Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:17:18
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phù Linh thấy nhiều nhắc tới La Lạp mẫu , xem huyết trai ngoài việc bảo hộ từ … Nhậm Thánh t.ử còn năng lực khác.

Cậu theo Tát Đức và Văn Lộc, hướng càng sâu chỗ bơi, tiểu thế giới nước họ bỏ phía .

Văn Lộc Phù Linh, hiểu : “Hoá Thánh t.ử nhớ rõ những chuyện đó, chẳng trách ở bên bệ hạ nguy hiểm, đưa ngài trở về, ngài cũng chú ý tới .”

Phù Linh : “Ừm, lúc đó nghĩ ngươi là thích Lục Kỳ, nhưng… ngươi thật sự thích ? Ở bên chỉ vì báo thù?”

Văn Lộc mạnh mẽ gật đầu: “Đương nhiên, là kẻ thù của tộc nhân ngư … Trước nghĩ , thể thích kẻ diệt tộc chứ! Thật quá tàn nhẫn.”

Phù Linh: “Vậy ngươi còn tuyên bố với thế giới rằng thích , còn… lợi dụng ân cứu mạng để khai thác ...?”

Theo nguyên cốt truyện, Văn Lộc vốn thích Lục Kỳ, cũng rõ việc cứu Lục Kỳ là , Lục Kỳ đặt ân cứu mạng trong lòng, nếu nhớ rõ thì . Văn Lộc đến lúc kết thúc cốt truyện mới Lục Kỳ chính là y cứu từ đáy biển.

hiện tại, Văn Lộc những thích Lục Kỳ, mà tiên ân cứu mạng đó, vẫn luôn mang ơn trả thù ?

Văn Lộc thoáng , nhíu mày với Phù Linh, giọng điệu thận trọng: “Ta , Thánh t.ử ngài nhất định đừng quá bận tâm.”

Phù Linh thấy đối phương vẻ do dự, hình như đang giấu điều gì đó của nguyên chủ, nên thản nhiên: “Ngươi .”

Thánh t.ử mỉm , đôi mày nhíu, từ khi nào vẻ mặt Thánh t.ử chút giống Lục Kỳ, gương mặt lạnh như tuyết đỉnh núi, mang theo vẻ hoa lệ nhưng đầy sát lạnh, chỉ liếc mắt nhẹ thôi cũng khiến lưng xuất hiện một trận lạnh buốt, thấm sâu xương.

Văn Lộc chịu nổi ánh mắt , vội giải thích: “Ta làm vì tộc nhân ngư chúng , bất đắc dĩ mới tay. Chuyện dài, chúng .”

“Thánh t.ử lúc nhỏ thường ngủ ở trong lòng La Lạp mẫu , huyết trai chính là giường của ngài. Không rõ vì nguyên nhân gì, ngài thường xuyên ngủ, mỗi tỉnh thì thiếu thời gian, từ lúc sinh cứ như . La Lạp mẫu ngài thể chất đặc biệt, tinh thần lực mạnh, nhưng linh hồn quá nhẹ, cho nên ngủ nhiều, tỉnh ít.”

Phù Linh trong lòng giật , linh hồn quá nhẹ?

Văn Lộc tiếp: “Có ngài tỉnh lâu chạy ngoài chơi, lo lắng nên lén theo. Ngài chạy tiểu thế giới nhân ngư, mặt biển. Hôm đó biển chút sóng gió, đúng lúc Lục Kỳ đang lướt sóng tại Khách Thập Khách Hải. Trong khoảnh khắc, sóng lớn cuốn khỏi ván lướt sóng, đ.á.n.h rơi xuống.”

“Lục Kỳ cuốn xuống biển, sóng lớn khiến thể nổi lên, lao thẳng xuống đáy. Lúc đúng ngươi xuất hiện, ngươi bơi nhanh tới bên , lẽ hiểu vì đó đuôi cá mà hai chân, ngươi vòng quanh vài vòng, nâng lên, ngăn cho chìm.”

“Đồng thời ngươi cũng phát hiện nhân ngư, thể thở trong nước, thở yếu ớt, mắt cũng nhắm như sắp c.h.ế.t. Ngươi vòng tới phía , đầy thống khổ, chút bối rối.”

“Rồi học từ , ngươi đặt trán lên trán và dùng đặc dị, mạnh mẽ truyền tinh thần lực của tinh thần , khiến nét thống khổ mặt dần bình tĩnh xuống.”

“Sau đó… ai dạy ngươi nhưng ngươi hôn lên , làm hô hấp nhân tạo, thề, ai dạy ngươi, cũng rõ ngươi hiểu .”

