Không lâu Vân Bạch tỉnh giấc, hé mắt duỗi . Một nhúm tóc ngớ ngẩn đầu lắc lư theo động tác, như ánh nắng đang nhảy múa.
[Tỉnh , đáng yêu thật.]
Vân Bạch đang dụi mắt: "Hả? ⊙∀⊙"
Cậu âm thầm đầu Đoạn Nhàn Thư, ngập ngừng lên tiếng: "Vừa nãy, gì ?"
Đoạn Nhàn Thư đang cúi đầu xem tài liệu thì ngẩng lên, mặt chút biểu cảm nào: "Không ."
Vân Bạch gật đầu: "Có lẽ em nhầm ."
Dù thì cho dù Đoạn Nhàn Thư thật, cũng sẽ nhiều chữ đến như , còn khen đáng yêu ư? Không thể nào, nãy tuyệt đối thể nào là Đoạn Nhàn Thư đang chuyện, mặc dù giọng giống hệt Đoạn Nhàn Thư.
Nghi ngờ ngủ mê man, Vân Bạch uống một cốc nước đá để tỉnh táo, lấy điện thoại xem tin tức.
[Đáng yêu quá.]
Hửm? Vân Bạch trợn mắt, Đoạn Nhàn Thư, vẫn giữ nguyên động tác xem tài liệu hề đổi.
Tai vấn đề ? Chắc chắn là .
Vân Bạch mở trình duyệt, tìm kiếm xem ảo giác thính giác thì làm .
[Hay là gọi em đến cạnh nhỉ?]
Lại một câu tự dưng xuất hiện, Vân Bạch chỉ đành giả vờ như thấy. Ảo giác thính giác là bệnh tâm thần, tinh thần vấn đề gì ư? Chẳng lẽ vì quá thích Đoạn Nhàn Thư, tưởng tượng Đoạn Nhàn Thư lời yêu với đến phát điên ?
Chẳng lẽ là chuyện tâm linh?
"Bạch Bạch, đây." Đoạn Nhàn Thư với Vân Bạch.
Nghe thấy lời thật sự vẫn khác, Vân Bạch khẳng định đây là Đoạn Nhàn Thư đang gọi , do dự một lúc đến bên cạnh Đoạn Nhàn Thư.
Chắc Đoạn Nhàn Thư việc cần giúp, tuyệt đối cạnh .
[Hay là lên đùi , tay vịn ghế thoải mái.]
Đoạn Nhàn Thư kéo phắt Vân Bạch , để lên đùi .
Vân Bạch vẻ mặt ngơ ngác, nãy Đoạn Nhàn Thư chuyện, nhưng dường như thấy Đoạn Nhàn Thư ' chuyện', đó Đoạn Nhàn Thư còn thật sự làm theo 'lời ' mà .
Vân Bạch khép chặt chân, thẳng , hai tay bất an ôm lấy vai Đoạn Nhàn Thư. Tư thế khiến cao hơn Đoạn Nhàn Thư gần nửa cái đầu, Đoạn Nhàn Thư chỉ cần nghiêng đầu một chút là thể hôn .
[Ngoan quá.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-van/chuong-8.html.]
Lại thấy hai chữ, Vân Bạch rũ mắt Đoạn Nhàn Thư. Người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc khi làm việc, chỉ là tay đặt lên đầu , ấn ấn cái nhúm tóc ngớ ngẩn chịu nếp .
Nếu đây thật sự là tiếng lòng của Đoạn Nhàn Thư, thì... Vân Bạch Đoạn Nhàn Thư nghiêm túc ít , sự tương phản quá lớn nên thể nào là thật.
Vân Bạch hoảng hốt, nghi ngờ nghiêm trọng rằng lẽ còn tỉnh ngủ, đang mơ giữa ban ngày ban mặt.
Đoạn Nhàn Thư đột nhiên ngẩng đầu ngậm lấy môi hôn một lúc, lực nhấn và cọ xát khiến môi Vân Bạch ngứa, cuối cùng Đoạn Nhàn Thư còn cắn một cái: "Hửm?"
[Sao biểu cảm , hôn ?]
[Chết , "hửm" nữa , sắp gọi là Ừ Ừ Quái ?]
Cảm giác đau đớn yếu ớt nhưng vẫn cảm nhận khiến Vân Bạch xác định mơ. Có lẽ những bất ngờ khi tỉnh dậy quá nhiều, hiện tại cảm thấy những gì khá bình thường.
Vân Bạch bắt đầu suy tư. Dường như thật sự thể thấy tiếng lòng của Đoạn Nhàn Thư. Nếu đây đúng là suy nghĩ thật sự của Đoạn Nhàn Thư...
Trong lòng Vân Bạch dâng lên một chút vui sướng thầm kín, ngọt ngào như ăn kẹo. Khóe miệng kìm nhếch lên, nhanh chóng hôn Đoạn Nhàn Thư một cái, gò má nóng bừng nhuộm một sắc đỏ tươi tắn.
Ánh mắt Đoạn Nhàn Thư tối sầm , đưa tay giữ chặt cằm Vân Bạch cúi đầu hôn xuống.
[Lại quyến rũ .]
Nụ hôn đầy chiếm hữu mạnh mẽ hơn lúc nãy. Vân Bạch hôn đến mềm nhũn cả , thể kiểm soát mà ngửa . Khi lưng sắp chạm bàn làm việc, Đoạn Nhàn Thư đưa tay lót eo , tránh để va cạnh bàn cứng rắn.
Lời giải thích nghẹn bên môi biến thành tiếng rên khe khẽ. Vân Bạch bám lấy vai Đoạn Nhàn Thư, hàng mi đen dài khẽ run, đôi mắt ướt át thẳng Đoạn Nhàn Thư. Cậu dùng ánh mắt cho , mới quyến rũ .
Cậu rằng làm càng quyến rũ khác hơn.
Chỉ là chuyện trong khoảnh khắc, Vân Bạch cảm thấy bên cái gì đó chạm , bàn tay lớn eo cũng nóng bỏng và mạnh mẽ. Cậu lập tức hoảng loạn, tránh nụ hôn của Đoạn Nhàn Thư: "Đừng mà."
Forgiven
Lúc Đoạn Nhàn Thư mới buông môi Vân Bạch , ôm gì, thở nặng nề và nóng bỏng đều vùi hõm cổ Vân Bạch.
[Chết tiệt, thế để vài cái bao ở văn phòng .]
Vân Bạch dám tin đây là lời Đoạn Nhàn Thư sẽ . Mặc dù bình thường Đoạn Nhàn Thư ham t.ì.n.h d.ụ.c khá lớn, nhưng cũng chỉ ở nhà thôi, ý định ở văn phòng... Thật là đắn.
"Đoạn Nhàn Thư, ..." Vân Bạch lời nặng nề nên chỉ thể trừng mắt Đoạn Nhàn Thư, lên án những suy nghĩ đắn của .
Đoạn Nhàn Thư cắn yết hầu , giọng trầm khàn: "Đừng quậy nữa."
[Nhịn một chút, văn phòng bao, sẽ làm em thương.]
Ý gì đây? Vân Bạch nữa chấn động. Đoạn Nhàn Thư nghĩ là ở văn phòng... Thật sự quá đáng! Vân Bạch giải thích nhưng ngại lời chỉ thể rời khỏi vòng tay Đoạn Nhàn Thư, phẫn uất, tủi chút hổ.
[Không làm thì cho ôm ? Đồ tiểu hỗn đản, về nhà sẽ làm em sẽ thành tiếng luôn.]