Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:10:43
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lục Kỳ nhàn nhạt : “Không cần, bôi t.h.u.ố.c cho Phù Linh . Ninh bá, bảo máy quản gia chuẩn chút đồ ăn mà Phù Linh thích .”
Ninh Nguyên vội vàng gật đầu đáp: “Ta ngay đây, lập tức . Điểm tâm nhỏ nha.”
Lục Kỳ ôm Phù Linh lên lầu hai, đặt tiểu nhân ngư trong ao, dặn: “Đợi lát nữa Ninh bá thể sẽ , ngươi cứ ở trong ao chờ một chút.”
Phù Linh ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Kỳ dậy lấy gối, đặt để tiểu nhân ngư thể ghé lên bờ cho thoải mái. Trong lúc sắp xếp, Phù Linh hỏi: “Ngươi để ý đến dư luận mạng ?”
Lục Kỳ nhàn nhạt đáp: “Không cần bận tâm.”
Phù Linh vẫn lo lắng: “Nếu mặc cho dư luận lan rộng, thể sẽ gây hậu quả kiểm soát , đến lúc đó chẳng sẽ khiến ngươi khó xử ?”
Bởi vì chuyện bạo lực mạng mà tự tử, ít. Dư luận đôi khi thể dễ dàng nghiền nát một con .
Lục Kỳ đặt gối ở cạnh ao, điều chỉnh cho tiểu nhân ngư thoải mái, nhạt: “Đối phương dùng dư luận để gây áp lực với , cũng thể dùng dư luận để đạt mục đích của . Yên tâm , khiến khó xử .”
Một ngay cả cái c.h.ế.t cũng sắp đặt sẵn, sợ áp lực dư luận chứ?
Phù Linh bò đến gần bờ, ghé nửa lên gối, quả nhiên thoải mái hơn hẳn so với dựa trực tiếp lên phiến đá.
Thấy Lục Kỳ chẳng chút lo lắng nào, cũng thôi nghĩ nhiều, chỉ an tâm nghỉ.
Lúc , vết thương cổ bắt đầu nhói âm ỉ. Có lẽ khi nãy thần kinh còn căng thẳng nên cảm nhận nhiều, bây giờ tâm trạng thư giãn , cảm giác đau mới rõ ràng hơn.
Phù Linh yên tĩnh ghé lên gối, còn Lục Kỳ thì cạnh bàn, mở quang não. Phần lớn tin tức bên ngoài truyền đến thiết của , bởi vốn mở tài khoản mạng xã hội nào, chỉ một tài khoản cơ bản để dùng khi họp, tất cả bình luận đều do hệ thống thống nhất hiển thị.
Giờ phút , quang não của chỉ còn tin nhắn cuối cùng Thích Thừa Tị gửi đến.
Ánh mắt dừng , nhớ đến lời tiểu nhân ngư từng đầy chắc chắn, Thích Thừa Tị sẽ g.i.ế.c .
Tại chứ?
Giờ đây, tin nhắn , lòng khỏi trào lên một chút châm chọc.
Thích Thừa Tị sẽ lo cho ? Làm thể.
Lục Kỳ liếc sang tiểu nhân ngư đang mặt nước. Nửa của đối phương lộ ngoài, cánh tay trắng ngần vòng quanh gối ôm, vài giọt nước chậm rãi trượt da, giống như sương sớm rơi cánh hoa.
Gương mặt ngược sáng trắng trẻo đến mức gần như trong suốt, như điêu khắc bằng ngọc phấn, khiến chỉ để đó một dấu vết thật nhỏ.
Bờ vai thon, xương bướm tinh tế như cánh bướm khẽ rung, đến mức giống vật phàm.
Giọt nước từ đuôi tóc rơi xuống, lượn quanh lưng trôi mất nơi thắt eo, gợi lên một nét biếng lười khó nên lời.
Lục Kỳ chỉ liếc , ánh mắt dừng nơi cổ Phù Linh, chỗ quấn bằng lớp băng trắng, mang theo một vẻ dịu dàng khiến động lòng.
Hắn đang thì tiếng gõ cửa nhẹ, bên ngoài vang lên giọng : “Bệ hạ, Phù Linh thiếu gia, mang cơm tới.”
Lục Kỳ tắt phần thông tin về Mạc Tư Đặc, : “Vào , Ninh bá.”
Ninh Nguyên mở cửa, tay bưng hai mâm thức ăn, phía là máy quản gia cũng nâng hai khay.
Ông đặt đồ ăn lên bàn : “Ta thấy Phù Linh thiếu gia thương, nên cho ăn thanh đạm một chút, nấu cháo và canh. Bệ hạ thấy chứ?”
Lục Kỳ khẽ gật đầu, định đ.á.n.h thức tiểu nhân ngư thì bên Phù Linh tự tỉnh dậy.
