Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:34:15
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cửa thư phòng mở , Thích Thừa Tị từ bên trong mặt mày u ám . Phù Linh thấy trong tay dường như đang nắm chặt thứ gì đó, che giấu kín đến mức thấy rõ.
Hai đồng môn thoáng lướt qua , Thích Thừa Tị cũng chẳng buồn liếc mà rời thẳng.
Ninh Nguyên sững một thoáng, nhanh chóng bước đến, cùng Lục Kỳ tiễn ngoài.
Đợi Ninh Nguyên rời khỏi, Phù Linh mới nhẹ nhàng thở . Cậu đầu , bắt gặp ánh mắt Lục Kỳ mang theo chút lo lắng, điều khiển cơ giáp tiến phòng, còn thuận tay đóng cửa .
“Ta định tìm ngươi chuyện, ai ngờ đến cửa ngất xỉu, Thích Thừa Tị kéo thế giới tinh thần. Hắn hình như gỡ bỏ liên kết đơn hướng với ? Ta cũng chắc, ngươi giúp xem thử ?”
Lục Kỳ tiểu nhân ngư điều khiển cơ giáp chạy tới bên cạnh . Nếu đối phương chân thật, chắc là bộ dáng chạy lóc cóc tới đây. Trong lúc , Phù Linh ngẩng đầu, trong suốt đôi mắt , trong trẻo và ngây ngô.
Lục Kỳ khẽ giãn hàng mày cau, cúi đưa tay đỡ gáy tiểu nhân ngư, đặt trán lên trán đối phương.
Thế giới tinh thần của tiểu nhân ngư như một biển cả vô tận, tinh thần lực sâu lường . Hắn cẩn thận cảm nhận, kiểm tra từng tấc một, rà soát bộ.
Cuối cùng, nhàn nhạt : “Đã giải.”
Phù Linh nửa mừng nửa nghi hoặc: “Thích Thừa Tị đột nhiên gỡ bỏ liên kết với ? Ngươi gì với ?”
Chuyện hợp lý, Thích Thừa Tị thể dễ dàng buông bỏ trả thù chỉ vì vài lời của Lục Kỳ ?
Lục Kỳ nhẹ: “Không gì cả, tự nguyện.”
Phù Linh vẫn tin.
Lục Kỳ hỏi: “Ngươi tìm là vì chuyện gì? Ninh Nguyên làm gì chứ?”
Phù Linh lắc đầu: “Không, chỉ với ngươi, Văn Lộc hai ngày mặc quân phục giành một bước tìm di vật Tinh La, thể là Thích Thừa Tị…”
Cậu đến đây chợt dừng : “…Người lấy di vật đó, là ngươi ? Ngươi dùng vật của Tinh La đổi với , khiến cởi bỏ liên kết tinh thần của ?”
Lục Kỳ nhạt: “Tiểu nhân ngư thật thông minh.”
Khó trách Thích Thừa Tị đen mặt. Phù Linh nhớ dáng vẻ , bật : “Vậy thì chắc tức c.h.ế.t .”
Lục Kỳ tiểu nhân ngư, trong đáy mắt ánh ôn hòa: “Ừm.”
Sau khi theo bóng Thích Thừa Tị rời , nụ hiền hòa mặt Ninh Nguyên lập tức biến mất. Ánh mắt ông trở nên nặng nề, lên cửa thư phòng cấm ở tầng hai, trong tròng mắt lóe lên một tia u hồng.
Ông chằm chằm một lát, khẽ nhếch môi .
Tiểu nhân ngư… quả nhiên vẫn tìm kẽ hở để thoát .
.
Đêm đó, Phù Linh biến trở hình , hai chân duỗi giường. Cậu bóng dáng Lục Kỳ, gần đây Lục Kỳ bận rộn hơn hẳn, chắc là vì cuộc chiến với Trùng tộc sắp bùng nổ.
Cậu cứ chằm chằm như thật lâu, bỗng : “Nếu … hôm nay chúng thử xem thể thanh trừ tinh thần lực ăn mòn của Mạc Tư Đặc ?”
Ngón tay đang gõ bàn phím giả lập của Lục Kỳ khựng , ngẩng đầu, xoay tiểu nhân ngư đang tựa giường: “Ngươi chắc chứ?”
Phù Linh gật đầu: “Nếu thật sự đ.á.n.h với Mạc Tư Đặc, mà dùng thứ đó kiềm chế ngươi, thì rắc rối lắm.”
