Ký chủ, ngài giỏi quá mất!
Nghe lời thề của Bùi Nặc, hệ thống kích động đến mức chuỗi dữ liệu của chính cũng run rẩy bần bật. Thực tế ban nãy nó còn tưởng rằng Bùi Nặc sẽ nổi trận lôi đình, đó ném thẳng cổ Nguyễn Đường khỏi đây cơ.
Dù thì nó cũng thể thấy rõ ràng, tuy Bùi Nặc gỡ bỏ phần lớn sự phòng đối với Nguyễn Đường, đồng thời nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt, nhưng như thế vẫn thể gọi là yêu .
Loại tình cảm , hôm nay thể đặt lên Nguyễn Đường, ngày mai cũng thể dời sang con mồi khác, quá mức hư vô bất định.
Ngờ , chỉ bằng vài lời bộc bạch thẳng thắn ngốc nghếch của Nguyễn Đường, thế mà ép Bùi Nặc hứa hẹn từ nay về bên cạnh chỉ một .
Hệ thống quả thực vui sướng đến mức ngửa mặt lên trời to. Nó trốn trong gian ý thức, liếc xéo Nguyễn Ý đang lấp ló ở góc cầu thang, nhịn lạnh một tiếng.
Nó quyết định tiếp tục tu luyện, thêm nhiều sách báo về tình yêu, phấn đấu trở thành một chuyên gia tình cảm để góp gạch thêm ngói cho sự nghiệp của Nguyễn Đường.
Nguyễn Đường hệ thống của mới lập hạ một cái chí hướng vĩ đại cỡ nào. Thực tế là khi trán chạm trán Bùi Nặc, chẳng còn tâm trí mà hệ thống lải nhải nữa.
Làn da của Bùi Nặc lạnh lẽo, tựa như bông tuyết.
Chỉ tiếc là bông tuyết chỉ lưu một chớp mắt, ngay đó chút lưu tình mà lùi xa.
Đôi mắt màu đỏ sậm của Bùi Nặc thâm thúy mà u lãnh. Ngày thường luôn phảng phất vài phần bạc bẽo xa cách, thế nhưng hôm nay khi Nguyễn Đường , phát hiện sâu thẳm đáy mắt , tựa hồ đang âm ỉ thiêu đốt thứ gì đó.
Chỉ là trong tích tắc, khi Nguyễn Đường định kỹ , thì thứ đó biến mất tăm.
Bùi Nặc cúi đầu, cánh môi như như sượt qua vành tai Nguyễn Đường. Hắn tựa như một gã thợ săn với kỹ thuật cao siêu nhất, đùa bỡn con mồi của , chẳng thấy nửa giọt m.á.u rơi nhưng khiến con mồi u mê đến váng vất cả đầu óc.
Thanh âm của trầm khàn, tựa hồ ngậm theo vài phần ái : "Ta đồng ý với em."
"Ngày mai, sẽ xuất hiện mặt em nữa."
Chữ " " hiển nhiên là đang ám chỉ Nguyễn Ý.
Lỗ tai của Nguyễn Đường vốn cực kỳ mẫn cảm, lúc đỏ lựng cả lên, hệt như một viên kẹo hồ lô bọc một lớp đường sương bên ngoài, khiến chỉ hận thể c.ắ.n ngay một ngụm.
Bùi Nặc vươn tay sờ sờ lên chiếc tai đỏ ửng , tâm tình sung sướng đến thốt nên lời.
Nguyễn Ý chẳng qua chỉ là một tuyến nhân thể chút liên hệ với Huyết Liệp mà thôi. Nếu đổi là bình thường, Bùi Nặc đương nhiên sẽ dễ dàng buông tha. hiện giờ Bánh Ngọt Nhỏ của lên tiếng, tất nhiên sẽ làm bảo bối của vui.
Nguyễn Đường căng cứng cả , dường như hổ đến mức hận thể cuộn tròn thành một cục. vẫn đỏ mặt, lắp ba lắp bắp mà vô cùng kiên định đáp : "Cảm... cảm ơn ngài."
Cậu còn nhịn bổ sung thêm một câu: "Ngài thật ."
Thanh âm mềm nhũn, mang theo chút giọng sữa nũng nịu. Bùi Nặc bỗng cảm thấy trái tim như ai nhéo một cái, chút rạo rực.
Bùi Nặc cố gắng kiềm chế, rụt rè duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài. Hắn gật cằm, nhưng lời thốt trái ngược với sự điềm tĩnh : "Ta còn thể đối xử với em hơn nữa."
Chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ nhặt nhấc tay là xong, thế mà dễ dàng thỏa mãn như ?
Chậc.
Ý thức bản những lời quá đà, Bùi Nặc dậy, men theo chiếc cầu thang trải t.h.ả.m đỏ thẫm lên lầu, trở về phòng .
Hôm nay làm quá nhiều chuyện nên làm.
Ví dụ như tùy tiện lập lời thề, ví dụ như để Nguyễn Ý rời , còn những lời sến sẩm quá mức . Hắn cần kiểm điểm bản một chút.
Nguyễn Ý vội vàng chạy từ cầu thang xuống. Cậu xông thẳng đến mặt Nguyễn Đường, khuôn mặt tràn ngập vẻ phẫn nộ và cam lòng: "Sao Thân vương đại nhân thể trúng loại như cơ chứ!"
"Rõ ràng là chẳng tích sự gì, cái gì cũng . Rốt cuộc dùng cách nào để lấy lòng Thân vương đại nhân hả? Chẳng lẽ là dựa cơ thể ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-8-dai-lao-huyet-toc-xin-can-nhe-mot-chut-8.html.]
Nguyễn Đường rụt , chút kinh ngạc, chút sợ hãi.
