Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:20:51
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phù Linh trong vỏ trai, mặc cho bóng tối nuốt chửng , bên tai vang vọng là giọng của .
Cậu dường như đang chìm trong một giấc mộng thật dài. Trong mộng, ở thế giới hiện thực, sinh mắc bệnh tim bẩm sinh. Cha vì chữa bệnh cho tiêu tốn ít tiền, nhưng hiệu quả chẳng mấy khả quan. Dù , vẫn lớn lên đôi cánh chở che của cha .
Sau khi học, Phù Linh cũng như bao bạn bè đồng trang lứa, thích vui đùa, nghịch ngợm. Cậu gương mặt xinh xắn, làn da trắng mịn, đôi má trẻ con phúng phính, ngũ quan tinh xảo đáng yêu. Dù khi chút lạnh nhạt, nhưng vẫn khiến khác yêu thích. Bạn học thường chủ động bắt chuyện, rủ cùng chơi.
Chỉ tiếc niềm vui kéo dài bao lâu. Một ngày nọ, khi chơi trốn tìm cùng bạn bè, rõ ràng thấy một , nhưng chạm thì tính là “bắt ”. Người chạy nhanh, đuổi theo mãi. Có lẽ do vận động kịch liệt quá lâu, cộng thêm trời nắng gắt, lảo đảo ngất xỉu.
Từ đó về , phụ trong nhà trẻ mỗi khi thấy liền dặn con : “Đừng chơi với nó nữa, nhỡ nó ngất thì đền thế nào? Người là do con làm nó xỉu, rõ ?”
Suốt thời tiểu học, trung học cơ sở, đều sống như thế. Ban đầu mỗi nhập học, đều háo hức mong kết bạn mới, nhưng tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc cơn bệnh tái phát.
Xung quanh bắt đầu vang lên những lời như: “Bị phạt tí thôi , làm bộ làm tịch.”
“Cẩn thận thì bệnh phát, làm bộ cho xem!”
“Con trai gì mà yếu đuối, cái làm , cái cũng làm , y như đàn bà.”
“Bệnh gì mà chạy hai bước ngất, đúng là giả vờ.”
Lên cấp ba, Phù Linh còn ảo tưởng gì nữa. Cậu cố gắng khiến trở nên vô hình, thành tích trung bình, tính cách khép kín, âm thầm mà mờ nhạt. phận chẳng để yên. Ngày qua đời, nắng , ánh sáng rực rỡ chiếu lên , ấm áp như ngọn lửa giữa mùa đông.
Quá khứ lướt qua trong đầu như một cuộn phim, cuối cùng dừng ở khoảnh khắc c.h.ế.t. Rồi xung quanh chìm bóng tối.
Bên tai vang lên giọng : “Phù Linh, con rốt cuộc cũng trở về , con của .”
Phù Linh khẽ gọi: “Mẹ?”
… ở đây? Cậu trở thế giới hiện thực ? Chẳng lẽ chỉ cần trong vỏ trai là thể về?
Vậy còn Lục Kỳ thì ?
Lục Kỳ sẽ đợi thuyền, chẳng lẽ thất hứa với ?
Phù Linh mở mắt, xem rốt cuộc đang ở , nhưng dù cố thế nào cũng chỉ thấy một mảnh tối đen, chẳng thấy gì. Cảm giác như đang trôi giữa hư vô.
Không trở về thế giới hiện thực ?
“Phù Linh, con tỉnh dậy .”
Giọng của lúc vang lên rõ ràng. Cậu thấy , chỉ âm thanh, liền hỏi: “Là ?”
“ , con của . Từ nay con sẽ tinh thần lực của biển cả, cùng với linh hồn chỉnh và thể mạnh mẽ.”
Phù Linh lập tức cảnh giác: “Ngươi là ai? Ngươi .”
“Đương nhiên là . Ta là La Lạp mẫu của con.”
Phù Linh khẽ nhíu mày. La Lạp mẫu … Nghĩa là vẫn còn trong thế giới trong sách, vẫn đang ở trong vỏ trai, hề trở hiện thực.
Vậy , tất cả chỉ là một giấc mơ ?
Như nhận sự nghi hoặc của , La Lạp dịu giọng : “Đừng sợ, chính là mẫu của con. Phù Linh, con là Thánh t.ử của nhân ngư tộc, sinh mang tinh thần lực của biển cả. Chỉ tiếc khi đời, linh hồn con quá yếu, thể kiểm soát nguồn sức mạnh .”
“Linh hồn của con như một chiếc ly, còn tinh thần lực là nước. Khi nước quá nhiều, chiếc ly sẽ tràn hoặc vỡ nát. Nguyên nhân khiến linh hồn con yếu là vì một nửa linh hồn ở thế giới khác.”