“Tiếp theo ngươi lẽ thuộc về biển, đưa lên mặt nước, nhưng tư thế đó tiện để dẫn lên, nên ngươi vòng đến bên , kéo tay nắm lấy, mang bơi lên mặt nước.”

“Ta theo Lục Kỳ, khi lên tới mặt nước thì ánh nắng chói mắt đến nỗi mở mắt, chỉ thấy thuyền gọi tên là Lục Kỳ.”

lẽ ngươi dùng tinh thần lực đưa lên mặt nước, chính thì mất hết sức lực, ngã quỵ. Ta mang ngươi về tiểu thế giới nhân ngư, đưa về lòng La Lạp mẫu .”

“Từ đó, ngài như rơi giấc ngủ sâu, một cũng tỉnh .”

“Về tộc trưởng nhận tin, nhiều nhân ngư ở ngoài ngoài sát hại, kẻ chủ mưu chính là mà họ gọi là nam nhân Lục Kỳ.”

“Ngài cứu , lấy oán trả ơn, ngài vì rơi hôn mê, còn tàn sát tộc , chỉ còn vài tộc sót . Nên oán hận . Ta tự nguyện đến thế giới loài xin gia nhập viện nghiên cứu, trở thành nhân ngư bảo hộ, tiếp cận Tang Dư, hợp tác với Tang Dư, giả vờ phản bội tộc nhân ngư để tiếp cận Lục Kỳ chỉ vì thích Lục Kỳ. Khi gặp Lục Kỳ, với cứu .”

“Ta chính là cứu Lục Kỳ ở Khách Thập Khách Hải.”

“Xin , Thánh tử, mượn danh nghĩa ngài để tiếp cận , còn cách nào khác, trả thù cho tộc vì những kẻ tàn sát chúng!”

Phù Linh Văn Lộc giải thích, đặc biệt là đoạn kể về việc năm xưa trong biển cứu Lục Kỳ khi còn nhỏ, trong đầu dường như hiện lên một hình ảnh mơ hồ.

Hình ảnh trùng khớp với cảnh mấy ngày cùng Lục Kỳ Khách Thập Khách Hải giải sầu, khiến nhất thời phân rõ đó là ký ức thật chỉ là sự trùng hợp.

Đáy mắt phủ đầy một tầng mê mang, như sương mù che phủ, dù cố gắng thế nào, cũng rõ phía rốt cuộc là gì.

“Ngươi cứu Lục Kỳ xong, liền ngất trong lòng n.g.ự.c La Lạp mẫu , đó còn tỉnh nữa?”

Chẳng lẽ nguyên chủ khi c.h.ế.t ? Rõ ràng chỉ sử dụng một chút tinh thần lực, mà La Lạp mẫu linh hồn nguyên chủ quá nhẹ...

Xem chỉ tìm La Lạp mẫu mới thể nhiều đáp án hơn.

Văn Lộc gật đầu: “ . Khi rời khỏi thế giới loài , ngài vẫn tỉnh . Ta cũng ngài làm thế nào mà đến bên cạnh Lục Kỳ. Khi thấy ngài, còn tưởng ngài đến tìm để báo thù, nên mới nghĩ cách để ngài rời , chuyện báo thù cứ giao cho .”

Nghe , Phù Linh khẽ nhíu mày: “Cho dù là vì báo thù, ngươi cũng nên lợi dụng lấy ơn cứu mạng để báo đáp . Hắn sớm coi ngươi là ‘bạch nguyệt quang’ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-47.html.]

Văn Lộc nghi hoặc: “‘Bạch nguyệt quang’ là gì?”

Phù Linh đáp: “Không gì…”

Trong lòng rối loạn. Theo nguyên văn, Lục Kỳ vốn xem Văn Lộc cứu là bạch nguyệt quang. hiện tại, dường như Lục Kỳ chẳng hề đặt Văn Lộc trong lòng?

Chẳng lẽ ân nhân cứu mạng chỉ đơn thuần là ân nhân thôi ? Có lẽ ngay từ khi Văn Lộc tìm Lục Kỳ và chuyện, Lục Kỳ còn coi việc báo ân đó là điều gì sâu nặng nữa.

Thì , nguồn gốc khiến tất cả thứ lệch khỏi quỹ đạo của nguyên văn, chính là vì cứu Lục Kỳ khi còn nhỏ, Văn Lộc mà là .

khi rõ ràng vẫn là nguyên chủ, từ sinh hiệu ứng bươm bướm như ?

