Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:14:30
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lục Kỳ đưa ngón trỏ đặt lên môi, khẽ thở dài một tiếng với Phù Linh, : “Bảo mật.”
Phù Linh gật đầu, mới hỏi: “Ngươi kế hoạch gì ?”
Lục Kỳ nhạt: “Hiện tại còn lúc rút dây động rừng.”
Phù Linh , cái hiểu cái : “Được thôi.”
Những chuyện âm mưu tranh đấu vốn điều thể hiểu, vì thế chọn cách im.
Lục Kỳ nhẹ nhàng xoa xoa cổ tiểu nhân ngư, cách lớp băng vải lau qua vết thương .
Hắn với Phù Linh: “Ta xử lý công việc, ngươi ở nhà cẩn thận một chút.”
Phù Linh trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh hỏi: “Ngươi cũng cả đêm ngủ, định nghỉ một lát ?”
Lục Kỳ khẽ: “Không .”
Lần rõ vì “ ”, nhưng Phù Linh , , bởi vì Mạc Tư Đặc ăn mòn, chẳng còn màng gì đến thể của nữa.
Chỉ là hôm qua kéo Khách Thập Khách Hải để thả lỏng, hôm nay định kéo bỏ bê công việc, thật sự chút khó xử.
Cậu thể cá mặn, nhưng thể khiến nhân vật chính cũng sa đọa theo.
Vì thế thêm gì nữa.
Trong bóng tối nặng nề thổi quét qua, Phù Linh giường, nhanh ngủ .
Lục Kỳ định rời thì khẽ do dự, lấy bình xịt lên, chậm rãi phun ướt đuôi cá của tiểu nhân ngư.
Đuôi cá mỹ lệ làn bọt nước dần phồng lên, hai chân chậm rãi hiện .
Thấy tiểu nhân ngư vẫn đ.á.n.h thức, Lục Kỳ lúc mới nhẹ giọng rời .
“Bệ hạ, tìm thấy tung tích của đám Trùng tộc tập kích ngài hôm qua.”
Quang não vang lên ngay khi cửa khép , là tin nhắn Lạc Nguyên gửi đến.
Lục Kỳ đáp: “Tỏa định vị trí của chúng, tạm thời án binh bất động.”
Lạc Nguyên: “Rõ!”
“ , đạo diễn bộ phim chúng cũng điều tra , cần tiến hành bắt giữ ?”
Lục Kỳ ngẩng mắt, đáy mắt hiện lên chút hứng thú: “Không cần bắt. Mời đó đến uống chén là .”
Lạc Nguyên lập tức hiểu ý: “Rõ.”
Gió nhẹ thổi qua, dây leo quấn quanh một tòa kiến trúc trong suốt, bên trong mờ mờ ảo ảo, rõ hình dáng. Khung cảnh tĩnh lặng sâu xa, che khuất ánh nắng bên ngoài.
Lúc , Văn Lộc đang ở cùng đạo diễn Tang Dư của bộ phim .
“Bệ hạ bên vẫn động tĩnh gì, dư luận mạng hiện tại lợi cho chúng .”
Tang Dư chậm rãi nâng tách lên, nhấp một ngụm.
Văn Lộc thoải mái như , cau mày, trong lòng mơ hồ chút bất an.
Lục Kỳ vẫn im lặng dư luận mạng, một câu cũng .
Đám đông tuy giúp nhân ngư tộc mắng c.h.ử.i bệ hạ, nhưng vẫn một bộ phận giữ thái độ chờ đợi, xem Lục Kỳ bên lên tiếng thế nào.
Càng kéo dài, thế cục càng thể bất lợi với bọn họ.
Huống hồ, theo sự hiểu của y, nếu Lục Kỳ bên ngoài động tĩnh, thì trong tối nhất định đang che giấu một âm mưu lớn hơn.
Như lo lắng của Văn Lộc, Tang Dư buông tách , nhẹ giọng an ủi: “Đối với nhân loại, nhân ngư tộc chỉ là loài sinh vật hiếm, mà còn là nguồn khôi phục tinh thần lực, là cột trụ chống Trùng tộc. Những hình ảnh tàn nhẫn như thế, tất nhiên sẽ khiến phẫn nộ. Cũng uổng công ... nhờ che giấu mà khiến bộ phim chiếu.”
“Chỉ tiếc, bọn họ hành động quá nhanh, chiếu một gỡ xuống. Cũng may ngăn khác lưu trữ , bọn họ chắc chắn sẽ âm thầm chia sẻ ngoài.”
“Ngươi cứ yên tâm, dù Lục Kỳ thể kéo xuống đài, thì cũng nhất định sẽ tổn hại nguyên khí, mất lòng dân.”
Trong đáy mắt lóe lên điên cuồng và khoái cảm báo thù, nụ âm trầm như thể thấy cảnh Lục Kỳ chật vật chịu nổi.
Văn Lộc định mở miệng, ánh mắt bỗng liếc thấy bên ngoài , khí chất khác hẳn thường nhân, chỉ thoáng nguy hiểm.
