Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 23.1
Cập nhật lúc: 2026-03-19 08:47:04
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phù Linh chằm chằm đôi chân của chính , làm thế nào. Trong nguyên tác vốn dĩ hề nguyên chủ mọc hai chân, cho đến khi c.h.ế.t vẫn là một nhân ngư rõ đầu rõ đuôi. Chẳng lẽ là do xuyên truyện nên đổi?
Cậu nhớ rõ, trong nguyên văn cũng từng đề cập đến việc nhân ngư thể mọc chân. Lần , những nhân ngư khác còn cùng mơ tưởng thể song hình thái. Có thể thấy, nguyên tác hề đặt giả định . Vậy mà giờ đây, thật sự thực hiện điều đó.
chuyện đồng nghĩa với việc dáng vẻ hiện tại của tuyệt đối thể để bất kỳ ai thấy. Nếu , sẽ bắt phòng thí nghiệm, đem giải phẫu nghiên cứu.
Cậu còn đang căng thẳng thì tiếng gõ cửa khiến giật b.ắ.n . Ngoài cửa truyền đến giọng ôn hòa của Lục Kỳ: “Phù Linh, thể ?”
Phù Linh vội vàng đáp: “Đừng !”
Giọng run nhẹ, mang theo âm điệu mảnh như sợi tơ.
Người bên ngoài tưởng đang giận dỗi: “Là ai khiến tiểu nhân ngư của tức giận đến ? Ngay cả cũng gặp ?”
Phù Linh trừng mắt hai chân , vì khẩn trương mà ngón chân trắng như châu ngọc co . Cậu thuận miệng buông lời hung hăng: “ , tức giận, ai cũng !”
Ngoài cửa, Lục Kỳ khẽ nhướng mày, đổi giọng: “Ta Ninh Nguyên ngươi Nguyên Tinh c.ắ.n thương ở đuôi cá, nghĩ hẳn cần xử lý một chút, nếu vết thương dễ nhiễm trùng.”
Phù Linh , ánh mắt rơi xuống chỗ cắn. Bên ngoài bắp chân quả thật một dấu răng, lẽ do Nguyên Tinh c.ắ.n mạnh nên chút rớm máu, nhưng so với sức của nhân ngư thì vẫn khá nhẹ.
Ở trong nước trôi nổi một lát, m.á.u cũng chảy thêm.
vết thương tiếp xúc với nước, đúng như Lục Kỳ , vẫn nên xử lý cẩn thận thì hơn.
Nghe bên trong im lặng, Lục Kỳ đoán tiểu nhân ngư chút d.a.o động, bèn tiếp: “Giận thì giận, nhưng thể đùa với thể của . Để giúp ngươi xử lý, ?”
Phù Linh do dự hồi lâu, đôi chân của . Cậu chẳng hiểu gì về nhân ngư học, huống hồ chuyện nhân ngư mọc chân càng làm .
Cậu nhảy lên giường, kéo chăn trùm kín , mới hướng cửa : “Vậy… chỉ ngươi thôi.”
Lục Kỳ khẽ : “Được.”
Cánh cửa nhẹ mở nhanh chóng khép . Chỉ Lục Kỳ bước phòng. Ánh mắt dừng nơi vệt nước lớn sàn cạnh bể, ánh sáng trong mắt khẽ lóe lên.
Hắn giả vờ như để ý, chậm rãi bước đến gần. Nhìn dáng vẻ chút căng thẳng của tiểu nhân ngư, dịu giọng : “Chuyện Nguyên Tinh, thật sự xin . Ta sẽ cho ngươi một lời công bằng. hết, để xem vết thương ở đuôi cá ?”
Phù Linh như con thú nhỏ xù lông, hai tay nắm chặt chăn, mím môi : “Không cần, ngươi chỉ cần đưa t.h.u.ố.c là .”
Lục Kỳ bỏ qua bất kỳ động tác nhỏ nào của , chỉ nhẹ giọng đáp: “Thuốc cho nhân ngư đều do viện nghiên cứu đặc chế, t.h.u.ố.c của nhân loại thể phù hợp. Vẫn nên để chuyên môn kiểm tra qua, tránh nhiễm trùng.”
