Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:16:52
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trên thuyền, Văn Lộc nhiều về chuyện của tộc nhân ngư.
“Dưới đáy biển một con huyết trai, là thánh vật của nhân ngư tộc. Nó từng vì bảo vệ tộc nhân ngư mà hy sinh, là vị Thánh t.ử của… ừm, cũng nhớ rõ là đời thứ mấy. Tóm , c.h.ế.t vì tộc, đó huyết trai an trí vĩnh viễn nơi biển sâu. Giờ nó chỉ còn vỏ trai, nhưng chiếc vỏ lớn, thể chứa một . Vì để tưởng niệm, mỗi Thánh t.ử từ nhỏ đều dưỡng trong huyết trai , coi như một nửa mẫu .”
Gió biển thổi động, mái tóc ba khẽ bay. Mái tóc dài của Phù Linh tung lên, nhẹ như sương mù.
“Thánh t.ử là nhân ngư tinh thần lực mạnh nhất trong tộc, nhưng đồng thời cũng là kẻ dễ Trùng tộc theo dõi nhất.”
Phù Linh lo cho tính mạng của , hỏi: “Vì ?”
Văn Lộc đáp: “Bởi vì…”
Y định , liếc Lục Kỳ bên cạnh, khép miệng : “Không . Chuyện chỉ thể để ngài . Đây là bí mật lớn nhất của nhân ngư tộc, nếu con , e rằng họ cũng sẽ theo dõi Thánh tử.”
Phù Linh thoáng Lục Kỳ. Trong những tư liệu bên ngoài, quả thật thể tìm mấy thông tin liên quan đến Thánh t.ử của nhân ngư tộc, nguyên văn cũng từng nhắc đến phận . Cậu ít.
giây phút , hề đuổi Lục Kỳ . Dường như dù bí mật lớn đến , nếu Lục Kỳ , cũng chẳng cả. Cậu mơ hồ cảm giác, Lục Kỳ sẽ bao giờ làm thương, sẽ giống như kịch bản nguyên bản.
Bởi vì Lục Kỳ từng , cần lo lắng, m.á.u Phù Linh thể áp chế sự ăn mòn của Mạc Tư Đặc, thể chịu đựng c.ắ.n . Có lẽ… kết cục chăng?
mà… Phù Linh sang Văn Lộc. Cậu thể chắc chắn. Lý trí cho , lúc chỉ thể tin bản . Hơn nữa, đây là bí mật của nhân ngư tộc, thể tự tiện quyết định.
Lục Kỳ tựa hồ cũng sự do dự của , liền : “Mỗi đều bí mật thuộc về riêng . Nếu đây là của ngươi, hãy giữ , đừng với ai cả.”
Phù Linh khẽ mỉm với .
Văn Lộc đột nhiên hỏi: “Thánh tử, nếu nhiệm vụ của thất bại, ngài cũng cần tiếp tục ở cạnh bệ hạ mạo hiểm nữa, đúng ?”
Phù Linh ngẩng đầu y: “Ý ngươi là gì? Nhiệm vụ của ngươi kết thúc thì liên quan gì đến ?”
Văn Lộc nhíu mày: “Chẳng lẽ ngài vì báo thù cho nhân ngư tộc mà ở bên cạnh bệ hạ ?”
Phù Linh sửng sốt: “Không , là Thích Thừa Tị đưa hoàng cung…”
Văn Lộc ngạc nhiên: “Ta còn tưởng ngài và Thích thượng tướng hợp tác chứ. Vậy tại ngài vẫn ở cạnh bệ hạ mà rời ?”
Phù Linh: “…”
Nếu là , thể dễ dàng trả lời vì là nhân ngư, chân, chạy nổi, hơn nữa nếu Lục Kỳ hạ lệnh truy bắt, cũng chẳng trốn .
lúc , khi Lục Kỳ khẽ nghiêng đầu , trong ánh mắt sâu thẳm chứa đầy ôn nhu.
Tựa như điều gì đó, lặng lẽ đổi từ lâu .
Cậu chậm rãi : “Bởi vì… thật sự cần .”
Kiếp , vì bệnh tật, chỉ ghét bỏ, xua đuổi, khác chăm sóc mà chẳng ai thật sự cần đến .
Lục Kỳ từng cần giúp đỡ.
Có lẽ, từ lâu còn xem Lục Kỳ là trong sách nữa, mà là một thật sự đáng để tin tưởng.
Nghe câu trả lời , Lục Kỳ khẽ bật . Ngay cả chính cũng nhận , trong khoảnh khắc , khi ánh mắt rơi lên tiểu nhân ngư, căng thẳng đến mức nào.
, đang căng thẳng.
Khi đối đầu Mạc Tư Đặc, từng run sợ. Khi thể ăn mòn và biến thành quái vật, vẫn bình tĩnh. chỉ một câu hỏi của Văn Lộc, khiến tim thắt trong giây lát.
