Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 58 END

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:54:02
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngay khi Lục Kỳ rời , Thích Thừa Tị dường như mới từ cơn điên cuồng khôi phục thần trí.

Hắn với Lục Kỳ: “Lúc gặp Văn Lộc, nếu Phù Linh xảy chuyện, thể đưa đến thế giới nhỏ của tộc nhân ngư ở Khách Thập Khách Hải, tìm La Lạp mẫu .”

Đôi mắt Lục Kỳ khẽ lay động, gật đầu đáp: “Được, .”

Đi đến thế giới nhỏ đáy biển tìm La Lạp mẫu … nghĩa là thể ở bên cạnh Phù Linh.

Lục Kỳ trầm giọng, lập tức kết nối quang não gọi đến Giáo sư Lâm của Viện Nghiên cứu: “Chuẩn cho một bộ đồ lặn biển sâu cùng thiết cung cấp oxy.”

Giáo sư Lâm kinh hãi: “Cái gì? Bệ hạ xuống biển sâu?! Nơi đó vô cùng nguy hiểm, sinh vật con đến, thậm chí cả những loài ngoài tầm kiểm soát của nhân loại. Một khi tiến , đó chính là lãnh địa của chúng, hậu quả khó mà tưởng tượng …”

Lục Kỳ ôm chặt tiểu nhân ngư, nhanh chóng bay về phía chủ thành, bình tĩnh đáp: “Ta bắt buộc .”

Giáo sư Lâm lo lắng : “Bộ đồ lặn và thiết oxy chỉ thể giúp bệ hạ ở biển tối đa hai ngày. Xin bệ hạ nhất định kịp thời mặt nước!”

Lục Kỳ mang Phù Linh trở về chủ thành. Văn Lộc dường như đoán , đang chờ sẵn cửa hoàng cung.

Hai chỉ , kịp lời nào, Văn Lộc sải bước lên cơ giáp. Y chỉ dừng vài giây, lao thẳng về hướng Khách Thập Khách Hải.

Văn Lộc Lục Kỳ vẫn ôm chặt Phù Linh trong lòng, chịu buông tay, liền : “Giao cho , thể khiến dễ chịu hơn một chút.”

Nghe , Lục Kỳ cúi đầu, trán khẽ chạm thái dương lạnh băng của tiểu nhân ngư. Nhiệt độ cơ thể đang dần dần xói mòn.

Hắn thể tiến thế giới tinh thần của Phù Linh nữa, lẽ vì trong trận chiến với Mạc Tư Đặc, tinh thần lực tiêu hao quá nhiều, hoặc là ăn mòn, tổn hại.

Hắn đành giao cho Văn Lộc, lập tức mở cơ giáp, tăng tốc hết mức, điên cuồng lao về phía Khách Thập Khách Hải.

Văn Lộc để mặc cơ thể mềm nhũn của Phù Linh tựa , khẽ mở miệng hát.

Tiếng ca của nhân ngư thể giúp con khôi phục tinh thần lực, đồng thời cũng thể chữa lành thế giới tinh thần của tộc nhân ngư.

Chỉ là Phù Linh kiệt sức, mái tóc trắng như tuyết cũng khô khốc, xơ xác.

Khúc hát chữa lành vang lên suốt dọc đường, nhưng Phù Linh vẫn chút dấu hiệu tỉnh .

Cơ giáp vội vã đáp xuống Khách Thập Khách Hải. Nhờ sự chuẩn sẵn của Giáo sư Lâm, bộ đồ lặn và thiết cung cấp oxy an bài thỏa. Hai dừng dù chỉ một khắc, lập tức lao thẳng biển sâu.

Vừa chìm xuống nước, đôi chân Phù Linh lập tức biến thành đuôi cá. Nước biển bao lấy , cuốn trôi hết âm thanh ồn ào, xung quanh chỉ còn tiếng sóng sâu thẳm, nặng nề.

“Tiểu Phù Linh, đừng ngủ nữa. Hôm nay ba ba dẫn con biển chơi, mau dậy .”

Một giọng dịu dàng vang lên bên tai. Cậu cố gắng mở mắt, nhưng ánh mặt trời quá chói, chỉ thấy lờ mờ một bóng dáng.

Đó là một mỹ nhân ngư tuyệt , mái tóc dài xoăn buông đến tận eo, phiêu động giữa làn nước.

Phù Linh thấy giọng của chính , khác hẳn hiện tại, mềm mại, ngây thơ: “Đi biển ? Thật ạ?”

Mỹ nhân ngư mỉm : “Mẹ khi nào lừa con chứ?”

Phù Linh liền bật : “Vâng! Đi biển chơi!”