Bản năng cảnh giác khiến y với Tang Dư: “Ta , thể để khác thấy chúng ở cùng một chỗ.”
Tang Dư bĩu môi: “Có ? Đạo diễn gặp diễn viên bàn kịch bản mới, chẳng bình thường ?”
Văn Lộc sốt ruột: “Ai nha, với ngươi cũng rõ, dù , ngươi tự cẩn thận .”
Nói xong, y đợi Tang Dư phản ứng, mượn cớ lấy nước từ một cửa khác rời .
Tang Dư cúi tách , trong làn nước lay động phản chiếu một tia đỏ u tối trong mắt .
“Ngươi chính là Tang Dư.”
Tang Dư thấy một giọng lạnh lùng, ngẩng đầu lên, ánh đỏ trong mắt thoáng chốc biến mất.
Đối phương tuy hỏi nhưng ngữ điệu chắc chắn, chút nghi vấn nào.
Tang Dư đến, tuy mặc thường phục, nhưng dáng thẳng tắp, vai lưng cứng cỏi, thần sắc nghiêm nghị, rõ ràng là mang khí chất quân nhân.
Hắn mỉm , dịu giọng hỏi: “Ngài chuyện gì ?”
Lạc Nguyên lạnh lùng đáp: “Có mời ngươi uống chén .”
Tang Dư âm thầm né tránh: “Thật trùng hợp, mới uống xong , sợ là hôm nay thể uống thêm, hôm khác ?”
Lạc Nguyên khẽ lạnh, cúi xuống bên tai Tang Dư, nhỏ: “Hừ, ly , ngươi dù uống cũng uống.”
Lời dứt, liền một tay nắm lấy cổ áo đối phương, lạnh giọng: “Mời .”
Trong mắt Tang Dư thoáng qua một tia giận dữ, chỉnh quần áo kéo xộc xệch, đành theo Lạc Nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-41.html.]
Người thể khiến quân đội tự “mời uống ” đế quốc , trừ hai thì còn ai khác, Thích Thừa Tị và Lục Kỳ.
Thích Thừa Tị vô cớ sẽ chẳng mời một đạo diễn như , mà gần đây Lục Kỳ vẫn luôn án binh bất động. Nghĩ đến tám phần là giờ phút tra , nên mới “mời” đến.
Muốn dùng uy h.i.ế.p để mặt đổi chiều dư luận ?
Hừ, mơ .
Khi dẫn đến gặp Lục Kỳ, vị Hoàng đế đế quốc đang trong tinh ngục, giữa khung cảnh lạnh băng mà vẫn nhàn nhã .
Trong tay, Lục Kỳ cầm một viên ngọc tròn sáng, quan sát khẽ xoay, ánh mắt trong suốt như dòng suối, thần sắc ôn hòa như gió xuân, hợp với nơi .
Giả tạo thật.
Tang Dư thầm nghĩ, ép xuống đối diện Lục Kỳ.
Hắn chẳng hề tỏ sợ hãi, trực tiếp thẳng vấn đề: “Không bệ hạ mời uống , chẳng lẽ là loại của tinh ngục?”
Khóe môi Lục Kỳ khẽ cong, nụ trong ánh sáng lạnh lẽo của tinh ngục trở nên vô cùng rét buốt.
“Thế nào? Loại , ngươi nên uống ?”
Tang Dư nhạt, như con hồ ly già giảo hoạt: “Nói như , bệ hạ tìm chứng cứ ? Vậy vì trực tiếp bắt ?”
Hắn chắc Lục Kỳ bằng chứng, nên mới dám ngông cuồng như thế.
Lục Kỳ chỉ nhàn nhạt đáp: “Không cần thiết.”
Vừa xong, Tang Dư liền cảm giác mặt ghế đang phát từng tia sáng đỏ, giống như những tia laser quấn quanh , chỉ cần cử động một chút, sẽ xuyên thủng thành cái sàng.
Ánh mắt dừng viên ngọc đang Lục Kỳ xoay nhẹ trong tay, chợt hiểu thứ đó công dụng gì.
Tang Dư nghiến răng, giọng đầy thách thức: “Nếu thật sự phạm tội, xin cứ để thẩm phán phán xử. Bệ hạ tự ý tra tấn riêng, chẳng là vượt quyền ?”
Lục Kỳ chậm rãi : “Pháp luật của tinh tế chỉ áp dụng cho công dân tinh tế. Còn ngươi, một con Trùng tộc nhỏ bé cùng chuyện pháp lý ?”
Đồng t.ử Tang Dư co rút mạnh: “Ngươi… ngươi gì?”
Lục Kỳ dậy, thong thả đến bên cạnh , giọng ôn hòa mà từng chữ khiến lạnh cả sống lưng: “Ngươi gì mà.”
Tim Tang Dư đập loạn, lộ ở , Lục Kỳ rốt cuộc phát hiện là Trùng tộc bằng cách nào. tình thế hiện tại rõ ràng hề .
Hắn liếc sang những tia laser bao quanh bên cạnh, bật khinh miệt: “Ngươi nghĩ như là thể giam ?”
