Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-20 06:10:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phù Linh cảm thấy hôm nay mặt mũi mất sạch chiếc cơ giáp , cả đời bao giờ thấy hổ đến thế.

Cậu cuống quýt cài mấy nút bung , nhiệt mặt mới dần dần tan .

Cơ giáp chậm rãi hạ xuống, Phù Linh phát hiện nửa hành trình vì quá thẹn thùng nên quên cả chỉ dẫn cho Lục Kỳ, nhưng cuối cùng vẫn đến Khách Thập Khách Hải.

Cậu bước khỏi cơ giáp, hai chân chạm đất, đầu tiên hai tháng dẫm lên nền xi măng, mà cảm giác như qua mấy đời.

Tựa như lâu hít thở khí mới mẻ, cũng chạm mặt đất thật sự.

chân chạm đất, ôm bổng lên.

Đối phương ôm đặt lên chiếc ghế bên cạnh, xuống, nhẹ nhàng đỡ chân trong lòng bàn tay. Lòng bàn chân vì chân trần nên dính đầy bụi, vài viên sỏi nhỏ ép da, chỗ trắng chỗ hồng.

Lục Kỳ giơ tay phủi sạch tro bụi và sỏi, động tác cẩn thận, tỉ mỉ như đang lau chùi một món đồ nghệ thuật, trong mắt chỉ còn duy nhất việc .

Lòng bàn tay thô ráp mang theo cát đá chà qua da chân, tạo cảm giác ngứa tê như xoa bóp. Phù Linh khẽ co chân , nhưng lập tức đối phương nhanh tay giữ lấy.

Người trầm giọng : “Đừng động, rửa sạch xong cho ngươi mang giày.”

Phù Linh chỉ đành chịu đựng cơn ngứa ran , để mặc Lục Kỳ cẩn thận lau sạch bụi bẩn nơi lòng bàn chân.

Không khí xung quanh dần lắng xuống, yên tĩnh đến mức rõ cả tiếng tim đập, càng lúc càng mạnh, từng nhịp từng nhịp như phá vỡ lồng n.g.ự.c mà nhảy .

Đây là… tim đang đập ?

Phù Linh hoảng hốt, vội vàng tìm cớ sang chuyện khác: “Ngươi làm đích đến là Khách Thập Khách Hải?”

Lục Kỳ mỉm : “Con đường từng lái qua nhiều . Tuy lâu đến, nhưng cơ bắp vẫn nhớ, chúng cho , nơi chính là đích đến.”

Phù Linh mím môi: “Chọn chỗ để giải sầu… ngươi sẽ trách chứ?”

Lục Kỳ ngẩng đầu, hỏi : “Trách ngươi cái gì?”

Phù Linh đáp: “Trách tự ý quyết định, kéo ngươi đến nơi đầy kỷ niệm .”

Lục Kỳ khẽ , giọng nhẹ nhàng: “Không .”

Phù Linh ngượng, khẽ hỏi: “Vì ?”

Lục Kỳ , ánh mắt dịu dàng: “Vì là ngươi dẫn tới. Có lẽ những ký ức cũ sẽ ngươi thế.”

Phù Linh khựng , khẽ . Khi hồn, bàn chân rửa sạch, còn bụi sỏi. Lục Kỳ lấy từ khoang dự phòng của cơ giáp một đôi giày, đỡ mắt cá đeo .

Phù Linh dẫm thử: “Lớn quá.”

Lục Kỳ gật đầu: “Vì là giày của . Tạm mang .”

Phù Linh khẽ đáp, bước theo . Có lẽ do tiếng giày cọ xuống cát, Lục Kỳ nổi nên dứt khoát bế lên, ôm lòng.

Lục Kỳ ôm dọc bờ biển. Trên cát rải rác xác sinh vật kỳ lạ và vài chiếc vỏ ốc nhỏ, những thứ mà vùng biển nông mang lên chỉ đủ đ.á.n.h lừa những ai từng xuống biển sâu.

Đặt xuống, Phù Linh ngước xa, nơi biển xanh hòa với trời cao. Cảnh chiều nay thật , bầu trời trong xanh, mây trắng như vẽ nền lụa, sạch sẽ và dịu mát.

Cậu theo Lục Kỳ, mỗi bước chân đều in dấu lên cát, dấu chân nhỏ của chồng lên. Hai , một một , để hai vệt dài nối bờ.

Lục Kỳ một đoạn thì dừng , mặt hướng biển rộng, ánh mắt trầm ngâm nơi trời và nước giao hòa, sâu thẳm như mực.

Phù Linh phá vỡ bức tranh tĩnh lặng : “Lục Kỳ, bên thuyền. Ngươi thể thử, cưỡi sóng một vòng, chừng thể xa hơn chút.”

