Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:33:13
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Liên tiếp suốt một tháng, Thích Thừa Tị quét sạch bộ Trùng tộc bên ngoài, những Trùng tộc bắt đều đưa trở tinh ngục của đế quốc Tinh tế.

Thế nhưng hiểu vì , Tinh Võng, các video lan truyền đều là hình ảnh Thích Thừa Tị treo cổ Trùng tộc tại chỗ, vị thượng tướng dũng vô song trông chẳng khác nào một vị chiến thần, đem những con Trùng tộc đó g.i.ế.c sạch đến mức chừa một mảnh giáp, như thể tận diệt chúng đến con cuối cùng.

Giữa lúc đó, Phù Linh nhận tin từ Văn Lộc, một tin nửa nửa .

Tin là, Văn Lộc tìm nơi Tinh La từng sinh sống.

“Tinh La giống như phần lớn nhân ngư khác, vẫn luôn sống trong tiểu thế giới của nhân ngư. Khi , nhân loại còn lấy danh nghĩa ‘bảo hộ nhân ngư tộc’ để nuôi dưỡng họ trong các viện nghiên cứu.”

“Theo lời bạn của Tinh La kể , khi Tinh La còn nhỏ, cha Trùng tộc g.i.ế.c c.h.ế.t. Bởi , đến thế giới loài phần lớn là vì tận diệt Trùng tộc.”

năng lực bản hạn, nên cam tâm tình nguyện trở thành nhân ngư chuyên chúc cho nhân loại. Có điều, hẳn cũng ngờ rằng sẽ đế quốc thượng tướng chọn trúng.”

“Tin là… tuy tìm nơi Tinh La từng sống, nhưng đến muộn một bước. Bằng hữu của rằng hai ngày cũng đến hỏi thăm về Tinh La, còn mang di vật duy nhất để .”

Phù Linh hỏi: “Có là ai ?”

Văn Lộc: “Hắn bảo mặc quân phục, nhưng nhớ rõ tên. Ngươi thể là Thích Thừa Tị tự đến lấy ?”

Phù Linh nhíu mày, song nhanh thả lỏng.

Nếu cởi bỏ liên kết tinh thần đơn hướng, điều quan trọng nhất là khiến Thích Thừa Tị buông bỏ chấp niệm trong lòng. Cậu vốn cũng nghĩ di vật của Tinh La thể đóng vai trò quyết định.

Điều mấu chốt nhất, là Lục Kỳ.

Hôm nay là ngày nghỉ, Lục Kỳ vẫn như thường lệ ở thư phòng xử lý công việc. Ninh Nguyên từ cửa bước : “Bệ hạ, Thích thượng tướng đến.”

Lục Kỳ ngẩng đầu: “Được, chuyện với .”

Ninh Nguyên hiểu ý: “Ta hoa viên xử lý một chút hoa cỏ.”

Lục Kỳ gật đầu.

Khi Thích Thừa Tị bước , chạm mặt Ninh Nguyên một nữa. Ánh mắt sắc bén đảo qua , chỉ trong một giây liền thu .

Ánh lạnh lẽo của dừng Lục Kỳ đang phía , dường như khí sát phạt nơi chiến trường vẫn còn vương quanh .

“Bệ hạ tìm , chuyện gì?”

Lục Kỳ tắt màn hình quang não, ngẩng đầu về phía Thích Thừa Tị, khẽ nhạt: “Thích thượng tướng từ chiến trường trở về, một đường gió bụi mệt mỏi. Nếu là , Tinh La hẳn sớm ca hát giúp ngươi khôi phục tinh thần lực , đúng ?”

Lời như chạm đến dây thần kinh nhạy cảm nhất trong lòng Thích Thừa Tị. Ánh mắt khóa chặt Lục Kỳ, giọng khàn lạnh: “Ngươi còn dám nhắc đến ?”

Đó vốn là vết thương giữa hai , khó mà bóc , giờ Lục Kỳ cố tình gợi lên.

Ý môi Lục Kỳ cũng trở nên lạnh lẽo: “Ta thể nhắc đến , nên ngươi liền uy h.i.ế.p cùng cả tộc, sắp xếp cho đến bên cạnh làm quân cờ, còn dùng thủ đoạn liên kết tinh thần đơn hướng để khống chế ?”

Kế hoạch vạch trần, sắc mặt Thích Thừa Tị vẫn biến đổi, thậm chí còn tỏ vẻ thản nhiên: “Thì ?”

Lục Kỳ lạnh nhạt : “Không gì, chỉ là ngươi cởi bỏ liên kết đơn hướng.”