Trên mặt nước, nhân ngư nhỏ vui vẻ bơi lội, chơi đùa đến khi mệt lả, ngả đầu lòng .

Mỹ nhân ngư khẽ vuốt mái tóc của , mỉm : “Thời gian còn sớm nữa, bảo bối . Mau tỉnh , còn đang đợi con.”

Phù Linh ngơ ngác hỏi: “Tỉnh ? Con chẳng tỉnh ? Ai đang đợi con?”

“Mau tỉnh … mau tỉnh …”

Giọng dịu dàng dần xa, ngay cả vòng tay ấm áp cũng từ từ biến mất.

Trái tim Phù Linh nhói lên, khẽ kêu: “Mẹ, đừng …”

“Mẹ!”

Phù Linh đột nhiên mở mắt.

Trong mộng, đó La Lạp mẫu , mà dường như là cha ruột của .

Cậu từng gặp họ, thậm chí chẳng nhớ rõ khuôn mặt cha , nên trong giấc mơ, hình ảnh mơ hồ đến thế.

Có lẽ vì gần c.h.ế.t, nên mới mơ thấy những từng gặp.

hiện tại… rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?

Cậu định quan sát xung quanh, thì đầu vang lên giọng của La Lạp mẫu : “Ngươi cuối cùng cũng tỉnh , Phù Linh.”

Chung quanh một mảnh đen nhánh, tỉnh, chỉ là thể đang ở trong vỏ trai của La Lạp mẫu .

Cậu tựa hồ mỗi tiến trong vỏ trai của La Lạp mẫu đều sẽ mơ.

“Ta đây là làm ?” Phù Linh hỏi.

La Lạp mẫu giải thích: “Ngươi cùng Mạc Tư Đặc giao chiến tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, suýt nữa c.h.ế.t. Ngươi thật dũng cảm, ngươi cứu nhân ngư tộc, giúp cá tộc giải quyết một kẻ thù. Ngươi làm , Phù Linh, ngươi là Thánh t.ử của nhân ngư tộc.”

Phù Linh cụp mắt, bình tĩnh : “Ta cũng vì nhân ngư tộc, thích cái gọi là sứ mệnh của ngươi.”

La Lạp mẫu cho là đúng: “ ngươi vẫn làm như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-58-end.html.]

Phù Linh thêm, vài chuyện cần thiết tranh cãi, La Lạp mẫu cảm thấy đúng thì chính là đúng.

“Được, nếu tỉnh thì ngoài . Mọi đều đang chờ ngươi, tiếp nhận tiếng hoan hô và nghi thức tán tụng thuộc về ngươi .”

Vỏ trai chậm rãi mở , ánh sáng bên ngoài từng đợt chiếu . Phù Linh khẽ nhắm mắt , chậm rãi thích ứng với ánh sáng.

Ánh mắt đầu tiên thấy là Lục Kỳ đang ngoài vỏ trai. Người thấy liền ôm lòng, như tìm bảo vật mất, cẩn trọng mà vui sướng.

Phù Linh nhạt: “Ngươi biến thành như ?”

Lục Kỳ đáp: “Muốn tận mắt thấy ngươi tỉnh .”

Phù Linh hỏi: “Ta hôn mê bao lâu ?”

Lục Kỳ: “Gần hai ngày.”

Phù Linh khẽ đáp, gật đầu: “Mạc Tư Đặc c.h.ế.t ?”

Lục Kỳ thấy vẫn còn nhớ đến Mạc Tư Đặc, thần sắc cũng dịu : “Đã c.h.ế.t, là ngươi g.i.ế.c , tiểu nhân ngư.”

Phù Linh lập tức thở phào: “Vậy là .”

Lục Kỳ : “ ngươi cũng suýt nữa c.h.ế.t, Phù Linh.”

Hắn còn nụ , ánh mắt tiểu nhân ngư mang theo chút nặng nề.

Phù Linh Lục Kỳ, bỗng ngẩng đầu khẽ hôn lên khóe môi đối phương, trấn an : “Ta , Lục Kỳ.”

Bên cạnh, Văn Lộc hai họ, : “Ngươi , bệ hạ vì chờ ngươi tỉnh , La Lạp mẫu suốt một ngày một đêm, hề chợp mắt. Hắn thật sự sợ ngươi tỉnh nữa.”

Mới nhận bên cạnh còn , Phù Linh lập tức đỏ mặt, làm hành động hôn môi Lục Kỳ mặt khác...

Lục Kỳ tiểu nhân ngư da mặt mỏng, bèn kéo đầu tựa n.g.ự.c , nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm, cảm nhận thở sống động của .

Tồn tại như ...

