Sau khi say bí tỉ thì gì nữa.
Thậm chí đến tận bây giờ, hễ cứ nghĩ đến những thứ thấy tối qua, Du Phóng cũng cảm thấy chút gợi cảm.
Buổi sáng chỗ đó còn phản ứng mạnh nữa.
Tôi dám Du Phóng thêm nữa, mà mặt chỗ khác hỏi: "Sao em mặc áo ?"
Du Phóng cúi đầu lồng n.g.ự.c trắng trẻo của với vẻ mặt đầy cạn lời: "Đêm qua nôn hết lên em ."
Tôi gãi gãi đầu, thật sự nhớ nổi nữa, hì hì kéo chăn đắp lên : "Tí nữa mua cho em mười cái áo mới luôn."
"Không cần , cứ mặc đồ của là . Em ngủ thêm lúc nữa đây, đêm qua nghiến răng làm em nhức hết cả đầu." Du Phóng ngáp một cái, vật xuống giường.
Khi gương mặt lúc ngủ của , thở phào nhẹ nhõm một thật dài.
Thảo nào tình em với Du Phóng sâu đậm cả chục năm trời, thể mơ thấy mấy cái chuyện gây mất đoàn kết như thế .
Tất cả là tại cái đĩa c.h.ế.t tiệt .
4
Không đúng, đúng chút nào.
Hỏng bét thật ! Kể từ tối hôm đó, cứ mơ liên tục suốt một tuần liền.
Cảnh tượng trong mơ đổi, nhân vật đổi, mà ngay cả động tác cũng chẳng đổi gì.
Tôi lén lút bò dậy, thứ năm ôm lấy ga trải giường, lén lén lút lút chuồn nhà vệ sinh.
Cứ tiếp tục thế … Chắc sẽ kiệt sức mà c.h.ế.t mất thôi. Sao thể mơ kiểu đó với Du Phóng chứ?
Cậu chẳng qua chỉ là da trắng hơn chút, mắt to hơn chút, lông mi cong hơn chút, sống mũi cao hơn chút, môi hồng hơn chút, eo thon hơn chút, chân dài hơn chút thôi mà!
Ngoài những thứ đó , hình như cũng chẳng còn ưu điểm nào khác.
Tôi càng nghĩ càng thấy lý.
Tôi mạnh tay ném ga giường sang một bên, chắc chắn là do cái đĩa gây họa, cộng thêm dạo kìm nén quá đà.
Giờ phát tiết năm , kiểu gì cũng bình thường trở chứ.
Điện thoại rung lên: "Anh ơi, dậy ?"
Tôi lau khô tay, cầm lấy điện thoại: "Vừa mới dậy."
"Lát nữa em ăn cá nướng ở quán cổng trường, cùng em ."
"Không , bận ." Tôi từ chối theo bản năng vì mấy giấc mơ .
"Thế thì thôi , em ăn một cũng , . Ngoài em cũng chẳng bạn nào khác, em quen ." Giọng của Du Phóng giấu nổi vẻ thất vọng.
Máu làm của trỗi dậy mãnh liệt, mà đúng thật là tại , ngày nào cũng hùng hổ như gà chọi chắn mặt Du Phóng.
Con trai đến thì đuổi, con gái đến cũng đuổi, chẳng cho cơ hội kết bạn.
Tôi vội vàng đổi ý: "Đợi nửa tiếng."
Đi, vẫn là nên .
Du Phóng bạn là một chuyện.
Nếu thì chẳng khác nào thừa nhận đang tật giật .
5
Tôi mới gọi xong vị cá nướng mà Du Phóng thích thì ngay đó mặt.
Áo ba lỗ trắng, quần soóc đen, chân xỏ đôi dép tông lào tùy ý. Hai tay hai chân, cả mười đầu ngón chân đều lộ hết ngoài.
Thế thì hở hang quá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nham-trung-vo-roi/chuong-2.html.]
Tôi nheo mắt Du Phóng, da vốn trắng, mặc ít thế trông càng hút mắt hơn: "Giữa mùa hè mà em mặc phong phanh thế làm gì? Không sợ lạnh đến cảm ?"
Du Phóng đang đưa que kem cho thì khựng , chuyển hướng sờ lên trán : "Anh ơi, nóng đến lú lẫn ? Giữa mùa hè mà sảng cái gì thế. Em ăn vị cay tê, thêm cả miến với dưa chuột nữa, gọi cho em ?"
