Biệt thự của Bùi Nặc ở vùng ngoại ô xa xôi, cảnh vật xung quanh vô cùng thanh u yên tĩnh. Những ngày tháng của Nguyễn Đường ở đây trôi qua cực kỳ thoải mái, cơm bưng nước rót tận miệng, áo quần đưa tận tay. Muốn cái gì lập tức sẽ mang đến dâng lên mặt. Bùi Nặc gần như chiều chuộng đến mức vô pháp vô thiên. Khuyết điểm duy nhất lẽ là cuộc sống quá đỗi nhàn nhã êm đềm, lâu dần đ.â.m chút nhàm chán.
Trong căn biệt thự to lớn cũng chỉ mỗi Bùi Nặc là thể trò chuyện cùng. Đừng thấy Bùi Nặc sống qua hàng ngàn năm, thực chất tác phong của hệt như một lão cán bộ về hưu. Ngày ngày quanh quẩn nếu sách, trồng hoa thì nhâm nhi uống . Nguyễn Đường cứ cạnh một lúc lâu là y như rằng dễ dàng ngủ gà ngủ gật.
Thỉnh thoảng, Nguyễn Đường cũng tìm chút chuyện gì đó để làm cho khuây khỏa.
Sau khi theo lời đề nghị của hệ thống, Nguyễn Đường lên một trang web văn học mạng dành cho nữ giới để đăng ký làm tác giả, lấy bút danh là "Bé Thỏ Đáng Yêu Như Vậy Nè".
Cậu suy tới nghĩ lui, vắt óc mãi cũng chẳng nặn ý tưởng gì ho, thế là quyết định bê luôn câu chuyện giữa và Bùi Nặc trong đó, coi như là một cách để ghi chép từng chút từng chút kỷ niệm trong cuộc sống hằng ngày của hai .
Thế nhưng, điều khiến ngờ tới chính là, nhờ văn phong của Nguyễn Đường cũng khá , cộng thêm những tình tiết câu chuyện ngọt ngào đến mức khiến lụi tim, những tương tác giữa công và thụ bên trong vô cùng đáng yêu, nhiều độc giả thi gào thét đòi ăn "cẩu lương" rần rần ở phần bình luận. Bộ truyện của Nguyễn Đường bỗng chốc nổi đình nổi đám ngoài dự đoán. Nhờ mà cũng thuận lợi ký hợp đồng với trang web.
Có điều khi ký hợp đồng, việc đăng chương mới thể tùy hứng như nữa, mỗi ngày đều bảo đảm đủ lượng chữ tối thiểu để cập nhật. Nguyễn Đường sầu não đến mức vò đầu bứt tai túm rụng mất một đống "lông thỏ" đầu, tối nào cũng lì bàn phím, dùng "móng vuốt nhỏ" của hì hục gõ chữ.
Cho nên, quý ngài ma cà rồng nhà cứ như mà hờ hững bỏ rơi.
Bùi Nặc trầm mặt, bên cửa sổ cắt tỉa cành hoa hồng cắm trong bình. Hắn nhíu chặt mày, ngừng tỏa khí lạnh, vô cùng nghiêm túc và chuyên chú suy ngẫm về một vấn đề.
Tại mấy ngày nay, chiếc Bánh Ngọt Nhỏ nhà thèm quấn quýt dính lấy nữa?
Chẳng lẽ là do đ.á.n.h mất sức hấp dẫn ? Hay là Bánh Ngọt Nhỏ thích khác mất ? Giữa nhân loại với thường lưu truyền cái gì mà "thất niên chi dương" (bảy năm ngứa ngáy/cả thèm chóng chán)... thế nhưng và Nguyễn Đường ở bên còn đầy nửa năm cơ mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/dai-lao-huyet-toc-xin-can-nhe-mot-chut-phien-ngoai-1.html.]
Bùi Nặc nghiến răng nghiến lợi, tay đưa kéo "xoẹt" một cái, tàn nhẫn cắt đứt phăng luôn một đóa hoa hồng kiều diễm.
Hắn bực dọc quăng mạnh cây kéo xuống bàn, quyết định bắt tay việc tìm kiếm nguyên nhân đằng sự bất thường của Nguyễn Đường suốt mấy ngày qua.
Bùi Nặc bước phòng ngủ, mục tiêu đầu tiên liền nhắm thẳng chiếc máy tính.
Hắn nhớ rõ, mấy đêm nay Đường Đường nhà lúc nào cũng ôm khư khư cái máy tính chịu buông tay. Mỗi định xán gần xem thử rốt cuộc Nguyễn Đường đang cái gì, Nguyễn Đường hổ cuống cuồng lấy hai tay che kín màn hình, cúi gằm mặt xuống, dùng cái giọng mũi mềm mại nũng nịu cọ cọ , sống c.h.ế.t cho xem.
Thế là quý ngài ma cà rồng định lực kém cỏi nào đó cứ như mà đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý... hơn nữa tình trạng u mê còn lặp y chang suốt mấy ngày liền.
Bùi Nặc âm thầm tự kiểm điểm bản một chút... thế nhưng kiểm điểm tới lui cũng chẳng ngộ cái gì. Rốt cuộc thì đối với mà , dĩ nhiên Bánh Ngọt Nhỏ mới là sự tồn tại quan trọng nhất.
Hắn âm thầm tra xét lịch sử duyệt web, phát hiện mấy ngày nay Nguyễn Đường vẫn luôn đều đặn đăng nhập một trang web, dùng cái bút danh "Bé Thỏ Đáng Yêu Như Vậy Nè" để đăng truyện.
Bùi Nặc khẽ nhướng mày. Sau khi ghi nhớ kỹ tên bộ truyện, nhanh nhẹn tắt giao diện, cẩn thận xóa sạch lịch sử duyệt web, cuối cùng tắt máy tính đưa về trạng thái như cũ.
Hắn làm vẻ như từng chuyện gì xảy , đường hoàng trở phòng khách xuống sô pha. Sau đó, móc điện thoại di động , lén lút gõ tìm kiếm tên bộ truyện .
[... Sở thích của quý ngài ma cà rồng ít ỏi, ngày thường ngài chỉ thích sô pha sách, cũng mấy lời âu yếm đường mật. mà mỗi khi đôi mắt đỏ sậm tựa như đá quý của ngài chuyên chú , luôn cảm giác, tựa như quý ngài ma cà rồng đang : Ta thích em.]
[ Quý ngài ma cà rồng , cũng thích ngài lắm đó. ]