Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:30:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Công việc của ngươi xử lý xong ?” Lục Kỳ bước phòng, liếc Phù Linh . Thấy tiểu nhân ngư trốn trong chăn, xác định thương, mới yên tâm.

Ninh Nguyên gật đầu : “Xong , tiện đường mua thêm gà , Phù Linh thiếu gia thích ăn nên riêng mua.”

Lục Kỳ mỉm ôn hòa, chẳng thể chút sát ý thoáng qua trong đáy mắt: “Ừ, tiểu nhân ngư sẽ thích. Ninh bá, sớm nghỉ ngơi một chút .”

Ninh Nguyên liếc Lục Kỳ một cái, thản nhiên đáp: “Được.”

Đợi Ninh Nguyên rời , cảm giác xa cách Lục Kỳ cũng biến mất. Hắn đến bên Phù Linh, nhẹ giọng hỏi: “Hắn làm gì chứ?”

Phù Linh lắc đầu: “Không, chỉ mua gà đặt bàn, nhưng luôn cảm thấy định ngay, làm gì. Sau đó ngươi liền tới.”

Lục Kỳ gật đầu: “Vậy thì .”

Trong phòng tràn đầy mùi gà , Phù Linh cũng thật sự thấy đói: “Lục Kỳ, đói , hôm nay ăn gì?”

tuyệt đối thể ăn, cho đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám.

Lục Kỳ như thấu ý nghĩ trong đầu , nhẹ : “Vậy thì ăn gà .”

Phù Linh: “?”

Lục Kỳ liếc về phía bàn, ánh mắt lạnh lẽo thoáng qua: “ con . Ta sẽ nướng cho ngươi.”

Phù Linh ngẩng đầu, kinh ngạc: “Ngươi còn nướng gà?”

Lục Kỳ thu hồi ánh mắt, khẽ: “Trước khi trở thành hoàng đế, vị trí của Thích Thừa Tị vốn là của .”

“Lúc cùng Trùng tộc giao chiến khắp nơi, máy trong nhà, việc đều tự làm.”

Phù Linh cong môi: “Được, để nếm thử hương vị gà nguyên thủy trong quân doanh.”

Lục Kỳ: “Ừm.”

Phù Linh chỉ tay về phía bàn: “Vậy còn con thì ? Nếu Ninh Nguyên thấy gà vẫn còn nguyên mà ăn, hẳn sẽ nghi ngờ. Dù đúng là thích ăn gà , mà mang tới tận nơi động đến, chắc chắn vấn đề.”

Vừa dứt lời, Lục Kỳ đến bàn, xách túi gà lên ném thẳng thùng rác ở góc phòng.

Hắn bình thản : “Tự động phân giải.”

Phù Linh chớp mắt vài cái, khóe môi khẽ cong, nhạt.

Lục Kỳ dẫn xuống tầng -1, đến khu hoa viên. Nơi khác hẳn so với thấy, còn rậm rạp hỗn độn, chỉ còn một bãi cỏ xanh bằng phẳng, những nụ hoa mới mọc lưa thưa, qua chút tiêu điều.

Phù Linh mở cơ giáp, bên cạnh Lục Kỳ, hỏi: “Sao nơi biến thành thế ? Một đóa hoa cũng còn?”

Lục Kỳ chỉ nhàn nhạt đáp: “Ta định làm vườn hoa. Ngươi thích loài hoa nào thì , sẽ trồng.”

Phù Linh nghiêng đầu : “Ngươi thích trồng hoa ?”

Cậu nhớ Văn Lộc từng như .

“Ừm,” Lục Kỳ khẽ đáp, “Chỉ là thời gian. Giờ thỉnh thoảng tới tưới nước cũng .”

Phù Linh gật đầu: “Ta thật cũng đặc biệt thích hoa.”

Lục Kỳ nhạt: “Không thích hoa cũng . Thế còn ghế bập bênh?”

Phù Linh , theo tầm mắt sang, ở giữa bãi cỏ một giá dây leo treo chiếc ghế tròn, bên cạnh đặt một chiếc bàn nhỏ với vài chiếc ghế dựa. Trên bàn là bộ cụ tinh xảo cùng vài món điểm tâm, bày biện như một buổi tiệc nhỏ.

Trong mắt Phù Linh chỉ còn chiếc ghế treo . Mắt sáng lên: “Cái tồi.”

Vừa xong liền định bước tới, nhưng Lục Kỳ giữ : “Không ngươi đói bụng ? Ở phía .”

Phù Linh “” một tiếng, cố nén ý thử, theo Lục Kỳ phía .

Rẽ qua một khúc cong, tầm bỗng mở rộng, bãi cỏ một đống củi lớn đang cháy, bên cạnh dựng một chiếc lều rộng rãi.

