Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-20 06:08:38
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

【 Phòng thí nghiệm lạnh băng, ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn chiếu lên bộ căn phòng, khiến nơi đây trông chẳng khác gì nhà xác, lấy một chút sinh khí. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc như hắt đổ, dày đặc đến gay mũi.

Thế nhưng giữa một mảnh trắng bệch ẩn giấu sắc đỏ chói mắt, m.á.u tươi của nhân ngư chứa trong những bình chứa khác , nối liền bằng ống dẫn với cơ thể của họ. Máu chậm rãi chảy theo ống dẫn bình, giường thí nghiệm, nhân ngư bất động, khuôn mặt c.h.ế.t lặng, chỉ phát những tiếng rên khẽ.

Mặt đất phủ đầy vảy cá đủ màu sắc, rơi vãi khắp nơi như lát bằng ngói lưu ly. Đẹp đến mộng ảo tột cùng, nhưng những mảnh lưu ly , tất cả đều phản chiếu hình ảnh đuôi cá nhuộm đỏ m.á.u bất động giường thí nghiệm.

Phòng thí nghiệm tràn ngập thở tanh nồng của máu. Những khoác áo blouse trắng cầm d.a.o mổ trong tay, ngừng thao tác cơ thể nhân ngư. Lưỡi d.a.o sắc lạnh lướt nhẹ qua làn da mềm mại, để vết thương chằng chịt.

những thực hiện thí nghiệm dường như hề thấy ánh mắt tuyệt vọng và van cầu của nhân ngư, chỉ lạnh lùng, máy móc tiếp tục cuộc tàn sát.

Âm nhạc nền dồn dập chảy tràn, tạo nên đối lập rõ rệt với những động tác chậm rãi của họ. Bỗng nhiên, màn hình tối sầm, âm nhạc cũng im bặt. 】

Đó là đoạn phim về cảnh trong phòng thí nghiệm, chỉ tiếc là chẳng bao lâu gỡ bỏ.

Bài đăng kịp để Phù Linh phản hồi xóa sạch. Bộ phim cũng nhanh chóng gỡ khỏi các nền tảng, thông tin liên quan đến điện ảnh và Lục Kỳ đều chặn, tìm thế nào cũng .

Khi Phù Linh thoát khỏi quang não, trời sắp tối, mà Lục Kỳ vẫn trở về.

Chưa thấy … là vì bận chuyện bộ phim ?

Phù Linh gửi cho một tin nhắn: “Ngươi vẫn về ?”

Lục Kỳ quả thật đang bận. Hồi đáp của chậm hơn thường ngày, hơn nửa ngày mới trả lời: “Đêm nay việc, tiện quan sát. Ta thể khống chế chính , ngươi cứ nghỉ ngơi .”

Lục Kỳ cả đêm trở về. Phù Linh ngủ đủ giấc, tinh thần lực cũng khôi phục đôi chút, tinh thần xem khá hơn.

Chỉ là, khi mở mạng, tình hình dư luận càng tệ hơn. Như thể một bàn tay nào đó đang cố tình thúc đẩy chuyện, khiến làn sóng tranh cãi lan rộng.

Dù các bài liên quan đều xóa, lời bàn tán vẫn dâng lên ngừng.

“Có bản lĩnh thì chặn luôn hai từ khóa nhân ngư và điện ảnh ! Càng che càng thấy chột .”

“Không tự do ngôn luận ? Cứ phong bài như chẳng khác nào thừa nhận!”

“Phòng thí nghiệm còn một sống sót nào, thật sự kỳ quái.”

“Tôi cảm giác bộ phim mô tả chi tiết… Văn Lộc chẳng là nhân ngư duy nhất còn sống ? Hắn chạy thoát từ phòng thí nghiệm?”

“Không đúng, đợi … Văn Lộc vì thích ai đó mà phản bội nhân ngư tộc ? Sao giờ đóng loại phim ?”

“Trước giờ từng tin tưởng nọ g.i.ế.c nhân ngư mà? Giờ thế ?”

“Yêu kẻ diệt tộc ? Thật ghê tởm.”

“Tôi thấy đang lợi dụng để gây chú ý, giờ tung phim đúng lúc, chẳng là để đ.â.m lưng ?”

“Cười c.h.ế.t mất, đây là lật đổ nào đó ? Thế thì hợp tác với Thích Thừa Tị luôn !”

“Nhân ngư tộc diệt vẫn lời giải thích rõ ràng. Ai cũng hung thủ là ai, chỉ là thôi. Đến xin cũng từng , nhân ngư còn nhốt trong viện nghiên cứu, gọi là bảo hộ chứ chẳng khác gì cầm tù.”