Hắn , Phù Linh khi đến bên cạnh lẽ mang theo mục đích riêng. giờ đây, khi giữa Phù Linh và Thích Thừa Tị chẳng hề sự hợp tác nào, mừng, lo sợ rằng nếu Phù Linh còn mục tiêu, sẽ rời bất cứ lúc nào.
Có thể là ngày mai. Hoặc, ngay lúc , khi Văn Lộc định đưa .
Văn Lộc chút vội vàng: “Ngài là Thánh t.ử của chúng , nhân ngư tộc sẽ tiếc tất cả để bảo vệ ngài. nếu ở thế giới loài , ngài sẽ Mạc Tư Đặc theo dõi, vạn nhất xảy chuyện ngoài ý thì…”
“Ta sẽ bảo vệ .” Giọng Lục Kỳ vang lên, rõ ràng, kiên định như tiếng ngọc rơi khay.
Văn Lộc mím môi, với Phù Linh: “Đợi khi ngài gặp tộc trưởng và bộ sự thật, hãy tự quyết định.”
Thuyền tiến vùng biển sâu từ lúc nào . Phù Linh sang Lục Kỳ, khẽ : “Vậy ngươi…”
Lục Kỳ tiếp lời: “Ta sẽ chờ ngươi ở đây.”
Phù Linh im lặng lâu, đáp: “Được.”
cũng chính lúc , mới chợt nhận , nếu thật sự tìm đáp án ở tộc nhân ngư, nếu cách trở về thế giới ban đầu, lẽ… đây sẽ là chia ly của họ.
Bước chân theo Văn Lộc vài bước, đầu, : “Mặc kệ việc ăn mòn của Mạc Tư Đặc thể giải trừ , cũng mặc kệ ngươi trở thành quái vật , nhưng chính ngươi, nhất định dễ dàng từ bỏ. Phải sống thật .”
Lục Kỳ chăm chú lâu, mới khẽ : “Được.”
Phù Linh lúc mới cùng Văn Lộc nhảy xuống biển.
Hai bóng từ boong tàu lao xuống, chỉ còn thấy mặt biển dậy lên từng vòng sóng. Thân ảnh tiểu nhân ngư, theo làn nước yên ả, dần biến mất thấy nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-46.html.]
Lục Kỳ đó, ánh mắt phảng phất hề chớp, tiểu nhân ngư dường như là một sợi dây duy nhất nối với sinh mệnh . Họ đến vội vàng, rời cũng vội vàng, vội vã mà trôi qua, chẳng nắm giữ , cũng lưu gì.
Khách Thập Khách Hải là quê hương của tiểu nhân ngư, nơi đó còn tộc nhân cùng hồi ức tuổi thơ của . Vậy… còn trở bên cạnh nữa ?
.
Phù Linh theo Văn Lộc, bơi sâu xuống đáy biển. Ngay khi nhảy xuống, theo bản năng nín thở, đó mới nhận cần nín, liền bắt đầu đ.á.n.h giá xung quanh.
Dưới biển sâu, ánh sáng gần như hề , càng sâu càng tối, ánh sáng mặt trời chiếu tới, dường như chỉ bóng đêm vĩnh viễn.
xuyên qua màn đen tối , thấy một ánh sáng màu lam nhạt, mơ hồ lập loè.
Văn Lộc hướng về phía ánh sáng bơi , Phù Linh theo sát phía , thấy quang mang ngày càng rực rỡ, đá ngầm phía khác hẳn thiên đường.
Bên trong biển sâu, dường như tồn tại một thành phố ngầm. Các công trình đều tạo thành từ sinh vật biển khác , nhiều vỏ sò, san hô đỏ, ốc biển, còn đá ngầm.
Phù Linh như lạc thế giới cổ tích, giống như truyện hoạt hình về mỹ nhân ngư, một thế giới khác.
Nơi khác nhiều so với thế giới loài , thương thành, tiệm cơm, công viên giải trí.
Phù Linh theo Văn Lộc , ngó quanh, thấy các công trình xếp bên sườn đá ngầm, theo trật tự nào, cứ tưởng ở là xây ở đó, tầng cao, nhưng nhân ngư thể tự do bơi lên.
Cậu cùng Văn Lộc bơi phía , thấy trong phòng nhiều cá.
Những nhân ngư đuôi cá đều vô cùng xinh , gương mặt mỗi khác . Dù màu đỏ, cũng khác từng sắc hồng, tóc dài, tóc ngắn, tóc quăn, thậm chí nhuộm màu, giống hệt con .
Chỉ khác là hai chân biến thành đuôi cá.
tất cả bọn họ đều chăm chú Phù Linh, ánh mắt theo dõi từng bước .