“Bệ hạ, thời gian sắp tới , xin ngài mau đất liền.” Giọng gấp gáp của giáo sư Lâm vang lên qua quang não.

Phù Linh ngẩng đầu hỏi: “Thời gian gì? Sao ?”

Lục Kỳ nhàn nhạt lắc đầu: “Không , bình dưỡng khí chỉ cho phép biển sâu tối đa hai ngày.”

Phù Linh nhớ Lục Kỳ hôn mê gần hai ngày, nghĩa là nếu Lục Kỳ ở thêm chút nữa thì dưỡng khí sẽ cạn kiệt.

Phù Linh vội vàng dậy khỏi lòng Lục Kỳ, kéo : “Vậy nhanh lên, chúng mau trở đất liền.”

Lục Kỳ mỉm , để mặc Phù Linh kéo .

Lần , ai ngăn cản rời khỏi thế giới nhỏ của nhân ngư, ngay cả La Lạp mẫu cũng lên tiếng.

Khi sắp , Văn Lộc cao giọng : “Nhớ mời tham dự lễ đăng quang nhân ngư hoàng hậu nhé!”

Phù Linh lập tức tăng tốc.

thế giới nhỏ của nhân ngư ở sâu trong lòng biển, khỏi đó, dưỡng khí của Lục Kỳ cạn kiệt, mà cách đến mặt biển vẫn còn xa xôi.

Phù Linh đong đưa đuôi cá quanh Lục Kỳ hai vòng, duỗi tay ôm lấy , cúi hôn lên môi đối phương, truyền dưỡng khí qua.

Như thể thời khắc ban đầu, đuôi cá khẽ quấn quanh chân Lục Kỳ, khẽ lướt qua mắt cá .

Lúc , Lục Kỳ vẫn còn tỉnh táo, rõ ràng cảm nhận sự trấn an của tiểu nhân ngư. Hắn duỗi tay ôm lấy Phù Linh, một tay giữ lấy đầu đối phương, gia tăng nụ hôn truyền khí .

Phù Linh chỉ cảm thấy sắp thở nổi —— tuy biển cần hô hấp, nhưng trong khoảnh khắc , ai trong hai mới là kẻ dễ “c.h.ế.t đuối” hơn.

Trong cơn hoảng hốt, nghĩ, nếu là một nhân ngư mà “c.h.ế.t đuối” trong biển thì đúng là mất mặt.

Cũng may, khi phá nước trồi lên, Lục Kỳ mới chịu buông . Ngực Phù Linh kịch liệt phập phồng, bọt nước theo mái tóc trượt xuống gương mặt tinh xảo, dừng nơi khóe môi sưng đỏ, khiến vô cớ rung động.

Lục Kỳ ánh mắt trầm xuống, hôn lên khóe môi tiểu nhân ngư, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

Biển cả mênh mông, bờ cát vắng lặng, khung cảnh chút trống trải. Toàn bộ mặt biển chỉ còn hai bọn họ, mang theo vài phần cô tịch.

Khóe môi Lục Kỳ vẫn treo nụ nhạt, ý phảng phất lạnh lẽo: “Tiểu nhân ngư, bên cạnh giờ còn ai nữa.”

Phù Linh đáp. Ninh Nguyên c.h.ế.t, Lạc Nguyên cũng c.h.ế.t, Thích Thừa Tị với Lục Kỳ thì quan hệ lúng túng, bên cạnh còn ai thể tin tưởng.

Rất lâu , khẽ : “Không , sẽ ở bên cạnh ngươi, sẽ luôn ở bên ngươi. Lục Kỳ, ngươi là nhà của , cũng là nhà của ngươi.”

Lục Kỳ nghiêng đầu tiểu nhân ngư, trong đôi mắt đối phương vẫn trong trẻo thuần khiết như , như chứa muôn ngàn vì .

Hắn khẽ nhếch môi, hỏi: “Ý của ngươi là… nguyện ý làm nhân ngư hoàng hậu của ?”

“Phù Linh, ngươi nguyện ý làm nhân ngư hoàng hậu của ?”

Hắn hỏi hai , giọng từng vẻ chân thành như , nụ ôn nhu tựa như khiến đắm chìm trong ánh mắt .

Hắn dường như để ý đến câu trả lời của Phù Linh, bởi vì dù câu trả lời là gì, cũng sẽ buông tiểu nhân ngư .

Gió nhẹ mang theo muối biển phất qua gò má tiểu nhân ngư, làm mái tóc trắng bạc khẽ lay, tựa như một bức họa. Bức họa in mắt Lục Kỳ, khắc sâu trong ký ức .

Hắn Phù Linh khẽ , nhẹ giọng : “Ta nguyện ý.”

 

Loading...