Cậu từng thấy qua nhân loại nào hung dữ đến thế.
Năm đó lúc còn ở trong núi sâu, khi hóa hình thi thoảng cũng xuống núi dạo chơi. Ngay cả gã đồ tể mặt mũi bặm trợn cũng sẽ dúi thêm cho hai miếng thịt. Một cứ thế chỉ thẳng mặt c.h.ử.i ầm lên thế , Nguyễn Đường thực sự từng gặp bao giờ.
Hơn nữa, cơ thể thì gì cơ chứ?
Mềm mại nè, bộ lông mịn màng, cực kỳ ấm áp nha.
Nguyễn Đường luôn dễ lẫn lộn giữa bản thể linh thú và trạng thái hình hiện tại của . Cậu tu luyện thành tinh bao lâu, phần lớn thời gian đều thích giữ nguyên hình thú. Thế nên luôn quên mất rằng hiện tại còn là một con thú nhỏ bộ lông mềm mại nữa.
Nghe Nguyễn Ý mỉa mai như , Nguyễn Đường tủi . mà, vô cùng dứt khoát và hào phóng thừa nhận: " ."
Nguyễn Ý tức đến mức ngón tay run lẩy bẩy. Cậu vẻ mặt ngây thơ vô tội của Nguyễn Đường, nghiến răng c.h.ử.i rủa: "Đồ hổ!"
Cái loại chuyện dơ bẩn thế mà cũng dám đem ánh sáng để , chẳng lẽ Nguyễn Đường chút lòng tự trọng nào !
Nguyễn Đường hiểu từ " hổ", hai mắt lập tức đỏ hoe, càng thấy tủi tợn.
Cậu vốn giỏi cãi cọ với khác. Giờ phút , bỗng vô cùng ngưỡng mộ con vẹt sống trong rừng năm xưa. Nó c.h.ử.i với từng đến mùi thất bại là gì. Không giống , lúc mắng thì đến nửa chữ bẻ đôi cũng chẳng rặn nổi.
Đợi đến lúc vắt óc nghĩ một câu để cãi , sớm ngoắt thèm đoái hoài gì đến nữa .
Nguyễn Ý trừng mắt Nguyễn Đường, cục tức kẹn ứ ở cổ họng. xét thấy Nguyễn Đường hiện tại vẫn đang Bùi Nặc sủng ái, cũng dám làm càn.
Cậu chỉ đành hậm hực lên lầu, trở về phòng .
Việc cấp bách lúc là tìm cách để ở . Nghe giọng điệu của Bùi Nặc, e là định giữ . bắt buộc ở đây.
Nguyễn Ý móc từ trong túi áo một tấm huy hiệu. Khắc đó là một vài hoa văn, kỹ sẽ nhận đó là hình ảnh một viên đạn xuyên qua bông hoa hồng.
Trong giới Huyết tộc đương thời, hoa hồng xem là biểu tượng đại diện cho gia tộc. Vậy nên, tấm huy hiệu của Nguyễn Ý hiển nhiên chính là biểu tượng của Huyết Liệp (Thợ săn Huyết tộc).
Huyết Liệp, đúng như tên gọi, là một tổ chức chuyên săn lùng và tiêu diệt Huyết tộc. Bọn họ cho rằng Huyết tộc là lũ quái vật hút máu, việc chúng xâm nhập xã hội loài sẽ phá hoại nền hòa bình vốn . Vì , bọn họ sử dụng đạn bạc làm vũ khí để săn lùng những ma cà rồng .
Hiện tại sự can thiệp của chính phủ loài , bề ngoài hai bên vẻ chung sống hòa bình, nhưng thực chất bên trong là sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.
Nguyễn Ý nắm chặt tấm huy hiệu, những ngón tay lạnh ngắt. Đây là nhiệm vụ cấp giao phó, nhất định ở đây mới thể thành .
Cậu suy tính , nếu Nguyễn Đường thể câu dẫn Bùi Nặc, tại thể?
Một khi leo lên giường của Bùi Nặc, tất nhiên sẽ đuổi nữa.
Nguyễn Ý tự nhận vô cùng am hiểu những thói hư tật của đàn ông. Thân vương thì , tự nhiên cũng ngoại lệ.
Đợi màn đêm tĩnh mịch buông xuống, Nguyễn Ý cố tình một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng tang, lả lướt bước đến gõ cửa thư phòng của Bùi Nặc.
Thấy ánh đèn hắt khe cửa, đoán chắc chắn đang ở bên trong.
"Thân vương đại nhân, chuyện hệ trọng bẩm báo với ngài." Bên trong hề truyền động tĩnh gì. Nguyễn Ý khựng một nhịp, tiếp tục gõ cửa, quyết định tung đòn bẩy lớn nhất của : "Là chuyện liên quan đến Huyết Liệp."
Cánh cửa đột nhiên vang lên một tiếng "cạch", hé một khe hở.
ngay giây tiếp theo, Nguyễn Ý hoảng sợ đến mức trợn trừng hai mắt.
Một bàn tay tái nhợt thon dài vươn , tàn nhẫn bóp chặt lấy cổ . Lực đạo mạnh đến mức dường như chỉ cần siết nhẹ một chút, sẽ bỏ mạng ngay tại chỗ .
Nét mặt Bùi Nặc lộ vài phần lười biếng. Hắn vẫn luôn là một vị Thân vương cao cao tại thượng, ưu nhã mà thần bí. Ánh sáng tranh tối tranh sáng đan xen, tôn lên ngũ quan tuấn mỹ nhuốm đầy vẻ tà mị nguy hiểm của .
Hắn nhíu chặt tâm mi, tựa hồ vì quấy rầy mà cảm thấy vô cùng vui: "Ồn ào."