Tôi dời tầm mắt : "Ừ."
Tôi cố lờ những mảng da trắng nõn , mà kéo ghế xuống nhưng trong lòng bỗng thấy rạo rực khó chịu.
"Anh ơi, hè làm gì đây? Còn tận hai tháng nữa mới nhập học cơ. Em chơi nhưng ngoài trời nóng quá, là sang nhà chơi game ?"
Tôi chẳng rõ lẩm bẩm cái gì, chỉ đáp theo bản năng: "Đã bảo là mặc ít thế chắc chắn sẽ lạnh mà, em mặc áo khoác của ."
Du Phóng: ?
Tôi sực nhận hớ, vội vàng đ.á.n.h trống lảng: "Được , sang nhà chơi game. Anh mới mua bộ thiết mới, tối nay thử luôn."
Du Phóng gì, chỉ mải mê múc canh đậu xanh bát , cái miệng thì lầm bầm lầu bầu: "Anh uống nhiều canh đậu xanh cho hạ hỏa, nếu tác dụng thì để em tìm nắm gạo nếp rắc lên xem ."
Tôi: ...
6
Du Phóng chơi ở nhà đến muộn ngủ là chuyện thường như cơm bữa.
Chỉ điều tối nay, khi đang chơi một nửa.
Tôi cứ như ma xui quỷ khiến mà xích gần Du Phóng, cảm giác mùi hương thơm hơn hẳn khi, mà tim cũng thế, đập nhanh hơn bình thường.
Quan trọng nhất là…
Tôi chuồn nhà vệ sinh, vạch quần cái thứ đang thể kiềm chế nổi, “Tiểu”... , “Đại” Lăng Thịnh.
Tôi rơi trầm tư.
Bố chẳng sai, sống đúng kiểu sinh vật đơn bào, chỉ trong một vệ sinh, thông suốt .
Hình như thực sự nảy sinh ý đồ với Du Phóng .
Hồi cấp ba lén lấy hai cuốn tiểu thuyết thanh xuân của cô bạn cùng bàn để .
Mấy kiểu truyện bọn con gái thích nhất chẳng qua cũng chỉ là thanh mai trúc mã, hiểu rõ chân tơ kẽ tóc, yêu cái tuổi mới yêu thôi.
Tôi huých huých Du Phóng đang hăng say chơi game ở bên cạnh.
"Em bảo xem, chúng tính là thanh mai trúc mã ?"
"Chúng tính là trúc mã trúc mã."
Dù thì cũng cùng một nghĩa cả, tìm vợ thì cũng chẳng cần giới hạn giới tính, huống hồ Du Phóng còn là một tay nuôi lớn, đúng là rõ từng chân tơ kẽ tóc.
Càng nghĩ càng thấy phấn khích.
Du Phóng đang chơi game dở tay thì đột nhiên khựng , với vẻ mặt quái dị: "Anh, thế?"
Tôi nghĩ cách hỏi thế nào, bèn lảng sang chuyện khác theo bản năng: "Ngồi lâu nên m.ô.n.g ngứa, gãi chút thôi."
Du Phóng gật đầu, xoay nhịn mà đầu .
Cậu , vẻ mặt đầy vẻ thôi: "Anh, ngứa m.ô.n.g thì gãi m.ô.n.g chứ, m.ô.n.g em ngứa , gãi của em làm gì?"
Tôi cúi đầu xuống thì thấy tay đang ngang nhiên "du ngoạn" m.ô.n.g Du Phóng.
Tôi vội vàng rụt tay : "Thì thấy em đang bận tay chơi game, sợ em cũng ngứa nên tiện tay gãi giúp thôi."
Du Phóng tròn mắt, vẻ thấy lời cũng lý, nở một nụ ngọt ngào với : "Cảm ơn nha."
Trong lòng sướng rơn, thực sự chẳng còn tâm trạng nào mà chơi game nữa.
Tôi vội chào Du Phóng một tiếng: "Anh ngủ đây, em chơi xong thì ngủ sớm nhé."
Nằm giường, cứ trằn trọc mãi ngủ , mà cứ mường tượng cảm giác ấm áp chạm trong lòng bàn tay.
Đủ to, đủ mềm, đủ trắng. là "nguyên liệu" để làm vợ.