Đôi mắt Lục Kỳ híp : “Ngươi thanh trừ sự ăn mòn của Mạc Tư Đặc thì cần làm gì chứ?”
Phù Linh gật đầu: “Biết.”
Lục Kỳ chằm chằm Phù Linh, ánh mắt như dã thú con mồi khóa chặt, chậm rãi tiến đến gần, giọng trầm thấp: “Xác định chứ? Một khi bắt đầu , đến lúc đó sẽ thể dừng giữa chừng.”
Phù Linh theo bản năng cảm thấy lời nhắc khiến nên suy nghĩ thêm, nhưng chẳng hiểu , trong đầu khẽ động, gật đầu đáp: “Được.”
Lục Kỳ khẽ thở , tắt quang não, đến mép giường xuống. Hắn từ từ tới gần tiểu nhân ngư, cách ngày càng ngắn, tựa như vẫn đang chờ đối phương đẩy để kết thúc thứ khi còn kịp.
Phù Linh đẩy , cũng trốn tránh. Cậu cảm nhận thở Lục Kỳ đang đến gần, làn môi ấm áp khẽ chạm lên môi , nhẹ nhàng, dè dặt.
Cậu ngẩng đầu, để nụ hôn đó dần sâu hơn, dùng hành động với đối phương rằng, sẽ đẩy , cũng đẩy .
Trận hôn sâu khiến cả hai đều như chìm đắm trong đó, hai luồng thở khác biệt quấn quýt lấy . Chung quanh trời đất dường như tối sầm, chỉ còn tiếng gió đập khung cửa sổ.
Ánh trăng theo khe cửa chiếu , soi sáng cảnh tượng mờ ảo trong phòng, ánh sáng dịu dàng rơi xuống lớp quần áo vương vãi khắp nơi, phản chiếu lên tấm rèm giường khẽ đong đưa.
Tiểu nhân ngư trong cơn mê man vẫn gắt gao nắm chặt vạt áo sơ mi của Lục Kỳ, chiếc áo trắng tinh kịp cởi hẳn nắm đến nhăn nhúm. Dần dần, sức lực trong tay cũng cạn kiệt, ngón tay buông lơi, nhẹ rơi xuống đệm giường, làn da trắng như tuyết ở đầu ngón tay khẽ hồng lên.
Một lúc , Phù Linh khẽ : “Lục Kỳ… Lục Kỳ, thể nữa…”
Lục Kỳ nắm lấy bàn tay trắng như tuyết , khẽ hôn lên đốt ngón tay: “Ta , bắt đầu thì do ngươi dừng . Ngoan nào.”
.
Khi Phù Linh tỉnh , là chạng vạng ngày hôm . Cậu thế mà ngủ liền một ngày, lẽ do giúp Lục Kỳ thanh trừ ăn mòn tinh thần của Mạc Tư Đặc, thêm tối qua Lục Kỳ khiến mệt đến ngất một , tỉnh ngủ tiếp, mới ngủ sâu như thế.
Cậu định chống dậy, nhưng truyền đến từng cơn đau nhức, mỗi chỗ đều như đang kêu gào nhắc cơn điên cuồng của đêm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-55.html.]
Cậu rũ xuống giường, liếc sang tủ đầu giường thì thấy một bình thủy tinh lớn, bên trong chứa đầy… trân châu. Mặt lập tức đỏ bừng, đỏ đến tận mang tai.
Đó là… những giọt đêm qua…
Lục Kỳ còn từng ở bên tai khẽ, trêu chọc: “Đừng , trân châu sắp rơi đầy giường .”
Phù Linh vội kéo chăn trùm đầu, cố gắng làm dịu bớt nóng mặt.
Khi tay vô tình lướt qua cổ tay, thấy làn da trắng nõn vẫn còn vương dấu vết, từ cổ tay kéo dài, ẩn trong ống tay áo.
Phù Linh: “……”
Cậu quyết định sẽ dùng quang não để khiếu nại Lục Kỳ một trận. còn kịp gửi tin, thì cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Phù Linh lập tức giật , thời điểm gõ cửa , chỉ sợ là Ninh Nguyên.
Tim như kéo căng, chằm chằm cánh cửa, cố gắng giữ bình tĩnh: “Ai?”
Bên ngoài truyền một giọng quen thuộc: “Ta đây, Lạc Nguyên.”
Phù Linh lập tức thả lỏng, khẽ : “Mời .”
Lạc Nguyên đẩy cửa bước , tiến gần đến mép giường, : “Bệ hạ bảo chờ ở hoàng cung, đợi ngài tỉnh dậy thì đưa ngài —”
“Đệt! Tiểu nhân ngư, ngươi… biến thành ? Khoan , ngươi nhiều dấu vết như , ngược đãi ?!”