Cậu mùi bò bít tết thơm lừng đ.á.n.h thức. Vừa ngẩng đầu, thấy bàn ăn chuẩn sẵn. Theo phản xạ, bò lên bờ để biến hai chân, nhưng động tác chợt khựng .
Ninh Nguyên và máy vẫn còn ở đây, thể ngoài.
Thấy ánh mắt hiền hòa của Ninh Nguyên, thuận thế dịch gối sang bên, mở tay hướng về phía Lục Kỳ.
Không lời nào, nhưng ý tứ thì quá rõ ràng.
Khóe môi Lục Kỳ khẽ cong, bước đến bên ao, ôm tiểu nhân ngư lên.
Phù Linh chẳng thèm cháo lấy một cái, trực tiếp kéo phần bò bít tết mặt Lục Kỳ về phía .
Ninh Nguyên vội vàng : “Phù Linh thiếu gia, đó là phần của Bệ hạ, phần của ngài là cháo mà.”
Động tác của Phù Linh khựng , liếc sang bát cháo trắng cùng vài món ăn kèm, bĩu môi.
Lục Kỳ nhạt: “Thích ăn gì thì ăn , cả.”
Phù Linh lập tức nở nụ nhẹ, kéo đĩa bò bít tết về phía , cầm d.a.o nĩa cắt từng miếng.
Cậu thuận tay kéo thêm đĩa mì Ý và nồi cơm trộn đặt mặt.
Bữa trưa của Lục Kỳ chiếm gọn, nhưng chỉ khẽ, nhận lấy phần cháo của Phù Linh.
Ninh Nguyên bên cảnh , khuôn mặt tràn đầy vui mừng: “Bệ hạ với Phù Linh thiếu gia thật càng ngày càng thiết. Ta cảnh , cứ nhớ lúc Phù Linh thiếu gia mới hoàng cung. Ai, thật là nhờ Thích Thượng tướng sắp xếp quá!”
Nghe thì như khen ngợi cảm thán, nhưng dường như là một lời nhắc khéo, đừng quên Phù Linh là do Thích Thừa Tị đưa cung.
Lục Kỳ khẽ liếc Ninh Nguyên, giọng điềm tĩnh: “Quả thật, cũng nhờ Thích Thừa Tị.”
Ninh Nguyên vội thu ánh mắt, tiếp lời: “Nhìn thấy Bệ hạ và Phù Linh thiếu gia hòa hợp như , thật yên tâm. Ông trời mắt .”
Lục Kỳ mỉm nhạt, nhưng trong mắt hề ý : “Tầng -1 hoa viên, thời gian thì sửa sang một chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-40.html.]
Ninh Nguyên sững sờ: “Là giúp Văn Lộc thiếu gia xử lý một chút ?”
Ánh mắt Lục Kỳ nhàn nhạt lướt qua tiểu nhân ngư. Đối phương chuyên tâm cắt bò bít tết, dường như thấy những lời .
Hắn rũ mắt, thản nhiên : “Không là .”
Có thời gian rảnh, thể cho tiểu nhân ngư một cái ao lớn hơn. Dù trong phòng bể bơi, vẫn khiến cảm thấy Phù Linh ở trong đó quá mức chật hẹp.
thuộc về biển cả, dù thế nào thì nhân ngư cũng chỉ thể thấy gò bó, tự do.
Sau khi sắp xếp để Ninh Nguyên rời , Lục Kỳ lấy chiếc khăn lông bên cạnh, lau sạch những giọt nước còn vương đuôi cá của nhân ngư.
Phù Linh đang ăn cơm trong nồi đá, đuôi cá chạm nhẹ một chút, thế mà chỉ một động tác nhỏ khiến mất kiểm soát, đuôi cá vung mạnh về phía Lục Kỳ.
Một cú quất, để vệt đỏ rực mu bàn tay Lục Kỳ.
Phù Linh hoảng hốt : “Xin ! Ngươi chạm đuôi , nó quá mẫn cảm… khống chế …”
Lục Kỳ chẳng mảy may bận tâm đến dấu đỏ tay, giọng ôn hòa: “Không , , là báo , dọa ngươi .”
Phù Linh lắc đầu: “Không, ngươi… ngươi tiếp tục .”
Lục Kỳ gật đầu: “Được.”
Bàn tay cách khăn lông, từng tấc từng tấc lau dọc theo đuôi cá của tiểu nhân ngư. Đuôi cá cứng , lớp vảy cũng dựng lên, giống như con nhím đang cảnh giác, căng thẳng mà đề phòng.
Cho đến khi nước lau khô, phần đuôi dần dần biến đổi, lớp vảy cứng rắn trở thành làn da bóng mượt, hiện đôi chân thon mềm.
Phù Linh “bá” một tiếng thu hai chân , đôi tai đỏ bừng, ngượng ngùng : “Cảm ơn.”
Lục Kỳ nắm chiếc khăn trong tay, khẽ : “Không cần cảm ơn.”