Lục Kỳ nhướng mày. Trong khoảnh khắc đó, cơ thể Tang Dư bỗng nứt , lớp da rách toạc, hiện nguyên hình Trùng tộc, phá tan vòng laser hợp thành một thể, lao thẳng về phía Lục Kỳ.
Lục Kỳ sớm đề phòng, dùng tinh thần lực mà trực tiếp tay đón đòn, một phát nắm lấy thể đối phương, đập mạnh xuống đất.
Tang Dư gào lên một tiếng, tinh thần lực ô nhiễm cuồn cuộn như rác độc, lao thẳng về phía Lục Kỳ.
Lục Kỳ nheo mắt, nghiêng né tránh, nhưng tinh thần lực đối phương như khí độc, lan tràn tứ phía, ép thẳng thế giới tinh thần của .
Lục Kỳ tránh thêm vài đợt công kích, đến khi thể lùi nữa.
Tang Dư điên dại: “Không ngờ bệ hạ tinh tế yếu đến ! Ha ha ha ha!”
Lục Kỳ khẽ thở dài trong lòng, công sức Phù Linh cho uống m.á.u mới định tinh thần lực, sắp tan biến hết .
Ngay lúc đó, tiếng của Tang Dư đột nhiên tắt nghẹn, như bóp chặt cổ họng, chỉ còn phát vài tiếng “hô hô” đứt quãng.
Tinh thần lực của Lục Kỳ bỗng bùng nổ, áp chế bộ ô nhiễm trong khí, nghiền nát sạch sẽ.
Tang Dư nắm gọn trong lòng bàn tay, chỉ cần khẽ bóp, đầu và sẽ lập tức tách lìa.
Sợ hãi dâng lên trong nháy mắt. khi đôi mắt mặt, ánh vẫn ôn hòa, nụ vẫn như cũ, chỉ là sâu trong con ngươi đen nhánh , một tia đỏ rực đang nhảy lên như lửa.
Sắc đỏ khiến nụ của Lục Kỳ mang theo một nét tà dị, m.á.u tanh, hiểm độc, tựa như ác thần bò từ địa ngục. Chỉ cần , cũng đủ khiến run rẩy.
trong cảnh tượng khiến sợ hãi , Tang Dư bật . Hắn điên loạn, đến tận đáy lòng, là nụ thỏa mãn và kích động.
“Ha ha ha ha! Không ngờ nha! Hoàng đế đế quốc tinh tế là Trùng tộc! Ha ha ha ha! Tin tức chẳng còn chấn động hơn cả chuyện thí nghiệm nhân ngư ? Ha ha ha ha ha ha!”
Đôi mắt Lục Kỳ lạnh buốt, nụ càng sâu: “Ngươi nghĩ, ngươi thể truyền tin tức đó ngoài ?”
Tang Dư ngạo mạn đáp: “Quang não của soạn xong , chỉ cần một nút là gửi .”
Lục Kỳ hờ hững: “Uy h.i.ế.p ?”
Tang Dư nhếch môi: “Muốn thử ?”
Lục Kỳ , chậm rãi : “Ngươi cứ thử xem.”
Thấy đối phương hề sợ hãi, Tang Dư hừ lạnh, ấn nút gửi .
quang não chỉ hiện lên dòng chữ: “Gửi thất bại.”
Hắn sững sờ, mạng.
Lục Kỳ nhạt: “Ngươi thật sự cho rằng tinh ngục kết nối mạng ?”
Tang Dư nghiến răng: “Ngươi rốt cuộc làm gì?!”
Lục Kỳ thản nhiên : “Ta chỉ , sự thật của phòng thí nghiệm.”
Tang Dư lập tức hiểu : “Chuyện phòng thí nghiệm thì nên hỏi Văn Lộc, tìm làm gì?”
Lục Kỳ buông tay, ném sang góc tường, phủi nhẹ hai tay như thể phủi bụi vô hình: “Nếu chuyện bên trong, thì làm tìm ngươi?”
Tang Dư hoảng hốt: “Không thể nào! Ngươi thể …”
Hắn như chợt nghĩ điều gì đó, lập tức im bặt. Đáng tiếc quá muộn, Lục Kỳ vẫn mỉm , hỏi nhẹ: “À? Vì thể ?”
Đến lúc , trong mắt Tang Dư tràn ngập hoảng loạn. Sự bình tĩnh ban đầu của sụp đổ. Người đàn ông mặt quá mưu trí, cưỡng ép tính kế, thêm vẻ ôn hòa giả dối khiến thể chống đỡ.
Tang Dư nhắm mắt , sắc mặt xám xịt như tro tàn.
Khi Lục Kỳ bước khỏi tinh ngục, ánh đỏ trong mắt biến mất. Tinh thần lực do Mạc Tư Đặc kích động mạnh mẽ áp chế, bước lên cơ giáp, chuẩn đem tin tức thu giao cho Bộ Xã Giao.
Ngay bên cạnh, Lạc Nguyên thấp giọng : “Trời ạ, bệ hạ, tiểu nhân ngư của ngài đang cãi với mạng kìa!”