Phù Linh cau mày: “Đừng… chỉ c.ắ.n một chút thôi, gì nghiêm trọng, đừng gọi .”
Lục Kỳ biểu cảm và hành vi của , cảm thấy đối phương đang giận dỗi, mà dường như đang tránh né điều gì. Ánh mắt lướt đến chỗ đuôi cá, nơi chăn phủ kín, hở một khe nhỏ.
Thế nhưng, đây đuôi cá của tiểu nhân ngư luôn để lộ ngoài, phần vây đuôi từng che kín. Hơn nữa, lớp chăn phủ quá chặt chẽ, trông khác thường.
Lục Kỳ cụp mắt, che ý nghĩ trong đáy lòng, vẫn ôn tồn khuyên nhủ: “Nước bọt của nhân loại còn lưu nhiều vi khuẩn. Đuôi cá của ngươi cắn, nếu nhiễm trùng thì nguy hiểm. Nhân ngư cũng yếu ớt mà.”
Huống chi, tiểu nhân ngư mắt càng mong manh đến mức khiến nỡ.
Phù Linh đời vì bệnh tật mà c.h.ế.t, nên kiếp đối với sức khỏe của bản đặc biệt cẩn trọng. Lời Lục Kỳ dễ dàng đ.á.n.h trúng tâm lý , nếu nhiễm trùng, thêm việc đuôi cá biến thành chân phát hiện, bắt viện nghiên cứu…
Tương lai quả thật chẳng gì sáng sủa.
Cậu Lục Kỳ, đàn ông ôn hòa, nhã nhặn nhưng mang khí thế khiến khác khó lòng kháng cự. Hoặc lẽ, quá nhiều cách để đạt mục đích của , đến mức khiến nổi một lời từ chối.
Phù Linh siết chặt chăn, từ từ buông tay. Cậu im, buông lời như nhận mệnh: “Thôi, đều là cả, đều sẵn .”
Lục Kỳ bật , hỏi: “Vậy là chuyện gì mà ?”
Phù Linh mím môi, hỏi : “Nếu , ngươi thể giả như ?”
Lục Kỳ chỉ im lặng , đáp.
Cũng thôi, địa bàn của Lục Kỳ, dù giấu một lúc cũng giấu cả đời.
“Vậy thì đến đến đó.”
Cậu cử động đôi chân, chậm rãi duỗi ngoài chăn.
Tuy động tác nhỏ, nhưng ánh mắt Lục Kỳ lập tức dời từ khuôn mặt cứng đờ của xuống phía .
Chỉ thấy một bàn chân trắng như tuyết thò khỏi chăn, làn da sáng như ánh trăng, đầu ngón và lòng bàn chân ửng hồng nhẹ, tựa như cánh đào rơi nền tuyết.
Đồng t.ử Lục Kỳ khẽ co . Hắn vươn tay giữ lấy mắt cá chân nhỏ, bàn tay dễ dàng nắm trọn cổ chân mảnh mai trong lòng bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-23-1.html.]
Giọng mang theo hiếm hoi kinh ngạc: “Phù Linh?”
Phù Linh cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Sau khi Nguyên Tinh cắn, bơi vài vòng trong bể… đuôi biến thành chân.”
Lục Kỳ cau mày: “Ta thể xem kỹ hơn ?”
Phù Linh buông xuôi: “Ngươi xem .”
Chăn nhấc lên, luồng khí lạnh ùa , bao quanh thể . Dưới tầm mắt của Lục Kỳ, đó là một cơ thể nhân loại.
Lục Kỳ thể nhỏ gầy hóa thành hai chân, chẳng khác gì thường. Hắn lập tức kéo chăn phủ cho Phù Linh, còn cởi áo khoác của đắp thêm cho .
“Chuyện thể để bất kỳ ai , rõ ?”
Phù Linh ngẩng đầu, chút ngơ ngác Lục Kỳ. Đây là… định bắt đem ?
Lục Kỳ chỉnh chăn cho dậy cửa, chỉ dặn: “Ngoan ngoãn ở yên đây, đừng chạy loạn.”