Lục Kỳ ít khi dùng giọng lệnh. Hầu hết thời gian đều với ngữ điệu ôn hòa, nhưng ai cũng , đó bao giờ là một câu hỏi.

, trực tiếp dùng khẩu khí mệnh lệnh.

Thích Thừa Tị bật : “Lạc Nguyên ngươi định cưới Phù Linh làm nhân ngư Hoàng hậu, xem là thật.”

Lục Kỳ thần sắc đổi: “Ừ, đương nhiên là thật.”

Thích Thừa Tị càng thêm ngông cuồng: “Nếu là thật, giải trừ liên kết? Một mối uy h.i.ế.p lớn như trong tay , còn sợ thể báo thù cho Tinh La ?”

Ánh mắt và nụ của Lục Kỳ đều lạnh : “Nếu cái gọi là ‘báo thù’ của ngươi là đem nỗi đau dồn lên Tinh La và cả tộc , thì e rằng quá mức hèn hạ.”

Thích Thừa Tị sững trong chớp mắt, nhạt: “Phép khích tướng ? Bệ hạ quả nhiên am hiểu binh pháp, hổ là từng sẵn sàng bỏ xe giữ soái chiến trường.”

Một câu châm chọc ngầm chứa đao kiếm.

Lục Kỳ vẫn giận, chỉ khẽ gõ ngón tay lên bàn, mở một chiếc hộp nhỏ tinh xảo : “ , Thích thượng tướng tiêu diệt Trùng tộc lập đại công, chút phần thưởng cho ngươi.”

Hắn dừng ngón tay : “ đáng tiếc, đổi ý , thứ , dùng để giao dịch với ngươi.”

Thích Thừa Tị lạnh một tiếng: “Lần đầu tiên phần thưởng còn thể mang làm giao dịch.”

Lục Kỳ chậm rãi mở chiếc hộp trong tay, lấy vật bên trong, làm : “Những thứ khác lẽ thể, nhưng thứ thì thể.”

Thích Thừa Tị lời khơi dậy hứng thú, ánh mắt dán chặt vật trong hộp. Đến khi thứ đó lộ trong tầm mắt, lập tức vươn tay định đoạt lấy, nhưng như đoán , né tránh.

Thích Thừa Tị chằm chằm Lục Kỳ, hai tay chống lên bàn: “Đó là đồ của Tinh La, Lục Kỳ, ngươi thật đê tiện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-54.html.]

Lục Kỳ vẫn giữ nụ nhạt, thậm chí còn chậm rãi bắt chéo chân, : “Đa tạ khen ngợi, nhưng so với những gì ngươi từng làm, sự đê tiện của chẳng đáng nhắc tới.”

Hắn Thích Thừa Tị, lấy sợi dây chuyền thủy tinh lam của Tinh La quấn quanh cổ tay : “Cởi bỏ liên kết tinh thần đơn hướng hoặc là lấy vòng cổ của Tinh La, ngươi chọn một cái .”

Thích Thừa Tị chằm chằm vòng cổ đang quấn tay Lục Kỳ. 

Viên ngọc lam trong suốt là loại bảo thạch Tinh La yêu thích nhất, mà những hạt trân châu xâu thành vòng... Có lẽ chính là nước mắt của Tinh La.

Hắn nhắm mắt, lời gần như bật từ kẽ răng: “Ta chọn… vòng cổ.”

Nói xong, vươn tay định lấy.

Lục Kỳ vẫn đưa, đối diện với ánh mắt giận dữ như nứt toác của đối phương, thản nhiên : “Trước tiên, cởi bỏ .”

Thích Thừa Tị chậm rãi nắm tay thành quyền, lâu mới buông .

Trả thù Lục Kỳ gấp trong một chốc, nhưng chiếc vòng cổ của Tinh La là thứ tìm suốt bao năm mới .

Hắn vẻ bình thản mặt Lục Kỳ, bước thế giới tinh thần của Phù Linh, kéo đối phương đó cùng .

Biết vật liên quan đến Tinh La một mặc quân phục lấy , Phù Linh vẫn quyết định chuyện với Lục Kỳ. Ngày nghỉ, Lục Kỳ ở thư phòng như thường lệ. Cậu mở cơ giáp, bước đến cửa thì bỗng cảm thấy đầu đau nhói, ý thức tối sầm .

Khi mở mắt , mặt là một vùng tăm tối, hình ảnh hư ảo của Thích Thừa Tị một nữa hiện lên, y hệt .

quát mắng, ký ức sợ hãi lập tức ùa về. Phù Linh Thích Thừa Tị, dám tới gần, chỉ co trong góc, dè dặt hỏi: “Ngươi tìm làm gì?”