Phù Linh họ quan sát lâu, mất tự nhiên, đành thu hồi ánh mắt, đ.á.n.h giá xung quanh.
Lúc , một tiểu nhân ngư từ vỏ sò bơi , uyển chuyển nhẹ nhàng, như đang bay. Nàng tiến tới mặt Phù Linh.
Mái tóc dài cong vút, mắt hạnh đen trắng phân minh, cùng một chiếc đuôi cá đào phấn, giống như tiểu công chúa.
Nàng mặt Phù Linh, cúi , giọng non nớt vang khắp tiểu thế giới nhân ngư: “Hoan nghênh Thánh t.ử về nhà.”
Chỉ một lời, xung quanh nhân ngư đều theo, đồng thanh cúi : “Hoan nghênh Thánh t.ử về nhà.”
Văn Lộc cũng xoay , cúi Phù Linh.
Phù Linh mở to mắt, sửng sốt.
Cậu dù là nhân ngư, nhưng từng là con . Dù khi xuyên thư, tập tính và cơ thể gần gũi với nhân ngư, ý thức vẫn như cũ, xem là nhân ngư, càng gặp trải nghiệm như thế .
Đang lúc bối rối, phía Văn Lộc chậm rãi dẫn một lão nhân ngư.
Lão nhân ngư tuổi, râu dài quá mức, đuôi cá xám trắng, lẽ do tuổi già, cũng thể vốn là màu sắc như .
Trong tay lão chống một cây trượng, nhưng trượng hầu như chống đỡ gì, lão vẫn bơi tới, chỉ là tốc độ thong thả.
Lão dừng Phù Linh, cũng thi lễ: “Thánh tử, ngài cuối cùng trở . Sự việc xong, Thánh t.ử hãy nghỉ ngơi .”
Nói xong, lão tiến tới kéo tay Phù Linh, định lôi , thì đột nhiên dừng , kinh ngạc : “Thánh tử, tinh thần lực của ngài chút suy yếu, chuyện gì ? Ngài thương chăng?”
Tất cả nhân ngư xung quanh đều .
Phù Linh lão nhân ngư làm , nhưng một cái chạm tay là tinh thần lực suy yếu chỉ là bình thường. Cậu đoán là do Lục Kỳ từng dùng m.á.u của để áp chế Mạc Tư Đặc, dẫn tới tinh thần lực hao mòn, nhưng ảnh hưởng gì nghiêm trọng.
Cậu lắc đầu: “Ta , chuyện lớn.”
Lão nhân ngư đồng tình, sang Văn Lộc: “Ngươi , chuyện gì xảy ?”
Văn Lộc chớp mắt, vô tội: “Đại trưởng lão Tát Đức, cùng Thánh t.ử ở thế giới loài gặp muộn, nên đến đây sớm hơn các ngươi. Ta cũng rõ lắm… Có thể là vì giúp ngài khôi phục tinh thần lực chăng?”
Tát Đức Phù Linh, ánh mắt trở nên hiền hòa: “Thánh tử, ngài chịu quá nhiều. Mau, chúng chỗ La Lạp mẫu , dưỡng sức một chút, khôi phục tinh thần lực.”
Phù Linh hỏi: “La Lạp mẫu là ai?”
Vừa hỏi, Tát Đức liếc : “Chuyện gì ? Ngài nhớ La Lạp mẫu ?”
Phù Linh nhớ lời Văn Lộc thuyền, nhẹ giọng hỏi: “Ngài là huyết trai ?”
Tát Đức gật đầu: “ ! Ngài ? Không nhớ ? Trước đây, ngài tỉnh dậy trong lòng La Lạp mẫu , tìm nhân loại báo thù, khuyên ngài .”
Phù Linh cảm thấy, Văn Lộc đúng, ở đây thể tìm câu trả lời, mà trong sách hề .
“Xin , nhớ rõ. Nói chính xác, về đáy biển, nhân ngư tiểu thế giới, Văn Lộc, còn ngài, La Lạp mẫu , trong trí nhớ còn nhiều thứ .”
Tát Đức hít một , râu dài cuốn lên, cầm trượng, ấn xuống một nút.
Trượng bỗng phát ánh sáng xanh lục. Phù Linh nhận , ở đáy trượng một viên châu, chuyển động, quét từ đầu tới đuôi .
Giống như máy quét kiểm tra.
Cậu nháy mắt, cảm giác công nghệ nhân ngư tiểu thế giới kém gì thế giới loài .
Rà xong, Tát Đức báo cáo, cau mày: “Trừ tinh thần lực chút suy giảm, cơ thể ngài vấn đề gì. Có lẽ nên hỏi La Lạp mẫu . Ngài ngủ trong lòng nàng lâu, chỉ nàng mới thể giải đáp chuyện.”