Phù Linh ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
Đừng chạy loạn, cũng chẳng trốn nổi. Ngoài là binh lính, nhảy từ lầu xuống cũng vô ích.
Cửa phòng khép . Tiếng khóa cửa vang lên khẽ thôi, nhưng như đ.á.n.h mạnh tim Phù Linh.
Lục Kỳ nhất định là liên hệ viện nghiên cứu . Chờ đợi vẫn là phận mổ xẻ. Trong truyện, kết cục của là Lục Kỳ hầm làm canh cá, bây giờ chỉ khác ở chỗ sẽ giải phẫu trong viện nghiên cứu. Dù thì cũng cùng một kết cục.
Quả nhiên, trong truyện sẵn, thể đổi, chỉ là đến sớm hơn thôi.
Phù Linh giường, tự an ủi : “Không , c.h.ế.t một , cùng lắm trọng sinh, hoặc xuyên sang quyển khác cũng .”
Cậu lẩm bẩm nhỏ, thì cửa mở .
Cậu ngẩng đầu , vẫn là Lục Kỳ.
Nam nhân bước , đóng cửa nhanh gọn. Phù Linh quanh, phát hiện dẫn theo ai.
Cậu kinh ngạc, chỉ thấy trong tay đối phương cầm một hộp t.h.u.ố.c nhỏ, đặt lên đầu giường.
Đây là… định đưa giải phẫu ?
Phù Linh vẫn chằm chằm cánh cửa khép chặt, luôn cảm giác rằng nó sẽ mở , một đám nhân viên nghiên cứu ùa bắt .
“Nhìn gì thế?” Giọng Lục Kỳ vang lên bên tai, kéo trở về thực tại. Cánh cửa vẫn đóng, cảnh tượng tưởng tượng xảy .
Phù Linh Lục Kỳ, thấy cầm miếng bông sát trùng, rõ ràng định giúp xử lý vết thương.
Bàn tay luồn trong chăn, bắt chuẩn mắt cá chân , kéo nhẹ ngoài. Vết thương bắp chân lộ rõ ánh sáng.
Lục Kỳ dặn: “Chuyện ngươi mọc chân thể cho ai . Ta từ chối cho của viện nghiên cứu đến. Giờ chỉ thể thử xem t.h.u.ố.c của nhân loại tác dụng .”
Phù Linh gật đầu: “Được.”
Lục Kỳ ngước , tay cầm miếng bông tiến gần đến vết thương, khẽ : “Sẽ đau.”
Phù Linh thuận miệng đáp: “Vậy ngươi nhẹ tay thôi.”
Lục Kỳ khẽ , dùng bông sát trùng lau lên vết thương. Dấu răng nhỏ in làn da trắng nõn, sưng đỏ, để một vệt rõ ràng đùi trơn mịn.
“Tê—” Phù Linh khẽ hít một , rụt chân , nhưng tay Lục Kỳ giữ chặt mắt cá chân . Lực của đối phương quá mạnh, dù giãy thế nào cũng thoát nổi.
Sau khi sát trùng xong, Lục Kỳ buông đồ, ngẩng đầu liền thấy nơi khóe mắt Phù Linh lấp lánh nước, ửng hồng như sương mai.
Quả nhiên là một nhân ngư yếu mềm đáng yêu.
Hắn đưa tay khẽ lau giọt nước mắt nơi đuôi mắt. Giọt nước rời khỏi mi mắt, hóa thành một viên châu nhỏ rơi xuống chăn, để dấu vết.
Phù Linh đỏ mặt, đẩy tay đối phương : “Ta .”
Lục Kỳ thu tay, mỉm : “Ừ, . Chỉ là rơi một viên trân châu thôi.”
Phù Linh: “……”
Lục Kỳ trêu nữa, bỏ bông hộp, xổm xuống, nắm lấy mắt cá chân , cúi đầu thổi nhẹ lên vết thương. Sau đó bôi thuốc, băng cẩn thận, đặt chân trở chăn.
“Ngủ nghỉ cho . Bữa tối sẽ mang đến.”
Phù Linh gật đầu: “Vâng, cảm ơn.”