Phù Linh cau chặt mày, khó tin hỏi: “Ý ngươi là, thế giới chỉ là một giấc mơ, còn nơi mới là hiện thực thật sự?”
La Lạp dịu dàng đáp: “ , đây mới là thế giới thuộc về con. Ở đây mẫu , tộc nhân, đại dương và tộc loại mà con cần bảo vệ.”
Phù Linh khẽ lắc đầu: “Không… . Ta là con , nhân ngư. Ta cha của , gia đình của . Dù thể về, nhưng các ngươi… của .”
La Lạp khẽ thở dài: “Ta con tạm thời thể chấp nhận. Giấc mộng quá chân thực. Con trong lòng lâu, tinh thần lực trong suýt nữa nuốt chửng con. Chỉ chút nữa thôi, con sẽ tan biến, hòa biển cả.”
Phù Linh vẫn kiên quyết lắc đầu: “Không, nếu ngươi thể đưa trở về, hãy thả .”
La Lạp khẽ : “Phù Linh, con là Thánh t.ử nhân ngư tộc, sinh mang sứ mệnh bảo vệ tộc nhân. Giờ nhân ngư tộc còn sót nhiều, con hãy trở về nhà , đừng đến thế giới loài nữa.”
Nghe , Phù Linh dần bình tĩnh : “Thì , ngươi chỉ ở nơi .”
La Lạp nhẹ giọng đáp: “Không con ở , mà con vốn dĩ thuộc về nơi .”
Phù Linh thần sắc bình thản, giọng cũng lạnh nhạt: “Ta , thuộc về nơi . Dù đúng như lời ngươi , rằng sinh ở đây, nhưng mười tám năm qua nuôi nấng và dưỡng d.ụ.c là cha ở một thế giới khác. Ta sống ở đó mười tám năm, trong thế giới loài . Nơi đó , đối xử với , bảo vệ , chăm sóc … còn nơi , xa lạ.”
La Lạp : “Thế giới loài thật sự như ? Chính loài đó bắt nạt con, c.ắ.n thương con, uống m.á.u con, ăn thịt con, lột từng mảnh vảy con xuống…”
Phù Linh ngắt lời nàng: “Ngươi chuyện trong quyển sách , đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-48.html.]
La Lạp bỗng rơi trầm mặc.
điều đó chẳng cản suy đoán của Phù Linh: “Quyển sách đó là do ngươi cố ý để xem, khiến tin rằng cuối cùng Lục Kỳ sẽ tra tấn và g.i.ế.c c.h.ế.t , để sợ , sợ thế giới loài , khiến dám ở nơi đó. Có ?”
La Lạp vẫn cố chấp : “Con vốn dĩ nên ở nơi đó. Thế giới loài nguy hiểm. Nếu Trùng tộc tìm con, chúng chắc chắn sẽ g.i.ế.c con. Ở đây mới là an .”
Giọng Phù Linh lạnh , gương mặt càng thêm băng giá: “Nơi an ? Nếu thật sự an , ngươi cần gì trăm phương nghìn kế để giữ ? Ngươi chỉ ở để bảo vệ nhân ngư tộc.”
Giọng ôn hòa của La Lạp bắt đầu trở nên gấp gáp: “Nơi cũng là nhà của con! Khi con tỉnh dậy trong lòng , việc đầu tiên con nghĩ đến là trả thù loài , chẳng ? Vì giờ đây linh hồn trở về, con chịu thừa nhận phận nhân ngư của , chịu nhận nơi là nhà?”
“Phù Linh, cúi đầu cái đuôi của con . Con là nhân ngư, con . Thế giới chỉ là một giấc mộng. Con c.h.ế.t , thể trở về nữa!”
Phù Linh mở to mắt, giọng kiên định: “Ta thuộc về , là ai, là là nhân ngư, ngươi thể quyết định. Cho dù thế giới chỉ là mộng, cha chăm sóc , những gì từng trải qua đều là thật. Tất cả đều tồn tại, thể xóa bỏ, cũng thể quên. Ta đến đây chỉ để tìm câu trả lời. Giờ , trở về, vẫn đang chờ .”
Cậu dậy trong vỏ trai, mạnh mẽ mở nó . Sau lưng, La Lạp kêu lên: “Con vì loài đó mà từ bỏ cả nhân ngư tộc ?!”
Phù Linh đáp khẽ, giọng nhàn nhạt: “Ta vì loài mà bỏ rơi nhân ngư tộc. Chỉ là ngay cả tinh thần lực ăn mòn của Mạc Tư Đặc còn giải quyết nổi, gì đến việc bảo vệ tộc nhân chống Trùng tộc. Thân phận thể lựa chọn, nhưng cách sống, thể tự quyết.”