Phù Linh đầu tiên thấy cắm trại trong nhà, cảm thấy mới lạ: “Nướng ở đó ?”

Lục Kỳ gật đầu. Hắn dẫn tiểu nhân ngư xuống lều, ghế chỉ là hai tảng đá lớn.

Phù Linh : “Cảm giác… khá là dã ngoại.”

Lục Kỳ mà bật : “Ngươi cả ngày ru rú trong phòng nhân ngư, nơi vẫn đang xây dựng. Đợi làm xong, ngươi thể xuống đây chơi bất cứ lúc nào.”

Phù Linh gật đầu: “Vậy thể thêm vài chỗ thoải mái ? Như cái ghế treo , hoặc giường nước cũng .”

Lục Kỳ: “Đương nhiên.”

Phù Linh thành thạo nhóm lửa, dùng cành cây to dựng giá, đặt con gà rửa sạch lên, cố định thật chặt.

Vừa , hỏi: “Trong quân doanh mỗi ngày đều ăn gà như ?”

Lục Kỳ đáp: “Không, chỉ thỉnh thoảng thôi. Mỗi điểm dừng chân đều căn cứ, chỉ khi truy kích Trùng tộc đến vùng hoang dã mới tự nướng để ăn.”

Phù Linh gật gù: “Ta còn tưởng các ngươi giống trong phim cổ trang, chỉ ăn mỗi món cơ.”

Lục Kỳ : “Trong tư liệu lịch sử và phim tài liệu, hình như còn cả ban bếp núc và nhà ăn, nhưng giờ thì khác . Chúng khoang cơ giáp, tuy thể dự trữ đồ ăn tươi mới, nhưng rau quả thể bảo quản , còn cả công cụ nấu ăn mini tự động.”

Phù Linh cảm thấy bản hiểu thế giới . Rõ ràng hơn hai mươi tuổi, nhưng tâm trí vẫn chỉ như mười tám của đời . Hơn nữa phần lớn thời gian ở thế giới đều trong trạng thái ngủ say, nên thật sự chẳng hiểu gì về những thứ .

“Lợi hại thật.”

Lục Kỳ lắc đầu: “Điều khiển cơ giáp tiêu hao tinh thần lực lớn, đừng chi đến việc tự nấu ăn trong khoang cơ giáp. Những công cụ đó chỉ để dùng trong tình huống khẩn cấp. Tinh thần lực của binh lính đều tập trung chiến đấu, thể lãng phí.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-51.html.]

Phù Linh nửa hiểu nửa , gật đầu: “ , nếu thì chẳng khác gì mang theo cả căn bếp di động. Đánh Trùng tộc cũng chẳng còn lo chuyện lương thảo.”

Lục Kỳ ngừng một chút, giọng nghiêm túc: “Ta ngươi hận Trùng tộc vì chuyện của nhân ngư tộc. Ngươi yên tâm, nhất định sẽ cố hết sức, nhanh chóng định vị bộ Trùng tộc, tiêu diệt sạch.”

Phù Linh dịu giọng đáp: “Không , ngươi cứ làm theo kế hoạch của ngươi là .”

rắc đều gia vị, hương thơm trong nháy mắt lan khắp chóp mũi Phù Linh. Cậu con gà đang giá, nuốt nước bọt “ực” một tiếng.

Lục Kỳ thấy dáng vẻ sắp thèm c.h.ế.t của tiểu nhân ngư thì bật : “Sắp xong .”

Nhớ chuyện của Ninh Nguyên, : “ , mấy ngày tới ngươi cứ ở cùng .”

Phù Linh nghĩ đến việc ở công ty cả ngày, lập tức cảm thấy mệt gò bó. Tuy lắm, nhưng cũng từ chối.

Cậu Lục Kỳ đang dần kết thúc công việc, mà nếu Ninh Nguyên thật sự bảo vệ Trùng tộc tiêu diệt, e là sắp tay . Ở nhà lúc dễ gặp nguy hiểm.

Lục Kỳ thấy biểu cảm của tiểu nhân ngư, tắt lửa, lấy d.a.o và dụng cụ cắt gà chuẩn sẵn, cẩn thận chặt gà từng miếng.

Hắn làm : “Sẽ khiến ngươi thấy chán . Nếu ngươi nghỉ thì thể đến phòng bên cạnh.”

Phù Linh Lục Kỳ cắt gà hỏi: “Phòng bên cạnh?”

Đôi tay của vị hoàng đế . Những ngón tay thon dài cầm lấy con d.a.o bạc, động tác lưu loát, điêu luyện trông chẳng khác nào đang điêu khắc một món đồ nghệ thuật chứ xử lý một con gà.