“Lục Kỳ bình thường cận với , luôn đề phòng. Dù cũng là ngươi đưa hoàng cung.

Hơn nữa, cho dù đến gần , tinh thần lực của cũng dễ dò xét, chỉ cần điều tra là thể phát hiện. Ngươi chắc chứ?”

Thích Thừa Tị lạnh: “Thế nào, Hoàng hậu nhân ngư tương lai mà điều tra nổi tinh thần lực của bệ hạ ?”

Phù Linh: “……”

Lòng thầm rủa: Lạc Nguyên, cái miệng to như !

Cậu đành đổi cách khuyên giải: “Kỳ thật chuyện cũng thể trách Lục Kỳ. Ngươi bây giờ cũng là thượng tướng, ở vị trí của , hẳn là hiểu rõ ở vị trí , lưng là hàng triệu dân tinh tế cần bảo hộ. Đối mặt với địch, chỉ cần một đòn là thể mất mạng, nếu phản công thì ắt chịu diệt vong. Đặt ngươi cảnh , ngươi thể buông bỏ bộ dân chúng ?”

Thích Thừa Tị hừ lạnh: “Ngươi và Lục Kỳ thật đúng là cùng một ruột, đều thích vẻ cao thượng. Khi đối diện kẻ thù các ngươi yêu, đương nhiên dễ đạo lý.”

Phù Linh lắc đầu: “Không dễ dàng như ngươi nghĩ . Lục Kỳ vẫn luôn canh cánh chuyện , thực sự áy náy, tự trách. Chỉ là khi đó tình thế cho phép do dự. Hắn từng mong ngươi tha thứ, nhưng ít ... ngươi thể đừng tiếp tục dày vò nữa ? Hắn…”

Hắn Mạc Tư Đặc ăn mòn tinh thần lực, sẽ biến thành quái vật, cam nguyện c.h.ế.t trong tay ngươi...

Thích Thừa Tị đáp, chỉ chậm rãi tiến gần Phù Linh, dừng mặt tiểu nhân ngư đang căng thẳng, xổm xuống, đưa tay nắm lấy tay .

Phù Linh theo bản năng giãy giụa, dù sợ hãi vẫn cố vùng vẫy: “Ngươi làm gì!”

Thích Thừa Tị nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn: “Đừng nhúc nhích!”

Phù Linh quát một tiếng, lập tức im, dám động đậy.

Trong thế giới tinh thần thể dùng quang não, mà ở hiện thực ngất xỉu, ai thể cứu .

Chẳng lẽ bại lộ, Thích Thừa Tị định g.i.ế.c diệt khẩu trong thế giới tinh thần ?

Cậu Thích Thừa Tị càng lúc càng tới gần, cho đến khi...

Người áp trán trán .

Chỉ trong chốc lát, nỗi sợ hãi trong thế giới tinh thần dần tan biến. 

Phù Linh mở to mắt, đàn ông đối diện đang mờ dần, tựa như sợi liên kết tách rời, lóe lên một biến mất .

Bóng tối quanh cũng dần tan , thế giới tinh thần hiện , đó là đại dương mênh mông, giống như Khách Thập Khách Hải, rộng vô tận.

Thì chính Thích Thừa Tị khiến thế giới tinh thần của chìm trong bóng tối, khiến thấy đại dương vốn thuộc về , nơi nắm giữ tinh thần lực của biển cả.

Khi Phù Linh tỉnh , mặt là Ninh Nguyên. Cậu khẽ giật , nhưng lúc thể để lộ, đành cố nén sợ hãi, bình tĩnh hỏi: “Ninh bá, ngài ở đây?”

Ninh Nguyên mỉm hiền hậu: “Ta thấy ngài ngất xỉu ở cửa, định đưa ngài về phòng. Ngài định tìm bệ hạ ?”

Phù Linh gật đầu: “ , tới tìm Lục Kỳ.”

Ninh Nguyên : “Bệ hạ đang bàn việc với Thích thượng tướng, là… ngài cùng hoa viên dạo một chút? Hoa viên tu sửa xong, ghế bập bênh cũng chuẩn kỹ. Bệ hạ , ngài nhất định sẽ thích.”

Trong lòng Phù Linh lập tức dấy lên cảnh giác: “Ta… choáng đầu, cũng rõ là chuyện gì, về nghỉ thì hơn.”

Ninh Nguyên cũng ép: “Là sơ suất , để đưa ngài về.”

Ngay khi Phù Linh đang do dự, liền thấy giọng Lục Kỳ vọng từ trong phòng: “Ninh bá, tiễn Thích thượng tướng.”

 

Loading...