Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-20 06:09:06
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lục Kỳ khẽ ngẩng đầu, đồng t.ử khẽ run, chằm chằm dòng IP thật lâu, thật lâu, mới rời khỏi quang não.
Trong ngực, tiểu nhân ngư ngủ vô cùng yên , thậm chí vì cảm thấy thoải mái mà khẽ cọ đầu n.g.ự.c , như thể đang làm nũng với chủ nhân, hiểu khiến lòng run lên một cách vô thức.
Lục Kỳ Phù Linh thật sâu, đến cả thở cũng quên mất.
Tiểu nhân ngư vì mà lên mạng chuyện, từng câu từng chữ đều kiên định vô cùng, giống như hôm đó đối , “Tất cả của ngươi”, tin tưởng chút d.a.o động.
Phù Linh… thật sự tin tưởng .
Thậm chí vì , tiếc đối mặt với cả thế giới, dám rằng kẻ chủ mưu tiêu diệt nhân ngư , để bản nhấn chìm trong bùn lầy của những lời sỉ vả.
Hắn ôm nhân ngư lòng, cằm tựa đỉnh đầu Phù Linh, mái tóc mềm khẽ vương cằm, mùi hương biển sâu quen thuộc len thở, đó là mùi hương chỉ thuộc về tiểu nhân ngư.
Động tác hai vô thức quấn lấy khiến Lục Kỳ gần như hòa tan đối phương tận xương tủy. nhẹ nhàng đến cực điểm, sợ đ.á.n.h thức trong lòng.
“Thích ? Nếu thích, hãy mở , lột bỏ lớp da đẽ , xem bên trong còn như thế .”
“Không thích ? Vậy thì kiềm chế d.ụ.c vọng làm gì, kéo cùng ngươi chìm xuống cũng mà.”
Trong thế giới tinh thần, Mạc Tư Đặc gào thét, phóng đại ham của , nhưng cuối cùng vẫn Lục Kỳ áp chế, tinh thần lực của chữa trị ít.
Hắn nhân ngư trong ngực, cho đến khi phương đông dần sáng, quang não vang lên thông báo.
Lục Kỳ trả lời: “Không cần để ý, tiếp tục làm theo kế hoạch cũ, truy tìm tung tích của Mạc Tư Đặc.”
“Rõ!”
Vì , vị bệ hạ trẻ tuổi của tinh tế đế quốc đầu tiên trong đời, ngủ cùng tiểu nhân ngư đến tận chính ngọ mới tỉnh.
Phù Linh mơ màng mở mắt, đập tầm mắt là gương mặt ở cực gần, thở hai gần như hòa .
Cậu ngây vài giây, hít sâu một .
Tối qua xảy chuyện gì ?! Sao ôm Lục Kỳ trong ngực? Không đúng, là Lục Kỳ ôm ? Không, tư thế … là mà thành thế ?!
Cậu chậm rãi cử động chân, rút chân khỏi giữa hai chân đối phương, nhưng một chân khác đang gác hông , cánh tay rắn chắc giữ chặt.
Không thể động đậy, mặt trong khoảnh khắc đỏ bừng. Tư thế ngủ … thật sự thể nổi.
“Cái … ngươi thể… nhúc nhích một chút ?” Phù Linh đành dày mặt hỏi.
Lục Kỳ dám ngẩng đầu tiểu nhân ngư, khóe môi khẽ cong. Nhìn gò má hồng hồng lan đến tận vành tai và cổ của đối phương, mới chậm rãi buông tay, thả trong n.g.ự.c .
Phù Linh thoát , mới chậm rãi : “Xin , tưởng ngươi về, nên ngủ … thoải mái quá.”
Khóe môi Lục Kỳ theo lời khẽ nhếch, bật : “Ta về thì ngươi ngủ thoải mái, còn trở về thì ngươi rụt rè ?”
Phù Linh mím môi: “Không … chỉ là… lễ phép thôi.”
Trên giường mà còn lễ phép?
Lục Kỳ khỏi , cả khuôn mặt đều nhuộm ánh ý : “Ừm, tiểu nhân ngư quả nhiên lễ phép.”
Phù Linh: “……”
May mà tách , nhiệt mặt cũng dần lui xuống. Ngẩng đầu thời gian, kinh ngạc hỏi: “Ngươi ở nhà suốt ? Hôm nay là ngày nghỉ ?”
Chẳng lẽ là vì chuyện mạng nên Lục Kỳ tạm thời đình chỉ công tác? đời , ai dám đình chức chứ? Hay là… tự cho nghỉ?
Lục Kỳ thuận miệng đáp: “Ừm, nghỉ.”
Phù Linh đồng cảm mà vỗ vai : “Bị mạng mắng chắc chắn dễ chịu, nghỉ ngơi giải sầu cũng .”
Ánh mắt Lục Kỳ khẽ dừng, hỏi: “Ta thấy mạng lên tiếng giúp , là ngươi , tiểu nhân ngư?”