La Lạp khẽ : “Mạc Tư Đặc… Hắn g.i.ế.c bao nhân ngư, bao nhiêu Thánh tử. Hắn vẫn còn sống… Ta làm g.i.ế.c , nhưng tinh thần lực ăn mòn vẫn cách giải quyết.”
Phù Linh khựng giữa động tác rời : “Cách gì?”
La Lạp trả lời ngay.
Phù Linh hiểu ngụ ý của nàng, : “Ta thể đảm bảo an nguy cho nhân ngư tộc, nhưng nếu thể giúp, sẽ giúp.”
Dù , đó cũng là sinh vật hiếm cần bảo vệ. Dù mặc kệ, Lục Kỳ cũng sẽ . Cậu giúp Lục Kỳ giải quyết vấn đề ăn mòn của Mạc Tư Đặc, còn Lục Kỳ sẽ lo việc bảo vệ nhân ngư tộc, hợp lý cả đôi bên.
Lúc La Lạp mới lên tiếng: “Muốn xóa bỏ ăn mòn tinh thần lực của Mạc Tư Đặc, chỉ cần Thánh t.ử dùng tinh thần lực cường đại của cọ rửa từ trong ngoài, một là sạch, thanh tẩy.”
Phù Linh cùng Tát Đức rời khỏi phòng của La Lạp. Lão nhân cá vội vàng giữ , chòm râu xám trắng khẽ run: “Thánh tử! Sao ngài cùng nhân loại thiết lập liên kết tinh thần!?”
Phù Linh khựng bước, chuyện cũng thể phát hiện ?
lời của Tát Đức khiến nhớ , tinh thần giới của vẫn đang Thích Thừa Tị khống chế. Cậu liền hỏi: “Ngài cách nào cưỡng chế cắt đứt liên kết tinh thần ?”
Lão nhân cá dứt khoát lắc đầu: “Không .”
Phù Linh: “……”
Thôi, .
Cậu hỏi: “Ngài một nhân ngư tên Tinh La ?”
Tát Đức nhớ một lúc : “Không quen. Thánh t.ử tìm ? Ta thể cho khắp hải vực tìm thử.”
Phù Linh do dự đáp: “Hắn c.h.ế.t. Ta chỉ giúp một tìm dấu vết sinh hoạt của .”
Thích Thừa Tị lẽ nên tự tìm, nhưng thể, vũ trụ rộng lớn, biển sâu mênh mông, thể lật tung hết. Còn nhân ngư, thuận tiện hơn nhiều.
Tát Đức : “Ồ, thì khó. Ta sẽ bảo Văn Lộc hỏi thăm, dù thằng nhóc đó cũng thích chạy khắp nơi.”
Bên cạnh, Văn Lộc ngẩng đầu, phản đối: “Trưởng lão Tát Đức, ngài con như thế? Con ngoài đều là để báo thù cho nhân ngư tộc, thích chạy lung tung !”
Tát Đức liếc y một cái: “Thế ngươi ?”
Văn Lộc lập tức : “Đi, đương nhiên !”
Tát Đức nửa như ghét bỏ, nửa cưng chiều y một cái.
Phù Linh khẽ mỉm : “Cảm ơn.”
Tát Đức vội đáp: “Thánh tử, ngài khách khí .”
Phù Linh định . Tát Đức hỏi: “Thánh tử, ngài định ở ?”
Phù Linh lắc đầu: “Ta hẹn với một , đang đợi phía .”
Văn Lộc ngẩng đầu về hướng mặt biển, rõ đó là ai. Y thầm thở dài trong lòng.
Xong … Thánh t.ử nhà y thật sự thích vị bệ hạ của đế quốc tinh tế . Thế thì… mấy lời y từng …
Vội vàng, Văn Lộc sang Tát Đức: “Trưởng lão, để con đưa Thánh t.ử . Ngài chăm sóc La Lạp mẫu .”
Tát Đức hiểu chuyện gì, nhưng vẫn gật đầu: “Được thôi. Thánh tử, nhớ thường xuyên trở về nhé.”
Phù Linh Văn Lộc, hiểu y toan tính điều gì.
Chỉ thấy khi Tát Đức khỏi, Văn Lộc lập tức kéo lấy , vẫy đuôi đong đưa bên cạnh: “Thánh tử, ngài với bệ hạ đúng là trời sinh một đôi, chính là…”
“Trời tác chi hợp, giai ngẫu thiên thành, một đôi bích nhân, nồng tình mật ý, sớm ngày kết liễu… sinh quý t.ử nha!”