm chằm, mắt chớp, cái đuôi khẽ quét qua quét sàn nhà. Trông vẻ u uất và tủi .
Tôi lo lắng đưa tay sờ lên trán Lục Dã. Nóng hổi.
Chẳng lẽ sói mắc căn bệnh nghiêm trọng nào ?
Tôi vội vàng vỗ lên giường: "Lục Dã, hôm nay đừng ngủ đất nữa, lên đây cạnh ."
"Tôi thể ngủ giường ?" Lục Dã ngẩn .
Tôi cảm thấy áy náy: "Giường lớn lắm, ban đầu nghĩ hai thằng đàn ông chung thì kỳ, nhưng từ giờ cứ ngủ cạnh ."
"Ngày mai sẽ mua giường lớn hơn, tối nay chịu khó một chút nhé."
"Cảm ơn , Ôn Dư."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-vien-tu-van-bao-thu-nhan-cua-toi-dang-doi-chuyen-do/chuong-2-anh-giup-viec-tam-mui-va-su-hieu-lam-tai-hai.html.]
Được cho phép, Lục Dã ôm chăn leo lên cạnh . Một sói trai, cao lớn như một ngọn núi nhỏ co bên chiếc gối màu hồng của , gương mặt góc cạnh sắc sảo, dù xuống vẫn hề phá vỡ đường nét.
Chỉ là vẫn liên tục phát tiếng "khò khè", nhiệt độ cơ thể cũng cao đến mức đáng sợ.
"Lục Dã, hôm nay nghỉ ngơi cho , sáng mai cần dậy sớm làm bữa sáng cho ."
" sẽ đói."
"Tôi ngoài mua đại cái bánh trứng ăn là ."
"Không sạch sẽ, để làm cho ."
Anh chằm chằm , đúng hơn là đôi môi đang mấp máy của bằng ánh mắt tối tăm đầy khao khát. Còn , một kẻ vô tâm, chỉ mải cảm động.
Trời ơi, sói hiểu chuyện và chu đáo đến ? Là do vô tâm, chăm sóc t.ử tế nên mới khiến sinh bệnh như thế .
Cảm giác áy náy dâng lên, kìm mà rướn hôn nhẹ lên trán , giống như đang dỗ dành một thú cưng để bày tỏ sự tự trách của .
Lông mi Lục Dã run lên, thở chợt khựng . Anh gọi tên bằng giọng khàn đặc: "Ôn Dư..."
Ngay khi định giơ tay ôm lấy , thì , kẻ nhận điều bất thường, kịp lùi , còn ân cần kéo chăn đắp cho . Tôi cẩn thận nhét cả cánh tay nhấc lên và cái đuôi đang quẫy loạn trong chăn.
Sợ lạnh, còn nghiêm túc nhắc nhở: "Ngoan nào, đừng cử động lung tung, cũng đá chăn."
"..." Lục Dã nhắm mắt, vẻ mặt bất lực như chẳng còn thiết sống.
Tắt đèn xong, lưng về phía Lục Dã, lấy điện thoại , lòng đau như cắt khi mở khung chat với bộ phận chăm sóc khách hàng.
[Chào shop, thấy sói mua hình như vấn đề.]
Nhân viên tư vấn trả lời ngay: [Khách yêu ơi, nếu trong quá trình nuôi dưỡng bất kỳ vấn đề cơ bản nào, bạn thể xem Sổ Tay Nuôi Dưỡng Thú Nhân nhé.]
[À, ngại quá, quên gửi sổ tay cho bạn.]
Tôi buồn rầu đáp: [Không . Tôi nghĩ sổ tay chắc cũng giải quyết gì, vì nghi sói bệnh , mà còn là bệnh nặng.]
Nhân viên tư vấn lo lắng: [Bạn thể mô tả chi tiết triệu chứng của ?]
[Anh cứ phát tiếng khò khè, nhiệt độ cơ thể cao, lúc nào cũng bằng ánh mắt ủy khuất.]