Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Đại lão Huyết tộc, xin cắn nhẹ một chút (Phiên ngoại 3)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-06 05:59:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Nặc nhéo nhéo gò má mềm mại của Nguyễn Đường, thần sắc rõ ràng nhu hòa vài phần: "Chỉ giỏi làm nũng với là tài."

Nguyễn Đường mềm mại mỉm , lúm đồng tiền bên má thoắt ẩn thoắt hiện: "Nếu ngài thích, chúng sẽ nữa."

"Điều quan trọng nhất là em làm những việc , mà là em cùng ngài làm những việc ." Cậu ngoắc lấy ngón tay Bùi Nặc, ánh mắt vô cùng nghiêm túc và chuyên chú: "Thiếu ngài thì ."

Ánh mắt Bùi Nặc dần trở nên thâm thúy, tựa như đang cuộn trào một loại cảm xúc vô cùng phức tạp và sâu đậm. Rõ ràng trái tim chiếc Bánh Ngọt Nhỏ làm cho ngọt lịm tan chảy, thế nhưng ngoài mặt vẫn cố vẻ rụt rè gật gật đầu, bộ dáng hệt như đang cực kỳ bình tĩnh.

Đợi đến khi Nguyễn Đường ngóng chờ nửa ngày vẫn thấy Bùi Nặc phản ứng gì, trong lúc đang chút mất mát hụt hẫng, thì đột ngột cúi đầu, hôn chụt một cái lên khóe miệng Nguyễn Đường.

"Bánh Ngọt Nhỏ của , miệng cũng thật ngọt."

Nguyễn Đường vội đưa tay che miệng, vành tai ửng hồng Bùi Nặc. Trong đôi mắt to tròn dường như dâng lên một tầng sương nước mỏng manh. Cậu chút ngượng ngùng đầu , mũi chân miết miết xuống mặt đất.

Cậu ngẩn ngơ suy nghĩ mất nửa ngày, cuối cùng vẫn vươn tay , chủ động nắm lấy bàn tay lạnh của Bùi Nặc, mang theo ý thăm dò mà hỏi khẽ: "Chúng ... thôi ạ?"

Bùi Nặc bóp bóp bàn tay mềm xèo của Nguyễn Đường, khẽ một tiếng: "Đi thôi."

Hai bước lên xe, căn dặn quản gia lái xe đưa bọn họ tiến khu vực trung tâm thành phố.

Mặt trời bên ngoài chiếu rọi gắt. Bùi Nặc chút mất kiên nhẫn vươn tay che chắn ánh nắng chói chang. Mặc dù đẳng cấp của đủ cao để miễn nhiễm với tác hại của ánh mặt trời, nhưng dù đây cũng là thứ tồn tại mà thiên tính chủng tộc của chán ghét nhất, cho nên ít nhiều vẫn khiến cảm thấy thoải mái cho lắm.

Bùi Nặc đang định kéo Nguyễn Đường những chỗ bóng râm mát mẻ. Rốt cuộc thì làn da của Nguyễn Đường trắng mềm, hệt như đậu hũ non . Dưới cái nắng gắt gỏng thế , da dễ cháy nắng tổn thương.

Thế nhưng còn kịp thực hiện hành động, bên cạnh bất chợt bung mở một chiếc ô, che rợp bóng mát đỉnh đầu Bùi Nặc. Nguyễn Đường kiễng mũi chân để nâng cao chiếc ô lên, hướng về phía Bùi Nặc nở một nụ rạng rỡ. Trong giọng còn pha chút đắc ý nho nhỏ: "Không nắng chiếu nữa nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/dai-lao-huyet-toc-xin-can-nhe-mot-chut-phien-ngoai-3.html.]

thì ở những việc đại sự chẳng thể giúp gì cho , nhưng những việc vụn vặt thế , vẫn thể tự chăm sóc cho Bùi Nặc .

Trái tim Bùi Nặc lập tức mềm nhũn. Hắn cố nén xúc động đè Nguyễn Đường hôn ngay tại trận, vươn tay cầm lấy chiếc cán ô từ tay : "Để cầm cho."

Hai sóng vai rảo bước con phố nhộn nhịp. Cả hai đều sở hữu nhan sắc thuộc hàng cực phẩm, tự nhiên tránh khỏi việc thu hút vô ánh của đường. Chân mày Bùi Nặc nhíu . Hắn vô cùng mất kiên nhẫn mà nghiêng , che chắn những tầm mắt đang thèm thuồng chằm chằm Nguyễn Đường.

Ai ngờ cái hành động mang tính bảo hộ đầy tinh tế của , khiến cho đám nữ sinh xung quanh âm thầm kích động hét lên. Ánh mắt các cô gái sáng rực như , khe khẽ rỉ tai bàn tán điều gì đó, tựa hồ đang quắn quéo bàn luận về độ đôi của Nguyễn Đường và .

Giữa đường , thậm chí còn vài cô gái to gan mạnh dạn bước tới xin điện thoại và phương thức liên lạc của Bùi Nặc, bất quá đều lạnh lùng cự tuyệt bộ.

Nguyễn Đường bên cạnh thấy cảnh tượng đó, hai má phúng phính lập tức phồng lên. Cậu trưng vẻ mặt hung dữ dọa , làm như đang tức giận lắm .

Bùi Nặc cong khóe môi . Hắn siết chặt lấy tay Nguyễn Đường, dẫn mua một cây kem vị dâu tây. Chỉ bằng một hành động dỗ dành đơn giản như , thành công vuốt lông dỗ ngọt bé thỏ đang xù lông xù vía.

Nguyễn Đường c.ắ.n từng miếng nhỏ nhấm nháp cây kem dâu tây, thi thoảng vui vẻ giơ lên đút cho Bùi Nặc ăn một ngụm. Hai cứ thế chìm đắm trong thế giới riêng của , coi những qua đường xung quanh như khí. Nhờ mà trong một thời gian ngắn, quả thực còn kẻ nào dám mạn phép đến gần quấy rầy bọn họ nữa.

Rốt cuộc thì "cẩu lương" nhét cho ăn đến no căng cả bụng . Nếu đám xung quanh còn nhận hai là một cặp, thì phỏng chừng mắt bọn họ đều mù cả .

Thời gian một ngày trôi qua nhanh, những địa điểm thể dạo chơi cũng nhiều lắm. Nguyễn Đường cùng Bùi Nặc dạo dọc bờ sông, chơi đùa trong công viên giải trí, cùng lễ ở một ngôi cổ tự.

Đứng hồ Hứa Nguyện, Nguyễn Đường tung một đồng xu xuống mặt nước gợn sóng, thành tâm chắp tay ước một nguyện vọng.

Kiếp , nhất định vẫn gặp Bùi Nặc.

Bất quá bảo nguyện vọng miệng sẽ còn linh nghiệm nữa. Cho nên mới thèm cho Bùi Nặc .

Loading...