Phù Linh ngờ hai câu chìm trong đống bình luận thể chính chủ thấy, nhất thời chút ngượng ngùng : “Đáng tiếc là nhanh xoá mất.”
Lục Kỳ khẽ xoa đầu , giọng ôn hòa: “Phù Linh, ngươi chân tướng chuyện ?”
Đáng tiếc, Phù Linh chỉ lắc đầu: “Ta , nhưng tin chắc chắn ngươi.”
Cậu những gì thấy chỉ là góc của “tác giả”, nếu Lục Kỳ tìm lời giải đáp từ , thì những điều đó thể xem là bằng chứng, càng chân tướng.
Lục Kỳ chỉ nhàn nhạt đáp: “Không .”
Giọng … chẳng thể một chút cảm xúc nào.
Phù Linh cảm thấy chút tiếc nuối, nên lắm miệng : “Ta cảm thấy, phim mà thể tái hiện nhiều chi tiết đến , chắc là do diễn viên từng tự trải qua, hoặc đạo diễn tận mắt chứng kiến chuyện đó?”
Lục Kỳ khẽ xoa ngọn tóc của tiểu nhân ngư. Văn Lộc thể là từng trải qua, tuổi y hợp, nhưng lời tiểu nhân ngư sai, lẽ vị đạo diễn quả thật điều gì đó.
Chỉ là chuyện khi đó tra manh mối gì, nay thời gian trôi qua lâu như , càng khó mà điều tra .
Đáy mắt Lục Kỳ thoáng trầm xuống, nhưng lộ chút nôn nóng nào, thậm chí còn vài phần thản nhiên.
Phù Linh thấu cảm xúc trong mắt , chỉ cảm thấy bạo lực mạng dù ngoài mặt trông , trong lòng chắc chắn cũng khổ sở, lỡ như sinh bệnh trầm cảm thì .
Thế là mở miệng mời: “Nếu hôm nay nghỉ ngơi, nhân cơ hội hãy thả lỏng một chút !”
Lục Kỳ thấy hứng thú trong mắt tiểu nhân ngư, khóe môi khẽ nhếch: “Thả lỏng thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-36.html.]
Phù Linh đáp: “Tới nơi ngươi sẽ . Ngươi phụ trách khởi động cơ giáp, phụ trách chỉ đường.”
Lục Kỳ nhướng mày: “Được.”
Quả thật hiếm ngày Lục Kỳ làm việc, khi xuất phát, chỉ giao cho Thích Thừa Tị một mệnh lệnh cuối cùng: “Không cần xen dư luận mạng. Mạc Tư Đặc mới là mấu chốt, cứ tiếp tục hành động theo kế hoạch.”
Tin nhắn Thích Thừa Tị gửi , cũng từng xem: “Nếu dư luận cứ mặc cho lan rộng, kết cục cuối cùng của ngươi sẽ là buộc thoái vị. Đến lúc đó, ngươi sẽ trở thành vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử tinh tế dân chúng kéo xuống đài.”
Ngón tay giữa Lục Kỳ gõ nhẹ, mệnh lệnh gửi . Hắn thậm chí chờ phản hồi, liền tắt hẳn quang não, tất cả tin tức đều còn quấy rầy nữa.
Hắn bế tiểu nhân ngư đặt lên ghế phụ khoang, đóng cửa buồng lái, giao cho Phù Linh chỉ đường.
Phù Linh rời xa hoàng cung, chớp chớp mắt hỏi: “Ta thể biến thành chân ? Nơi hẳn là sẽ ai thấy chứ?”
Lúc ở trong hoàng cung, sợ khác phát hiện, giờ chỉ còn hai , thật sự để đuôi cá lộ nơi nước nông.
Lục Kỳ gật đầu: “Tất nhiên là .”
Phù Linh nâng đuôi cá khỏi nước, lấy khăn lông lau khô, chỉ chốc lát , chiếc đuôi xinh liền biến mất, đó là đôi chân bóng mượt.
Dưới sàn đều chuẩn lớp nước riêng cho nhân ngư, nên chỉ thể xếp bằng ghế, trông nhàn nhã chẳng khác gì đang xem TV ở nhà.
Lục Kỳ liếc tiểu nhân ngư, giọng thản nhiên: “Ngươi mặc quần áo.”
Phù Linh sững sờ hai giây, mặt đỏ bừng trong nháy mắt.
Cậu… quên mất chuyện đó!
Phù Linh luống cuống tay chân, còn Lục Kỳ thì bật khẽ: “Cơ giáp là pha lê một chiều, bên ngoài thấy. Khoang phòng tắm và quần áo dự phòng của , ngươi thể tạm dùng.”
Phù Linh , vội vàng đầu mà bò về phía khoang tìm quần áo.