“Ừ, trong văn phòng một phòng nghỉ, thể ngủ .”

Phù Linh chớp mắt: “Lần thấy, mai để xem thử.”

Tiểu nhân ngư quả nhiên dễ dỗ, chỉ cần cái gì mới mẻ là tâm trạng liền tan biến hết.

Lục Kỳ cắt gà xong, đặt đĩa mặt : “Ăn .”

Phù Linh đói từ lâu. Ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, lập tức cầm lấy một chiếc đùi gà, chẳng buồn đeo găng.

Cậu ăn chút kiêng dè, trong khi Lục Kỳ bên cạnh thong thả, tao nhã thưởng thức như đang dùng bữa tại bàn ăn sang trọng.

Trong lòng Phù Linh bỗng dấy lên một chút chột vô cớ. chỉ một giây , cảm giác tan biến, vẫn ăn ngon lành, thậm chí còn để nước sốt dính đầy khóe miệng.

Cậu đặt khúc xương xuống, thì một bàn tay thon dài đưa tới, cầm khăn giấy, nhẹ nhàng chạm má và khóe môi .

Lòng bàn tay ấm áp, động tác chậm rãi, dịu dàng như đang lau một món đồ quý dễ vỡ.

Khoảnh khắc đó, những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu Phù Linh ban ngày như trào dâng trở .

Hắn… Hắn là đang định tỏ tình đấy chứ?

Hay là cho một bất ngờ ngoài trời thế ?

Không ai quấy rầy, cần lo ngại, chỉ còn câu hỏi nên đồng ý ?

Ý nghĩ khiến Phù Linh giật , vội vàng tỉnh táo .

Lục Kỳ lau sạch vết dơ bên môi thu tay về, ánh mắt khẽ chạm .

“Làm thế?” Lục Kỳ hỏi.

Phù Linh vội đáp: “Không… gì.”

Cậu cúi đầu tiếp tục gặm cánh gà, cố tỏ tự nhiên, nhận trong mắt Lục Kỳ thoáng qua một ý nhạt.

Sau khi ăn no, Phù Linh lười biếng, chẳng buồn động đậy, hỏi: “Hôm nay chúng ngủ trong lều ?”

Tuy thấy mới lạ, nhưng mấy thích ngủ như , giường mềm vẫn thoải mái hơn nhiều.

Lục Kỳ : “Nếu ngươi thích thì về phòng ngủ.”

Phù Linh gật đầu, định vùng dậy, nhưng kịp hành động thì cánh tay dài của đối phương đưa tới, kéo vòng tay ấm áp.

Đuôi cá của buông thõng cánh tay nam nhân. Nhìn chiếc đuôi của , Phù Linh chợt nhận , dường như quen với việc ôm, cũng còn phản kháng quẫy đuôi theo bản năng nữa.

Chỉ là… vành tai bắt đầu nóng lên.

Cậu đành chui sâu hơn n.g.ự.c Lục Kỳ, giấu đầu . Mái tóc bạc mềm mại khẽ rơi, khéo che khuất đôi tai ửng hồng.

từng động tác nhỏ đều lọt mắt đối phương.

Hoàng đế khẽ , ôm lấy nhân ngư trở về phòng.

Hoàng hôn buông, đêm cũng lặng lẽ kéo đến. Ngoài cửa sổ, sắc trời tối tự khi nào.

Phù Linh nghiêng đầu Lục Kỳ: “Mạc Tư Đặc còn gây rối trong thế giới tinh thần của ngươi ? Lần hỏi La Lạp mẫu , bà một cách để giải quyết. Tuy rõ cụ thể làm , nhưng ngươi thử một chút ?”

Lục Kỳ ôm lòng, mỉm : “Được.”

Giọng điệu gì khác thường, nhưng Phù Linh lập tức cảm nhận điều .

Một luồng khí áp âm u, nguy hiểm bao phủ lấy khiến tim đập loạn nhịp.

Đuôi cá và cánh tay đều siết chặt , tựa như giam trong vòng tay cứng rắn, khiến gần như nghẹt thở.

Phù Linh run giọng: “Đau…”

Sức lực như nghiền nát . Làm mạnh đến mức thể dùng tay trần mà siết c.h.ế.t trong lòng?

Cậu cảm thấy bản sắp thở nổi. Đuôi cá kìm chặt, mất hết sức, cánh tay cũng chẳng nhấc lên nổi, rõ ràng xiềng xích nào, nhưng giống như trói bằng sợi dây vô hình.

“Lục Kỳ… Lục Kỳ… Đau quá… sắp c.h.ế.t …”

“Ngươi… vẫn sẽ g.i.ế.c , đúng ?”

Loading...