Phù Linh ăn một bữa cơm cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cảm giác cần kiêng khem thật quá tuyệt diệu. Cũng hiểu , càng ăn kiêng thì càng thèm những món đậm vị. Trước gò bó đủ đường, giờ Lục Kỳ để tùy ý chọn món, thật đúng là phóng túng.
thích như thế.
“Ta xem vết thương một chút, cơ giáp chỉ băng tạm, chắc cần xử lý .” Lục Kỳ lấy hộp y tế, bước đến bên cạnh Phù Linh, nhẹ nhàng nâng lên, đặt lên giường.
Lớp băng quấn quanh cổ tháo từng vòng, lộ chiếc cổ trắng mịn thon dài.
Trên làn da trắng , năm dấu đỏ của ngón tay nổi bật rõ rệt, vẫn nhạt bao nhiêu. Dấu vết hằn sâu, như thể đêm qua từng trải qua một cơn giày vò dữ dội, tương phản rõ rệt với khuôn mặt thánh khiết, cấm d.ụ.c của Phù Linh.
Chỉ thoáng thôi, thở Lục Kỳ khựng .
Vết hằn sâu đến mức khiến khó tin, tối qua, thật sự gần như bóp c.h.ế.t tiểu nhân ngư .
Nhìn nét mặt điềm tĩnh của Phù Linh, giọng khàn : “Đau ?”
Kiếp , Phù Linh hai chữ vô . Mỗi khi bệnh phát khi khỏi phòng phẫu thuật, cha đều hỏi , đau ?
Ban đầu còn trả lời là đau, nhưng thấy nỗi lo hiện rõ trong ánh mắt họ, dần học cách an ủi ngược : “Không đau.”
“Không đau.” , cũng buột miệng , gần như theo bản năng.
Tựa như câu trả lời khắc sâu, là phản xạ của một vô đến thành thói quen, dửng dưng, trơ lì.
Lục Kỳ thật sâu, ngón tay lướt qua vết đỏ, dừng nơi dấu răng còn hằn.
Một vết răng nhỏ đỏ tươi, vẫn rỉ m.á.u dù rắc t.h.u.ố.c bột cầm máu, những giọt huyết châu nhỏ li ti vẫn rịn .
Có lẽ do tiếp xúc với khí, cơn đau càng rõ ràng hơn. Phù Linh cảm nhận t.h.u.ố.c ngấm miệng vết thương, rát đến mức bật khẽ một tiếng “Tê…”.
Trái tim Lục Kỳ cũng thắt theo. Hắn lấy dung dịch povidone, tỉ mỉ khử trùng , lau sạch lớp t.h.u.ố.c bột cũ.
Ánh mắt trầm xuống, tối như màn đêm trăng. Cúi xuống, khẽ thổi lên vết thương đỏ thẫm nơi cổ.
Phù Linh mím môi, nín thở, sợ làm tóc mặt khẽ lay động.
Giọng nam nhân thấp trầm vang lên bên tai : “Đau thể cho . Không cần chịu đựng, cũng cần tỏ mạnh mẽ.
Ngươi là tiểu nhân ngư, ngươi quyền đau với giám hộ của .”
Phù Linh há miệng thở dốc, hồi lâu thốt nên lời.
Suốt bao năm qua, nhiều “ đau”, nhưng từng ai với rằng, ngươi thể cần cậy mạnh. Ngươi quyền kêu đau.
Khoảnh khắc , quên cả hô hấp, cũng để ý Lục Kỳ xử lý xong vết thương từ lúc nào.
“Làm ?” Thấy tiểu nhân ngư ngẩn , Lục Kỳ khẽ hỏi.
Phù Linh lúc mới hồn, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi tối qua Mạc Tư Đặc ăn mòn nghiêm trọng như , là do tiêu hao tinh thần lực khi kích hoạt cơ giáp ?”
Đuôi lông mày Lục Kỳ khẽ động: “Ảnh hưởng từ cơ giáp lớn. Ta nghi ngờ Trùng tộc âm mưu từ , chọn đúng lúc để tấn công .”
Phù Linh ngẩng đầu: “Cảnh báo của cơ giáp là vì Trùng tộc công kích ?”
Tối qua mải chú ý đến tình trạng của Lục Kỳ, hề phát hiện dấu hiệu Trùng tộc.
Lục Kỳ gật đầu: “. Chúng chọn thời điểm Mạc Tư Đặc tấn công tinh thần để phối hợp công kích.”
Phù Linh mím môi: “ chuyến Khách Thập Khách Hải là kế hoạch tạm thời. Trùng tộc làm , còn phối hợp với Mạc Tư Đặc trùng hợp đến thế?”
Đôi mắt ôn nhuận của Lục Kỳ cụp xuống, ánh lạnh lóe lên: “ là kế hoạch tạm thời. một chuyện .”
“Ngươi … là Ninh Nguyên?”