Sau tối hôm đó, bàn tay ấm áp của Trì Mạc đặt lên mu bàn tay , Lâm Dục mất ngủ cả đêm. Cậu trằn trọc giường, tim cứ loạn nhịp mỗi khi nhớ ánh mắt sâu xa mà dịu dàng .
Rõ ràng ai gì, lời tỏ tình, nhưng giữa hai mơ hồ một sự thừa nhận ngầm.
Ngày hôm , Trì Mạc đến. Lần mang theo một túi hoa quả, bước liền :
“Bác sĩ ăn nhiều trái cây lợi cho sức khỏe. Tôi nghĩ chắc bận, ít khi mua, nên mang qua.”
Lâm Dục phản bác, nhưng khi ánh mắt chân thành , chẳng thốt nên lời. Cậu chỉ thể nhận lấy, nhỏ giọng cảm ơn.
Những ngày tiếp theo, sự quan tâm của Trì Mạc càng rõ rệt. Anh sẽ cùng siêu thị, xách hộ túi nặng; cùng nấu ăn, kiên nhẫn cắt rau rửa bát; thậm chí còn giúp sửa bóng đèn trong phòng ngủ.
Bóng đèn xong, trong ánh sáng mới, Trì Mạc ngẩng đầu với , nụ khiến lòng Lâm Dục run rẩy như điện giật.
Một buổi chiều cuối tuần, Trì Mạc hẹn ngoài. Địa điểm nhà hàng sang trọng, mà là công viên gần hồ nước, nơi hàng cây ngả bóng xuống lối . Trời hạ, gió mát dịu, hương hoa thoang thoảng.
Trì Mạc bên cạnh, nhiều, chỉ lặng lẽ bước cùng . Đến khi cả hai dừng hồ, mới lấy điện thoại , đưa cho xem.
Màn hình sáng lên, hình nền là ảnh hai chụp chung mấy hôm lúc đó chỉ là ảnh thử máy, còn bảo xóa , ai ngờ giữ.
“Cậu thấy thế nào?” Giọng trầm thấp, bình tĩnh mà ẩn chứa mong đợi.
Lâm Dục thoáng ngẩn ngơ. Trong bức ảnh, nghiêng đầu, ánh mắt sáng, còn Trì Mạc bên cạnh, nét mặt ôn hòa, cả hai trông tự nhiên, như một đôi quen từ lâu.
Trì Mạc thẳng mắt , chậm rãi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nham-laptop-yeu-dung-nguoi-bnyw/chuong-4.html.]
“Lâm Dục, hình nền laptop bằng bức ảnh . Bởi vì giờ chỉ giữ riêng trong tim, mà còn để cả thế giới thích, chính là .”
Trái tim Lâm Dục như siết chặt. Cậu mím môi, gì. Sự thẳng thắn và chân thành khiến tìm thấy lý do để từ chối.
Thấy im lặng, Trì Mạc ép, chỉ mỉm : “Nếu em sẵn sàng, thể đợi.”
Chữ “em” bất giác bật , giọng mềm mại đến mức khiến tan chảy.
Một khoảnh khắc im ắng trôi qua, cuối cùng Lâm Dục khẽ thở , đôi mắt long lanh ánh nắng:
“Trì Mạc nếu rằng, thật để ý đến từ lâu, tin ?”
Nụ trong mắt Trì Mạc rực sáng hẳn lên. Anh gì thêm, chỉ vươn tay nắm lấy bàn tay , còn là chạm khẽ, mà là đan chặt mười ngón tay.
“Tin.” Anh đáp gọn gàng, giọng đầy kiên định.
Hướng dương
Bầu khí dịu dàng đến mức khiến nghẹt thở. Gió nhẹ thổi qua, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Lâm Dục cảm nhận bàn tay ấm áp , lòng tràn ngập ngọt ngào từng .
Không là ai nghiêng đầu , chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cách giữa hai dần thu hẹp, thở giao hòa. Nụ hôn đầu tiên rơi xuống, mềm mại, dịu dàng mà chân thành.
Đó sự chiếm đoạt, mà là lời hứa.
Từ giây phút , cả hai ngầm thừa nhận họ thuộc về .