“Này, nếu nhân ngư Trùng tộc bắt thì cũng c.h.ế.t thôi, viện nghiên cứu là để bảo hộ họ, đừng đảo lộn trắng đen!”

“Đáng thương thật, nhân ngư kẻ thù bảo hộ, khó trách họ chẳng hát nữa.”

“Nói thật, giờ lật vụ án cũng ích gì?”

“Ngươi thế buồn thật, nếu nhà ngươi diệt môn, kẻ thù vẫn sống nhởn nhơ, bảo ‘chuyện cũ , làm gì nữa’, ngươi nuốt nổi ?”

“Tôi xem phim , cảm thấy nọ ít nhất nên xin . Xin còn nhẹ, thoái vị mới đúng, thật sự là đức xứng vị.”

Bình luận của Phù Linh tuy xóa, nhưng tài khoản thì khóa, vẫn thể tiếp, bèn đáp : “Không chứng cứ, tại khẳng định là ?”

Ngay lập tức phản bác: “Không thì ai đủ quyền điều khiển cả một phòng thí nghiệm to như để thí nghiệm nhân ngư?”

“Nhỡ thật sự thì ? Theo , phòng thí nghiệm từng phong tỏa một thời gian, lúc đó bên ngoài thông báo là để nghiên cứu chế tạo d.ư.ợ.c tề phục hồi tinh thần lực, còn tiện mang theo nữa.”

“Ngươi rõ ràng như ? Ngươi là nhân viên công tác ở trong đó chứ? Ngươi là tới để tẩy trắng cho ai ?”

Phù Linh định bình luận thì ngay lập tức nuốt trọn.

Cậu một thật sự thể đối chọi nhiều như thế, tận tâm tận lực phát vài bình luận, đó liền thoát khỏi quang não.

Bên , Lục Kỳ đang họp với các bộ phận trong phòng hội nghị.

Không khí căng thẳng đến cực điểm, đều chăm chú liệu dư luận, cơ hồ nghiêng về một phía.

Không ai đỡ cho Lục Kỳ, cũng chẳng ai tin chuyện liên quan đến .

Trong sự kiện nhân ngư tiêu diệt, tất cả đều mặc định là kẻ chủ mưu.

“Bệ hạ, dư luận vẫn đang tiếp tục lan rộng, cách nào ngăn cản. Hiện tại tất cả đều đang bàn tán chuyện . Người cùng ngày đến xem bộ phim đông, ai ghi hình . Sau khi xem cảnh tượng trong phòng thí nghiệm, gần như ai nấy đều c.h.ử.i rủa…  Ngài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-35.html.]

“Chủ yếu là do nhân viên phòng thí nghiệm và nhân ngư đều ai sống sót, căn bản thể bằng chứng. Rốt cuộc ai là kẻ chủ mưu, ngay cả chúng cũng . Một trận hỏa hoạn thiêu rụi sạch sẽ.”

“Trừ phi hiện tại thể tìm đương sự, mặt chứng minh rằng bệ hạ từng lệnh lấy nhân ngư làm thực nghiệm.”

“Mấu chốt là căn bản đương sự nào cả. Dư luận mà tiếp tục lên men thì sẽ cực kỳ bất lợi cho bệ hạ. Trước mắt, cũng thấy ai giúp ngài.”

“Ừm...? Ta thấy giúp bệ hạ!”

“Ta cũng thấy !!! Trời ạ, dường như thấy ánh sáng giữa dòng nước ngược.”

“Đáng tiếc, mấy câu c.h.ử.i tơi tả.”

Ánh mắt Lục Kỳ dừng những dòng bình luận , mở miệng : “Dừng .”

Những đang chuẩn tiếp tục rà soát bình luận đều ngừng tay.

Lục Kỳ chằm chằm hai câu hồi lâu, : “Người lẽ thể trở thành manh mối của .”

! Nhìn lời , cảm giác dường như gặp qua, tin tưởng bệ hạ như , chắc chắn cho rằng ngài là kẻ chủ mưu, thể mời tới làm chứng.”

cũng vô dụng, quần chúng tin thì làm ?”

Lục Kỳ màn hình, giọng nhàn nhạt: “Dù thế nào nữa, đây là manh mối thể bỏ qua.”

“Rõ!”

Khi hội nghị kết thúc thì trời gần sáng. Không ai để ý tới trong đáy mắt Lục Kỳ thoáng hiện một tia đỏ nhạt, nếu Phù Linh ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc vì sắc đỏ nhạt hơn nhiều so với .