Hay là nhầm một cuốn sách giả?

Khi còn đang suy nghĩ, Tát Đức trưởng lão dẫn đến một nơi khác, đó là một khu nhà làm bằng san hô đỏ, dựng nên vô cùng xinh .

Vỏ sò dùng làm ly và chén, rong biển đan thành nôi, ngọc minh châu và sứa làm thành đồ chơi cùng đèn đêm.

Trên một tảng đá lớn ở trung tâm đặt một vỏ trai khổng lồ, sắc đỏ thẫm như máu, lấp lánh tựa mã não, diễm lệ đến rực rỡ. Vỏ trai khép chặt, tựa như đang yên giấc.

Tát Đức trưởng lão bước đến huyết trai, cung kính : “La Lạp mẫu , Thánh t.ử trở .”

Nghe , huyết trai chậm rãi mở . Bên trong trân châu, mà là một khối mềm mại như bụng của sinh vật biển, lẽ là đệm giường, hoặc là một ngôi biển.

Ngôi biển khẽ động, Tát Đức trưởng lão liền với Phù Linh: “Mau, La Lạp mẫu ngài đến trong lòng n.g.ự.c của nàng.”

Phù Linh mím môi, lập tức hành động, mà hỏi: “Lúc , khi tỉnh từ trong lòng n.g.ự.c La Lạp mẫu , so với hoặc bây giờ… gì khác ?”

Tát Đức trưởng lão lắc đầu: “Không . Ngài vẫn luôn là ngài.”

Vẫn luôn là ?

Phù Linh càng thêm nghi hoặc.

Có lẽ vì hồi nhỏ nguyên chủ tỉnh quá ít , nên hiểu rõ, mới cho rằng vẫn là cùng một ?

Huyết trai khẽ mở khép liên tục, như đang gọi . Phù Linh La Lạp mẫu , trong lòng dâng lên một cảm giác thiết, nhưng đồng thời cũng xen lẫn sợ hãi.

Cậu đang sợ điều gì, sợ La Lạp mẫu , mà là sợ… một điều khác.

Lấy bình tĩnh, tìm đáp án. Tại rơi trong một quyển sách? Vì quyển sách khác với bản từng ? Và… thể trở về thế giới ban đầu , sẽ mãi mãi sống trong cuốn sách ?

Cậu lắc đầu, cố ném hết những nghi hoặc khỏi tâm trí. Rõ ràng đáp án đang ở ngay mắt, chỉ cần với tay là thể chạm tới nhưng chút dám tiến lên.

Cuối cùng, vẫn chậm rãi bước tới mặt La Lạp mẫu . Huyết trai khi tiến gần liền dừng động tác, phảng phất như đang chờ đợi tự nguyện bước lòng n.g.ự.c .

“Phù Linh~”

Phù Linh như ai đó đ.á.n.h mạnh một gậy, bỗng ngẩng đầu, đáy mắt tràn ngập kinh hoàng.

Cậu, giọng của !

Là giọng của ở kiếp , từ thế giới mà từng sống!

“Phù Linh, tìm mãi thấy con, tìm thấy con… Phù Linh, con trai của …”

Nghe thấy tiếng nức nở của , Phù Linh kìm , ngã trong vỏ trai. Cảm giác mềm mại bao bọc lấy , huyết trai chậm rãi khép , nhốt bên trong.

, còn sợ hãi. Bởi vì thấy giọng , chẳng điều đó nghĩa là ở đây, thể hoặc thấy ?

“Mẹ ơi…” Phù Linh trong vỏ trai, khẽ thì thầm.

“Phù Linh, cuối cùng con cũng trở . Sao con bỏ lâu như , sẽ lo lắng ? Con thể yếu, chạy lung tung, ?”

Vẫn là giọng nửa trách mắng nửa lo lắng . Trong khoảnh khắc, đôi mắt Phù Linh tràn đầy nước.

Kiếp , cái c.h.ế.t của đến quá đột ngột, đến mức kịp gặp cha cuối, kịp họ gọi tên .

Từ lúc , còn tiếng nửa quát nửa thương, cũng chẳng thấy ánh mắt lo lắng xen đau lòng của cha.

Giờ phút , những lời quen thuộc , cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa, nỗi bi thương chôn sâu trong tim cũng vì thế mà dâng trào.

Giống như một đứa con xa nhà bôn ba khắp nơi, mang theo bao nỗi thương đau và khổ sở, cuối cùng chỉ cần một tiếng gọi của , nước mắt liền như vỡ đê.

Loading...