Thấy Đoạn Nhàn Thư vẻ vui Vân Bạch thầm nghĩ chỉ thôi, đến nữa.
Cậu chịu khi thấy Đoạn Nhàn Thư vui.
Vân Bạch lấy từng hộp cơm , mở nắp và sắp xếp gọn gàng gọi Đoạn Nhàn Thư: "Xong , thể ăn cơm."
Đoạn Nhàn Thư nãy giờ vẫn Vân Bạch, thấy gọi liền tới xuống sofa.
Vân Bạch đưa đũa cho Đoạn Nhàn Thư: "Anh ăn thử xem , em gọi theo những món thích đây."
Đoạn Nhàn Thư nhận đũa nhưng động mà Vân Bạch: "Ăn cùng ."
"Trước khi đến đây em mới uống cháo xong," Vân Bạch từ chối. "Với chỉ một bộ bát đũa thôi."
Đoạn Nhàn Thư vốn khẩu vị thanh đạm, mấy món mang tới đều ít dầu mỡ và dễ tiêu hóa thật đúng ý , nhiều món Vân Bạch gọi cũng thích hợp để ăn cuộc vận động tối qua nên thể ăn cùng.
"Ăn cơm." Đoạn Nhàn Thư kéo Vân Bạch , Vân Bạch vững vặn ngã lên đùi .
Vân Bạch ngại ngùng định dậy, nhưng Đoạn Nhàn Thư gắp một miếng cá đưa đến miệng .
Forgiven
Đây là... đang đút cho ?
Vân Bạch ngơ ngẩn há miệng ăn, quên mất việc dậy khỏi đùi Đoạn Nhàn Thư. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế ôm bắt đầu tự ăn cơm, thỉnh thoảng đút cho Vân Bạch một miếng.
Mặt Vân Bạch đỏ bừng, Đoạn Nhàn Thư bệnh sạch sẽ thể dùng chung bộ đồ ăn với khác. Vậy mà bây giờ họ đang dùng chung một đôi đũa là vì chứ?
Đoạn Nhàn Thư quả nhiên thích , Vân Bạch thầm nghĩ, trong lòng ngọt lịm.
Vì tư thế bất tiện nên bữa cơm kéo dài khá lâu. Một phần nhỏ thức ăn miệng Vân Bạch, phần còn đều Đoạn Nhàn Thư xử lý hết.
"Để em dọn cho." Vân Bạch định thu dọn đồ ăn thừa và hộp cơm nhưng Đoạn Nhàn Thư chịu buông , giữ chặt trong lòng: "Chút nữa sẽ đến dọn."
"Vậy... làm việc nhé?" Vân Bạch ngập ngừng hỏi, bàn tay đặt ở eo bắt đầu mát xa cho , lực đạo nặng nhẹ.
Đoạn Nhàn Thư gì, im lặng xoa bóp eo cho Vân Bạch.
Từng tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu , ấm áp và sáng bừng. Trong gian yên bình, lòng Vân Bạch mềm mại hẳn , dựa lòng Đoạn Nhàn Thư một cách ỷ vui vẻ hỏi: "Anh thích em đến đưa cơm cho ?"
Đoạn Nhàn Thư: "Ừ."
Vân Bạch ngẩng đầu hôn cằm Đoạn Nhàn Thư: "Vậy em thường xuyên đưa cơm cho nhé?"
Đoạn Nhàn Thư gật đầu: "Ừ, cứ đến thường xuyên."
Vân Bạch liền bật , khóe mắt cong cong đong đầy những tia sáng vụn vặt.
Hai ôm một lúc, đó Đoạn Nhàn Thư tiếp tục làm việc còn Vân Bạch thì chơi điện thoại sofa, thỉnh thoảng kìm mà lén Đoạn Nhàn Thư một cái.
Hai ngày ngủ ngon, Vân Bạch chơi một lúc thì buồn ngủ co sofa ngủ ngon lành, còn đắp áo vest của Đoạn Nhàn Thư.
Lúc nhân viên dọn dẹp , Đoạn Nhàn Thư hiệu cho cô đừng gì chỉ cần thu dọn hộp cơm và rác bàn là .
Vân Bạch ngủ một mạch ba tiếng, Đoạn Nhàn Thư đến mặt , chọc chọc cái má mềm mại của Vân Bạch.
Cảm giác chạm khá thích, Đoạn Nhàn Thư khẽ nhướng mà kìm nhéo một cái.
"Bạch Bạch, dậy ."
Vân Bạch mở mắt, một bên má vẫn véo năng ngọng nghịu: "Về ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-van/chuong-4.html.]