Sau khi mặt trời lặn, Mạc Tư Đặc bắt đầu tiến công trong thế giới tinh thần của . Có lẽ do sức mạnh của nhân ngư gây áp chế, công kích của Mạc Tư Đặc yếu hơn , cách khác, tinh thần lực của Lục Kỳ đang chữa lành, thể chống Mạc Tư Đặc.

Trong suốt cuộc họp, nội dung hội nghị, chống đỡ sự xâm lấn từ Mạc Tư Đặc, đây cũng luôn như mà chịu đựng. , , chợt nhớ đến tiểu nhân ngư.

Không tinh thần lực của Phù Linh khôi phục thế nào . Giờ chắc là đang ngủ, cần đ.á.n.h thức ném trong ao nữa, hẳn là đang ngủ yên .

Nghĩ đến đó, ngay cả chính cũng nhận môi khẽ hiện ý nhạt.

Khi trở về hoàng cung và thấy tiểu nhân ngư, sắc trời ửng xám, sắp sáng.

Lúc , tiểu nhân ngư chắc hẳn vẫn đang ngủ say.

Trên giường, nhân ngư chỉ đắp một góc chăn, cánh tay trắng như tuyết ôm chăn lộ ngoài. Ngoài bàn tay , hai chân thon dài cũng mơ hồ hiện lớp chăn.

Phù Linh kẹp chăn giữa hai chân, tư thế ngủ cực kỳ thoải mái, nhưng dễ lạnh.

Ánh mắt Lục Kỳ dừng đôi chân , tinh thần lực của tiểu nhân ngư khôi phục đến mức thể hóa thành hai chân.

Hắn chậm rãi đến gần, tới mép giường, duỗi tay định kéo chăn , nhưng đối 

 phương gần như cuộn trọn cả trong đó, chăn nhúc nhích chút nào.

Hắn bất đắc dĩ nhẹ, ngờ khi hóa thành , tư thế ngủ của tiểu nhân ngư vẫn lộn xộn như , đáng yêu chẳng khác gì một thiếu niên nhân loại.

Hắn lấy thêm một tấm t.h.ả.m mỏng phủ lên Phù Linh. Vừa định rời , bỗng thấy giường như tiếng lẩm bẩm.

Hắn cúi xuống lắng , chỉ thấy Phù Linh mơ hồ : “...Không ... Không ... Nói bậy...”

Mấy từ rời rạc, chẳng hiểu nghĩa, hẳn là đang mê.

Lục Kỳ nhẹ nhàng vỗ vỗ tiểu nhân ngư, làm dịu cảm xúc của đối phương để tránh bóng đè.

Hắn liếc thời gian, sự việc vẫn xử lý xong. Dù chỉ nghỉ ngơi chốc lát, vẫn tiếp tục công việc.

Do dư luận mạng, tiến độ truy tìm Mạc Tư Đặc vốn trì hoãn ít nhiều.

Hắn chuẩn rời , thì giường đột nhiên trở , buông chăn , trong mơ ôm lấy đang cúi xuống.

Lục Kỳ kéo ngã xuống giường, rơi cạnh tiểu nhân ngư. 

Sợ đè lên đối phương, dám cử động, nhưng giây , tiểu nhân ngư quấn lấy , một chân gác ngang hông, chân chui giữa hai chân , hai tay ôm chặt lấy cánh tay , xem là chiếc chăn mềm đè lên đó.

Phù Linh dán sát , thở phả lên da mang theo cảm giác tê dại.

Lục Kỳ tiểu nhân ngư đang , mái tóc bạc rũ xuống phía , gương mặt tinh xảo áp n.g.ự.c , ngoan ngoãn mà dính , như chú mèo nhỏ cuộn tròn bên cạnh chủ, ngoan ngoãn rúc lòng, yên tĩnh mà an tâm.

Khoảnh khắc , bao mệt mỏi trong một ngày của Lục Kỳ đều tan biến, chỉ còn sự yên bình.

Hắn nghĩ gì nữa, chỉ đó, bên cạnh Phù Linh, cùng chìm giấc mộng.

mong chẳng kéo dài lâu, quang não lóe sáng, phá vỡ yên tĩnh. Bị Phù Linh quấn chặt, chỉ thể dùng tinh thần lực để tin nhắn đến.

“Bệ hạ, định vị IP của trả lời ngài. Địa chỉ gửi cho ngài.”

Lục Kỳ mở xem, trả lời ID: Không thể nhớ tên.

IP: Chủ tinh, Nặc Tư thành, khu 1 — hoàng cung.

Loading...