Canh giải rượu khi nấu xong vẫn giữ độ ấm. Vân Bạch định lên mạng tìm hiểu cẩm nang nuôi mèo, nuôi một con mèo trong nhà. Điện thoại đột nhiên đổ chuông, là cuộc gọi từ một bạn thanh mai trúc mã của Đoạn Nhàn Thư.
"Tiểu Vân Bạch, Nhàn Thư say , đang lóc đòi tìm vợ kìa, mau đến xem ."
Vân Bạch lo lắng, kịp mặc áo khoác vội vã đến câu lạc bộ.
Đoạn Nhàn Thư tửu lượng vẫn luôn , Vân Bạch từ khi quen từng thấy say bao giờ. Vậy rốt cuộc và đám bạn uống bao nhiêu?
Vân Bạch vui nữa .
Cửa phòng riêng mở , bên trong mấy đàn ông ngả nghiêng đổ rạp, bàn bày đầy chai rượu rỗng. Đoạn Nhàn Thư một bên gì, những bạn bên cạnh vẫn đang cầm chai rượu uống.
"Tiểu Vân Bạch, đến ." Tại hiện trường chỉ bạn thanh mai trúc mã là còn tỉnh táo, mỗi đều nồng nặc mùi rượu. Người đang ở cửa thấy Vân Bạch, say khướt tới chào .
"Ừ." Vân Bạch gật đầu, thẳng đến mặt Đoạn Nhàn Thư, sờ trán thì thấy nóng bỏng: "Khó chịu lắm hả? Chúng về nhà nhé."
Mặt Đoạn Nhàn Thư đỏ bừng vì say, thấy Vân Bạch phản ứng đầu tiên của là ôm chặt lấy eo : "Bạch Bạch."
"Ừ, là em đây." Vân Bạch đáp lời . "Em đến đón về nhà."
Đoạn Nhàn Thư gọi: "Vợ ơi."
"Ừm." Cơn giận trong lòng Vân Bạch tan biến. Trước đó tức giận, Đoạn Nhàn Thư uống rượu còn say đến mức ! giờ thì... Đoạn Nhàn Thư gọi là vợ kìa.
Trời ơi, Đoạn Nhàn Thư say xỉn đáng yêu quá mất.
Vân Bạch xoa tóc Đoạn Nhàn Thư, lòng mềm nhũn.
Kẻ thù đội trời chung của Đoạn Nhàn Thư quen nhiều năm như thật sự từng thấy cái bộ dạng bao giờ, liền trợn mắt há mồm một lúc với Vân Bạch: "Tiểu Vân Bạch, đàn ông chỉ say ba phần, diễn đến khi rơi nước mắt! Đừng tin ."
Đoạn Nhàn Thư bưng đĩa hoa quả bàn lên, hái một quả nho ném .
"Nó ném ?!!" Kẻ thù đội trời chung định lao đánh Đoạn Nhàn Thư nhưng bạn thanh mai trúc mã giữ chặt cứng.
Vân Bạch kéo tay Đoạn Nhàn Thư: "Sao đánh hả?"
Mắt Đoạn Nhàn Thư mất tiêu cự, mơ màng Vân Bạch, giọng điệu vô cùng kiên định: "Không ."
"Không gì cơ?" Vân Bạch hỏi: "Không cho đang diễn kịch hả? Em tin ."
Đoạn Nhàn Thư ôm lấy Vân Bạch, tủi : "Không cho bọn họ gọi em là Tiểu Vân Bạch. Không cho em gặp bọn họ."
"Hóa giấu cho bọn gặp là đang đề phòng bọn ?" Người bạn thanh mai trúc mã một nữa chấn động.
Lúc Vân Bạch theo đuổi Đoạn Nhàn Thư, tiện thể cũng 'công lược' luôn cả đám bạn . khi hai ở bên Đoạn Nhàn Thư ít khi dẫn Vân Bạch ngoài gặp bạn bè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-van/chuong-7.html.]
Bọn họ còn tưởng là Đoạn Nhàn Thư thích Vân Bạch, ai dè là đang đề phòng đám bạn .
Người bạn thanh mai trúc mã đột nhiên cũng lao đánh Đoạn Nhàn Thư. Cái loại mà cũng vợ, đáng lẽ 'truy thê hỏa táng tràng' mới !!
Kẻ thù đội trời chung mắng Đoạn Nhàn Thư: "Mày còn giấu giấu giếm giếm cái gì, mày tưởng ai cũng giống mày thích bước cái 'mấm mồ tình yêu’ để vợ quản nghiêm ngặt !!"
Một bạn là bác sĩ của bọn họ đang 'thoi thóp' trong cơn say bỗng giật dậy: "Viêm khí quản*? Ai viêm khí quản ?"
(* Vợ quản nghiêm 妻管严 và viêm khí quản气管炎 phát âm giống ^^)
Người bạn thanh mai trúc mã: "..."
Mắng xong Đoạn Nhàn Thư, kẻ thù đội trời chung ôm bạn thanh mai trúc mã thút thít: "Huhuuhu vẫn còn là chó độc ."
Người bạn bác sĩ: "Đan sâm**? Đan sâm là thuốc đấy, chỉ là chó ăn ..."
(**Độc thân单身 và đan sâm丹参 cũng phát âm giống )
Kẻ thù đội trời chung: "..."
Vân Bạch đầu tiên một thời gian dài cảm thấy hổ, một câu chúc mừng sinh nhật với kẻ thù đội trời chung đỡ Đoạn Nhàn Thư .
Đoạn Nhàn Thư say rượu trông ngoan ngoãn, tự cũng tạm , tốn nhiều sức của Vân Bạch.
Về đến nhà, khi uống canh giải rượu còn thể tự vệ sinh cá nhân, như say nhưng Vân Bạch gì thì nấy, ngoan như một đứa bé.
"Đoạn Nhàn Thư, ngoan thế?" Vân Bạch thổi tóc cho Đoạn Nhàn Thư xong, nhịn trêu .
Đoạn Nhàn Thư ngẩng mặt lên, mái tóc thường ngày keo xịt tóc cố định giờ rủ xuống ngoan ngoãn buông lơi trán, trông còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của Đoạn Tổng mà đó là nét trẻ trung, đáng yêu của thiếu niên.
Forgiven
"Ngoan, Vân Bạch." Mặt Đoạn Nhàn Thư vẫn đỏ bừng, chạm thấy nóng rực. Hắn nắm lấy tay Vân Bạch hôn một cái: "Bạch Bạch."
"Bạch Bạch."
Tên nát rượu say xỉn bắt đầu ngừng lặp lặp tên Vân Bạch, từng tiếng một, cứ thế dính dính bám bám.
"Ngủ , Đoạn Nhàn Thư!" Vân Bạch đỏ mặt.
Vân Bạch trúng độc đắc , ruột tặng một kỹ năng tâm thời hạn.
Thời gian là một ngày thứ Bảy khi Đoạn Nhàn Thư cần tăng ca, địa điểm là văn phòng của Đoạn Nhàn Thư. Trong văn phòng yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ tiếng lật giấy vang lên.
Đoạn Nhàn Thư trong bộ vest đen đang thẳng tắp xem tài liệu, thần sắc lạnh nhạt, thỉnh thoảng cầm bút ký tên .
Trên chiếc ghế sofa cách đó xa, Vân Bạch đang ngủ.