Sau ngày hôm đó, Lâm Dục cứ mãi yên lòng. Mỗi nhớ ánh mắt thẳng thắn của Trì Mạc khi rời , tim đập loạn như trống dồn. Người đàn ông khí chất chín chắn, lời trầm , từng câu từng chữ như chứa sức nặng, khiến khó mà thoát .
Cậu tự nhủ, chắc chỉ là một sự trùng hợp. sự trùng hợp dường như chịu kết thúc.
Chỉ hai ngày , điện thoại của reo lên. Vẫn là giọng trầm thấp :
“Lâm Dục, xin làm phiền. Tôi phát hiện chiếc laptop cài chuẩn một phần mềm, liệu thể qua giúp chỉnh ?”
Lâm Dục ngẩn . Đây rõ ràng là cái cớ, nhưng giọng điệu thành thật quá mức khiến nỡ từ chối. Thế là đồng ý.
Buổi chiều, Trì Mạc xuất hiện cửa nhà, tay cầm một túi to đồ ăn nóng hổi. Anh thản nhiên đặt xuống bàn: “Chỉnh máy tính xong cũng ăn, thuận tiện mua thêm.”
Lâm Dục hộp cơm tinh xảo, mùi hương lan tỏa khắp phòng, nhất thời nên nên lắc đầu. Người căn bản giống đến “sửa máy”, rõ ràng là tìm cớ để chăm sóc .
Trì Mạc xuống, mở laptop, thao tác vài cái. Thật chẳng vấn đề gì, chỉ tiện tay tải thêm mấy phần mềm văn phòng, cập nhật hệ thống, sang : “Xong . Cậu thử mở xem.”
Lâm Dục cúi đầu thử, quả nhiên chạy mượt. trong lòng càng lúc càng thấy buồn một chuyện đơn giản như , cũng đích đến.
Ăn tối xong, Trì Mạc vội rời , còn nghiêm túc thu dọn bàn ăn.
Hình ảnh một đàn ông cao lớn, áo sơ mi xắn tay, trong bếp rửa chén khiến Lâm Dục ngẩn . Cậu bất giác nghĩ, nếu thật sự sống cùng , hẳn sẽ ấm áp thế .
Ý nghĩ làm mặt nóng bừng, vội vàng cúi xuống uống nước để che giấu.
Từ hôm đó, Trì Mạc dường như tìm “lối ” hợp lý. Một hôm thì gọi điện: “Tôi nhớ từng than wifi chập chờn, để mang router mới qua.” Hôm khác thì gửi tin nhắn: “Tôi chút tài liệu, nếu rảnh qua lấy, tiện cùng ăn cơm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nham-laptop-yeu-dung-nguoi-bnyw/chuong-3.html.]
Ban đầu Lâm Dục còn ngượng ngập, dần quen với sự xuất hiện thường xuyên của . Căn phòng vốn vắng vẻ, bỗng trở nên sinh động hẳn.
Thậm chí ngay cả em trai Trì Mạc cũng tham gia góp vui. Một đến lấy đồ, thấy Lâm Dục liền reo lên: “Anh dâu!” Lời khỏi miệng, lập tức Trì Mạc gõ đầu một cái, nghiêm giọng: “Nói linh tinh.”
Lâm Dục thấy, gương mặt lập tức đỏ ửng. Trì Mạc cũng giải thích nhiều, chỉ nghiêng mắt , trong ánh ngầm ẩn ý cưng chiều.
Những ngày qua , giữa hai hình thành thói quen.
Buổi sáng Trì Mạc gửi tin nhắn chào ngày mới, buổi tối hỏi ăn . Có khi trời mưa, lái xe đến chờ tầng, chỉ để đưa cho một cái ô. Có khi công việc bận rộn, vẫn tranh thủ gọi điện, giọng trầm ấm:
“Đừng làm việc khuya quá, nhớ ngủ sớm.”
Hướng dương
Mỗi một sự quan tâm, nhẹ nhàng mà chân thành, giống như những giọt mật nhỏ chảy lòng, khiến Lâm Dục dần dần thể từ chối.
Một tối cuối tuần, khi hai cùng sofa xem phim, Trì Mạc đột nhiên nghiêng đầu hỏi:
“Lâm Dục, nếu ngày đó sự cố chiếc laptop, chúng cơ hội quen ?”
Cậu ngẩn , khẽ mím môi: “Có lẽ… .”
Trì Mạc nhẹ, ánh mắt dịu dàng mà kiên định: “Thế thì nên cảm ơn cái gọi là ‘nhầm lẫn’. Bởi vì định bỏ lỡ thêm nào nữa.”
Nói xong, chậm rãi đưa tay, đặt lên mu bàn tay . Động tác quá mạnh, chỉ là chạm khẽ, nhưng đủ khiến trái tim Lâm Dục run lên từng nhịp.
Trong phòng chỉ còn tiếng phim đang chạy, còn hai , ánh mắt lặng lẽ giao , bầu khí mềm mại đến mức khiến hít thở cũng nhẹ .