Lạc Nguyên kinh hãi thiếu niên đang giường, tóc trắng buông xuống vai, môi sưng đỏ, chiếc cổ thon nhỏ đầy những dấu vết đỏ hồng kéo dài đến tận xương quai xanh. Cánh tay và cổ tay còn hằn lên vết tím sậm, mà chiếc chăn chỉ nửa che nửa hở, lộ đôi chân trần.
Hai chân…
Phù Linh nhân ngư ?!
Trong khoảnh khắc, nên sợ hãi điều nào , điều nào cũng đủ khiến choáng váng.
Phù Linh cũng dọa đến ngây . Vốn chỉ đề phòng Ninh Nguyên, thấy ông liền buông lỏng cảnh giác, quên mất vẫn đang ở hình .
Giờ thì… làm đây?
Liệu Lạc Nguyên bắt đem đến viện nghiên cứu để thí nghiệm ?
Lạc Nguyên nửa phút mới lắp bắp : “Ngươi… ngươi nếu thì mau biến thành nhân ngư ?”
Vội đến mức quên luôn cả kính ngữ.
Thấy đối phương sốt ruột, Phù Linh trái bình tĩnh hơn. Cậu đến bên ao, nhảy xuống, nước dâng đến ngang hông, chiếc đuôi cá liền hiện trong nháy mắt.
“Ngươi định gì với ?”
Lạc Nguyên chiếc đuôi cá lấp lánh , dụi mắt mấy xác nhận ảo giác, mới hồn : “Chiến tranh giữa nhân loại và Trùng tộc bắt đầu . Bệ hạ bảo đưa ngài đến chỗ , ở đây còn an nữa.”
Phù Linh ngẫm nghĩ : “Nếu đ.á.n.h giặc, chắc chẳng rảnh mà lo cho . Ta đến đó chẳng chỉ khiến phân tâm ?”
Lạc Nguyên : “Ngài cần lo, bệ hạ bảo bảo hộ ngài.”
Phù Linh , chợt nhớ tới trong phim và tiểu thuyết, “thuộc hạ trung thành vì bảo vệ vai chính mà dũng hy sinh”…
Cậu nhíu mày: “Ngươi ngàn vạn đừng lấy mạng cứu . Nếu thật sự chuyện, tuyệt đối làm , ?”
Lạc Nguyên thấy tiểu nhân ngư chớp mắt vài cái, mới hiểu đang nghĩ gì, liền bật : “Ngài yên tâm, bệ hạ như . Ngài đối xử bình đẳng, yêu thương từng công dân tinh hệ, bao giờ loại mệnh lệnh đó .”
Phù Linh nghĩ ngợi, cảm thấy cũng lý.
Vì thế, yên tâm theo Lạc Nguyên rời đến căn cứ quân sự.
Tại căn cứ, Lục Kỳ lướt qua tin nhắn Lạc Nguyên gửi đến, hàng mày vốn nhíu chặt mới khẽ giãn .
Thích Thừa Tị báo cáo: “Chủ thành hơn một phần ba khu vực Mạc Tư Đặc thao túng tinh thần, ngoại thành vẫn đang thống kê, tình thế .”
Lục Kỳ dữ liệu hiển thị hình chiếu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Thì chiêu của là ở đây.”
“Những đó đều sẽ biến thành con rối của Mạc Tư Đặc, chúng làm ? Diệt hết? Hay là…”
Lục Kỳ dừng động tác, giọng trầm thấp: “Chỉ một cách.”
Thích Thừa Tị ngẩng đầu, ánh mắt giao với : “Nhân ngư…”
“ nhân ngư chắc sẽ giúp chúng .”
Lục Kỳ nhàn nhạt : “Chuyện giao cho ngươi, Thích Thượng tướng.”
Thích Thừa Tị sững sờ: “Vậy còn Trùng tộc và Mạc Tư Đặc…? Không nên giao cho ?”
Lục Kỳ mỉm : “Mạc Tư Đặc tất nhiên giao cho . Ta thể g.i.ế.c một , thì cũng thể g.i.ế.c thứ hai.”
Thích Thừa Tị vô thức siết chặt nắm đấm: “Ta báo thù cho Tinh La.”
Lục Kỳ , ánh mắt ôn hòa nhưng lạnh như băng sương: “Thích Thượng tướng, ngươi định cãi lệnh quân ?”