Nghe , ánh mắt Lục Kỳ rời khỏi chân trời, dừng . Ánh ấm áp: “Chân ngươi xuống biển sẽ biến thành đuôi cá, thể chơi lướt sóng. Bị khác thấy cũng .”

Phù Linh gật đầu: “Ta , nên .”

Lục Kỳ chậm rãi: “Ngươi ở đây cũng yên tâm. Chỉ cần dạo quanh bờ biển một chút cho khuây khỏa là .”

Phù Linh lắc đầu, chút lo lắng: “Không , đặc biệt dẫn ngươi đây để thư giãn. Hơn nữa, con thuyền đó sẽ đưa ngươi đến vùng biển sâu, ở đó ai cả… còn chuẩn cho ngươi một món quà.”

Lục Kỳ nhướng mày: “Quà?”

“Ừm.” Phù Linh mạnh mẽ gật đầu, trịnh trọng đảm bảo:

“Yên tâm , sẽ cả. Mau !”

Lục Kỳ suy nghĩ một lát, xoay Phù Linh.

Trên gương mặt thu biểu cảm, vẻ nghiêm túc đến mức khiến khác nín thở. Một lúc , mở miệng, giọng cũng nghiêm túc chẳng kém: “Tiểu nhân ngư, ngươi nguyện ý cùng thiết lập liên kết tinh thần ?”

Trái tim Phù Linh bỗng siết , hiểu vì Lục Kỳ đột nhiên nhắc đến chuyện .

Đối phương như thấu nghi ngờ của , giải thích: “Trên thế giới , loại liên lạc đều thể gián đoạn. Chỉ liên kết tinh thần là . Nếu ngươi gặp nguy hiểm, thể kêu gọi trong thế giới tinh thần.”

Phù Linh đối với “thế giới tinh thần” và “liên kết tinh thần” vẫn hiểu rõ. Cậu liệu mối liên kết một chiều giữa và Thích Thừa Tị thể Lục Kỳ phát hiện , nên dám mạo hiểm.

, lắc đầu.

Lục Kỳ rũ mắt, trong đáy mắt lướt qua một tia thất vọng, nhưng giấu nhanh.

Liên kết tinh thần, ngoại trừ giữa , chỉ những cận nhất mới làm, ví dụ như bạn lữ.

Thấy Lục Kỳ vẫn yên tâm, Phù Linh liền trấn an: “Ngươi yên tâm, đảm bảo ngươi sẽ sớm thấy thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-37.html.]

Nghe nhiều cam đoan, Lục Kỳ gật đầu: “Được .”

Hắn rời khỏi tiểu nhân ngư, để đối phương chỗ cũ bước về phía con thuyền neo gần bến.

Thực cũng mong chờ gì nhiều, chỉ nhận món quà Phù Linh chuẩn ngay.

Dù bây giờ Phù Linh mang dáng vẻ nhân loại, nhưng nơi là Mạc Tư Đặc tối tăm, lỡ chuyện gì ngoài ý

Lục Kỳ khép mắt , bước lên thuyền, ngoảnh đầu về phía bờ. Chỉ thấy tiểu nhân ngư đang cát, vẫy tay với .

Thôi, khó lắm tiểu nhân ngư mới chịu ngoài thư giãn, tâm trạng như , nỡ làm cụt hứng.

Con thuyền tiến dần vùng biển sâu. Lục Kỳ boong, để gió biển thổi qua. Làn gió mát lạnh lướt qua mái tóc ngắn và quần áo , khẽ tung bay.

Một nhân viên bước tới, đưa cho dụng cụ bảo hộ và ván lướt sóng: “Bệ hạ, đây là đồ của ngài. Phù ngài cần huấn luyện viên, cũng quá nhiều thuyền, nên chúng thần sắp xếp thêm ai cả.”

Lục Kỳ gật đầu. Thật , vốn chẳng cần đến dụng cụ bảo hộ.

Hắn hỏi: “Phù Linh món quà ở ?”

Người lắc đầu: “Cái … Phù dặn , xin thứ .”

Lục Kỳ hỏi thêm, Phù Linh hẳn sắp xếp thỏa.

Hắn ôm ván lướt sóng xuống biển, điều khiển cơ thể vững mặt ván. Không cần trợ lực thiết , đó như thể đang bước sóng.

Đã lâu cảm nhận nước biển và gió mặn táp mặt. Chúng quét qua gương mặt tuấn tú, để những vệt lạnh mờ.

Cảm giác vận động kịch liệt khiến adrenaline dâng trào. Giờ phút , chỉ còn biển cả, bầu trời và gió lạnh, , vật, tạp niệm. Trên biển rộng, thả phóng túng, bỏ hết hỗn loạn.