Từ đuôi mắt, Lục Kỳ vẫn thấy rõ bóng dáng tiểu nhân ngư biến thành , mảnh vải che , hoảng hốt quẫn bách mà trốn . Chỉ để cho một tấm lưng trắng nõn cùng dáng mảnh khảnh.
Hắn hít sâu một , mắt thẳng phía , khởi động cơ giáp.
Làn da tiểu nhân ngư thật trắng, lẽ do quanh năm ở nước, từng phơi nắng. Đầu vai mảnh mai còn mang theo sắc hồng nhạt, như cánh hoa đào rơi nền tuyết.
Vòng eo nhỏ nhắn, chỉ một bàn tay là thể ôm trọn. Cơ bắp mảnh nhẹ, phía là đôi chân hóa thành từ đuôi cá.
Đuôi cá của tiểu nhân ngư vốn cực kỳ xinh , màu sắc sâu thẳm của biển, ánh lên sắc xanh lưu ly huyền ảo, tựa như mang theo cả bí ẩn và sinh khí của biển sâu.
Cảnh tượng như từng gặp qua đó, khiến cảm giác quen thuộc đến lạ.
Biến thành hai chân , đôi chân thon dài, trơn mượt như ngọc. Mắt cá chân mảnh khảnh, chỉ cần khẽ nắm là thể thoát.
Lần … từng khóa chặt mắt cá , ép giữa chính và giường.
Phù Linh xong quần áo của Lục Kỳ. Vóc dáng hai chênh lệch khá lớn, tay áo quá dài, ống quần cũng .
Cậu kéo ống quần lên, ghế phụ.
Lục Kỳ sang, bật .
Như một đứa trẻ mặc quần áo lớn, buồn , đáng yêu chịu nổi.
Phù Linh mím môi, bắt đầu cuộn tay áo trái, xếp gọn gàng ở cổ tay. Không ngờ tạo thành một phong cách riêng độc đáo.
Lục Kỳ dáng bận rộn, chỉ cảm thấy tiểu nhân ngư mặc đồ của , đều phảng phất mang theo hương vị của chính . Chỉ cần nghĩ đến thế thôi, thở nặng hơn một phần.
Phù Linh cuốn xong ống quần, mới nhận đang mặc một bộ đồ khá chỉnh tề, lẽ là quần áo Lục Kỳ chuẩn cho yến tiệc. Trên là áo sơ mi, là quần tây.
Tay áo cuộn lên tạo cảm giác nhẹ bẫng, trông như một tiểu vương t.ử trong thế giới tây huyễn, chỉ thiếu mỗi chiếc vương miện.
Tiểu vương t.ử của vườn địa đàng đoan chính ghế, trong mắt là sự trong suốt thánh khiết, gương mặt toát lên vẻ thuần khiết khiến chỉ bảo vệ mãi mãi trong tháp ngà, cho thế gian nhơ bẩn chạm tới.
Phù Linh theo chỉ dẫn quang não, tiếp tục chỉ đường: “Rẽ , thẳng lên.”
Con đường quen thuộc khiến Lục Kỳ hiểu ngay nơi tiểu nhân ngư dẫn tới Khách Thập Khách Hải.
Nơi từng lưu giữ hồi ức thời niên thiếu của , cũng chôn vùi niềm vui cuối cùng.
Hắn từng lái xe qua con đường đó vô , khi một , khi hai , ba .
Về , ba bóng dáng bãi biển chỉ còn hai. Tiền nhiệm hoàng đế tinh tế Đồ Lợi Á cùng Mạc Tư Đặc trong một trận chiến quang vinh hy sinh, mãi mãi trở .
Lại về , hai bóng dáng cũng chỉ còn một. Hoàng hôn đỏ như máu, hai ảnh ngược hướng bờ cát, ai đầu .
Từ đó về , nơi còn xuất hiện ba bóng hình năm xưa, Khách Thập Khách Hải trở thành nơi từng bước chân tới nữa.
Phù Linh chỉ đường len lén liếc Lục Kỳ.
Đối phương thần sắc vẫn bình thản, như chẳng hề điểm đến, tùy điều khiển, chút nghi ngờ.
Chỉ là nhiều quá, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt đối phương.
Phù Linh chột , ngoài cửa sổ.
Tuyến đường tinh tế trôi giữa trung, phía phong cảnh rõ mồn một, giống như máy bay nhưng tầm còn trong hơn nhiều.
Khi bọn họ rời khỏi khu trung tâm, hướng đến vùng biển lấp lánh ánh bạc, trong yên tĩnh, Phù Linh thấy giọng Lục Kỳ khẽ vang lên bên tai: “Ngươi cài nhầm khuy áo .”
Áo quá rộng, nút cài khớp vị trí.
Phù Linh cúi đầu , xương quai xanh bên lộ một mảng lớn, phần n.g.ự.c cài kín, da thịt qua khe áo mơ hồ thấp thoáng.