Đoạn Nhàn Thư bỏ tay đang véo má , trong lòng thấy đáng yêu đến mức thổ huyết nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh: "Bố bảo thứ Bảy tuần về nhà."
"Ồ." Vân Bạch tỉnh, đầu vẫn còn mơ màng đưa tay ôm lấy cổ Đoạn Nhàn Thư: "Vậy chúng về nhà ."
"Được."
Về đến nhà, dì giúp việc chuẩn cơm xong. Vân Bạch một bàn đầy thức ăn : "Thật em về làm cũng mà."
Đoạn Nhàn Thư xới cơm cho : "Em khỏe."
"Thôi ." Dạo tâm trạng Vân Bạch đến lạ thường, khóe miệng lúc nào cũng cong lên.
"Hôm nay còn việc gì ?" Vân Bạch gắp một miếng thịt kho tàu cho Đoạn Nhàn Thư.
Đoạn Nhàn Thư cho thịt miệng nhai, tay vẫn đang gỡ xương cá, đợi nuốt xong miếng thịt mới trả lời Vân Bạch: "Không."
"Vậy lát nữa xem phim với em nhé?" Vân Bạch thích xem phim, trong nhà còn đặc biệt trang một phòng chiếu phim.
Miếng cá gỡ xương đặt bát Vân Bạch, Đoạn Nhàn Thư mặt biểu cảm gật đầu: "Ừ."
Thế là Vân Bạch gì nữa, bàn ăn trở về yên tĩnh nhưng bầu khí hề ngột ngạt như nữa mà tĩnh lặng và hài hòa.
Đoạn Nhàn Thư trông gì đổi, chỉ là khóe miệng thường ngày vốn căng thẳng giờ thả lỏng một chút, thể hiện tâm trạng của chủ nhân.
Đây là hiếm hoi Vân Bạch chủ động đưa yêu cầu với Đoạn Nhàn Thư, còn là cùng xem phim.
Chính Vân Bạch cũng nhận , mặt Đoạn Nhàn Thư luôn thận trọng dù kết hôn ba năm, Vân Bạch vẫn theo bản năng mà rụt rè, giữ thái độ khiêm nhường.
Khoảng thời gian dũng cảm nhất mặt Đoạn Nhàn Thư lẽ chính là lúc chủ động theo đuổi .
Đoạn Nhàn Thư nhớ rõ ngày Vân Bạch tỏ tình với .
Có lẽ vì ngại ngùng, Vân Bạch chọn thời điểm là buổi tối, địa điểm là hồ Nguyệt Ảnh, thánh địa hẹn hò của các cặp đôi trong trường. Vân Bạch hẹn Đoạn Nhàn Thư ngoài dạo cũng là làm gì, hai cứ thế vòng quanh hồ hết vòng đến vòng khác, mãi đến mười giờ tối các cặp đôi bên hồ về gần hết.
Đoạn Nhàn Thư mất kiên nhẫn chuẩn trực tiếp tỏ tình, kết quả Vân Bạch tưởng định liền lao tới hôn một cái, răng giữ làm khóe miệng Đoạn Nhàn Thư rách.
Dưới ánh đèn đường, tay Vân Bạch run rẩy mặt thì đỏ bừng, lắp bắp như thể sắp điều gì đó đáng hổ.
"Em thích , làm bạn trai em ?" Vân Bạch .
Người tỏ tình bịt khóe miệng, kinh ngạc lâu nên lời.
Chỉ là... hôn thôi ư?
Đoạn Nhàn Thư trong đầu chỉ nghĩ môi của Vân Bạch mềm quá, hình như còn ngọt nữa, kịp hôn . Nhanh quá, là... hôn thêm cái nữa nhỉ?
Vân Bạch đợi lâu, Đoạn Nhàn Thư vẫn gì, chắc là từ chối .
"Anh đồng ý cũng , em sẽ làm phiền nữa." Tâm trạng khi thất tình thể tả , Vân Bạch nén cảm giác cay xè trong mắt mà .
Sao đồng ý? Đoạn Nhàn Thư vội vàng nắm lấy tay Vân Bạch : "Được."
Vân Bạch đột nhiên choáng váng đầu óc: "Cái gì?"
"Làm bạn trai em." Đoạn Nhàn Thư .
Niềm vui khổng lồ ào ạt ập đến, Vân Bạch dám tin bối rối kêu lên: "Đoạn… Đoạn Nhàn Thư?"
Nhìn cái dáng vẻ ngốc nghếch sắp bộc lộ hết ngoài của , Đoạn Nhàn Thư trong lòng thích tả , cúi đầu hôn lên trán Vân Bạch một cái: "Bạn trai."