Đang khi nghiêng đổi hướng, bỗng cảm giác thứ gì đó đáy biển đang theo đuổi , chậm rãi tiến gần.

Bản năng mách bảo nguy hiểm, định tăng tốc, bỏ xa sinh vật .

Lục Kỳ ngoái đầu , sắc mặt vẫn bình tĩnh. Dù đối mặt với nguy hiểm rõ, dù chỉ một , vẫn hề hoảng loạn, từng động tác mặt nước đều ung dung, trầm .

Tóc và áo tung bay trong gió, dáng điềm tĩnh đến mức tựa như đang khiêu vũ giữa vũ hội, chứ rút lui khỏi vùng nguy hiểm.

Thuyền dừng ở vùng biển sâu. Hắn vẫn đạp sóng nơi đó, phía là tầng tầng sinh vật ẩn chứa hiểm nguy tên.

Khi chuẩn thuyền, bỗng thấy tiếng nước vỡ toang lưng, sinh vật truy đuổi phá nước vọt lên, nhảy qua đầu , chặn đường.

Có lẽ do phản ứng chậm một nhịp, ván lướt sóng mất kiểm soát. Lục Kỳ xoay , nhảy khỏi ván, rơi thẳng xuống biển.

Thời gian như ngưng đọng, âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực.

Giống hệt như , trong cuộc truy đuổi với Thích Thừa Tị, họ cũng từng lao đến vùng biển sâu .

Lúc đó, Lục Kỳ phản công dẫn , cả hai tranh đấu phân thắng bại. Trong khoảnh khắc mải mê, họ quên mất môi trường xung quanh, một con sóng khổng lồ nổi lên như tấm màn sân khấu, nuốt chửng Lục Kỳ.

Cũng là cú rơi , cũng là sự tĩnh lặng , chỉ thấy tiếng tim đập vang trong lòng ngực.

Ánh mặt trời xuyên qua mặt nước, chiếu xuống khiến thể mở mắt, chỉ đành khép .

Thoáng chốc, chẳng phân biệt nổi đó là mơ thật.

Nước biển xung quanh chuyển động, thứ gì đó đang tiến gần.

Dù chỉ là hồi ức vụt qua đầu, vẫn dám chủ quan. Hắn giữ im lặng, cảm nhận luồng nước lay động, chờ sinh vật tiếp cận sẽ bùng nổ tinh thần lực phản kích.

ngay khi sắp hành động, bên tai vang lên giọng quen thuộc: “Lục Kỳ, đừng ngủ!”

Ngay đó, cảm nhận cảm giác mềm mịn của đuôi cá lướt qua bên . Đối phương áp sát, nắm c.h.ặ.t t.a.y , kéo hướng lên .

Đuôi cá khẽ đong đưa, tạo nên từng vòng sóng nước quanh họ.

Giống như khi còn nhỏ, từ từ mở mắt.

Ánh mặt trời chiếu rọi thẳng xuống khiến nheo mắt, và khi đến sát mặt nước, thoáng thấy một vệt sáng huyền ảo lấp lánh mắt.

Đó là chiếc đuôi cá rực rỡ như thủy tinh lưu ly trong mộng.

khác, , mái tóc bạc như sương buông dài lưng, tỏa trong làn nước, mềm mại như những cánh tuyết đang múa.

Còn chiếc đuôi cá… mang sắc cam rực rỡ, mà mang màu tím sâu thẳm gần như hòa nước biển, thần bí đến mức tưởng chừng chỉ cần chớp mắt là tan biến giữa đại dương.

Hắn bất ngờ siết chặt tay, kéo mạnh cá đang định trồi lên, ôm chặt lòng.

Phù Linh.

Hắn giam chặt nhân ngư trong ngực, ôm chặt đến mức như hòa làm một, rời, buông, mặc cho cả hai chìm xuống đáy biển.

“Xin vốn định cho ngươi một bất ngờ, ngờ biến thành dọa ngươi.”

Phù Linh áp lồng n.g.ự.c , ngẩng đầu, giọng khẽ run.

Lục Kỳ sâu mắt tiểu nhân ngư, khẽ : “Không , thật sự bất ngờ.”

Phù Linh chớp mắt: “Thật ?”

Khóe môi Lục Kỳ cong lên một nụ nhạt: “Đương nhiên. Cảm ơn ngươi vì món quà .”

Phù Linh nghi hoặc: “ vẫn món quà là gì mà?”

Lục Kỳ khẽ, trong mắt phản chiếu bóng hình nhân ngư: “Ngươi đến bên , đó chính là món quà tuyệt vời nhất.”

Dù là hai tháng , khi Thích Thừa Tị đưa hoàng cung, là giây phút , giữa biển sâu, vẫn là cùng một , và cùng một cảm giác .

Loading...