Sau cuộc gọi, Lâm Dục vẫn lặng một hồi lâu, màn hình laptop sáng rực mà lòng rối bời. Người em “ dâu” rõ ràng là . từng quen trai của , thành thế ?
Khoảng một giờ , chuông cửa vang lên.
Lâm Dục mở cửa, thấy mặt là một đàn ông cao gầy, dáng vẻ cẩn thận mà tao nhã. Người mặc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây thẳng thớm, khí chất trầm tĩnh mà sáng sủa. Vừa thấy , ánh mắt đối phương thoáng dừng , như mang theo ý .
“Xin chào, là Trì Mạc, trai của bán máy tính.” Giọng trầm thấp, từ tính, đến khiến run lên một nhịp.
Lâm Dục sững vài giây, vội nghiêng mời . “Máy tính ở trong phòng khách, em gọi điện cho , bảo là giao nhầm.”
Trì Mạc khẽ gật đầu, bước , dáng vẻ trầm như một cơn gió dịu. Anh thoáng qua chiếc laptop đặt bàn, đó sang , ánh mắt hề né tránh: “Xin , làm phiền . Chiếc máy vốn là mua để dùng, chắc em trai nghịch ngợm, mới xảy chuyện thế .”
Lâm Dục hoảng, nên gì. Ánh mắt cứ như quen từ lâu .
Một lặng ngắn trôi qua, Trì Mạc bất chợt cong môi, giọng mang theo ý nhàn nhạt: “Cậu thấy hình nền quen thuộc ?”
Tim Lâm Dục khẽ run. Dĩ nhiên là quen chính là bản . Cậu hắng giọng, cố tỏ bình tĩnh: “Vậy dâu trong lời em trai , là ?”
Hướng dương
Trì Mạc chăm chú, ánh mắt sáng trong, chậm rãi đáp: “.”
Một chữ đơn giản, khiến trái tim Lâm Dục như gõ một cái thật mạnh.
Bầu khí bỗng trở nên kỳ lạ. Cậu hỏi tiếp, nhưng nên mở lời thế nào. Trì Mạc thì thản nhiên xuống sofa, như thể chỗ vốn thuộc về . Anh đặt laptop mặt, vội thu , mà sang :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nham-laptop-yeu-dung-nguoi-bnyw/chuong-2.html.]
“Đừng hiểu lầm, kiểu đường đột. Chỉ là từ lâu chú ý đến . Hình nền , mật khẩu , đều là cố ý. Em trai nhầm thành ‘giao nhầm’, cũng sai, chỉ là vốn định tìm cơ hội thích hợp để tiếp cận . Không ngờ hôm nay thành thế .”
Lâm Dục lặng . Những lời giống như một mũi tên b.ắ.n thẳng tim. Anh thừa nhận. Anh thật sự thích .
Bị ánh mắt thẳng thắn bao phủ, Lâm Dục cảm giác mặt nóng rực. Cậu giỏi đối diện với tình huống thế , vội dậy rót hai cốc nước để che giấu bối rối.
Đặt cốc xuống mặt Trì Mạc, nhỏ giọng: “Anh… theo dõi từ khi nào?”
Trì Mạc nhận lấy ly nước, ánh mắt ôn hòa: “Từ đến quán cà phê cổng công ty . Cậu cạnh cửa sổ, nắng chiếu mặt, lúc một liền nhớ mãi.” Anh dừng một chút, khẽ : “Sau đó tình cờ thấy ảnh mạng, liền giữ . Không ngờ ngày dùng nó làm hình nền.”
Giọng nhẹ như gió, từng câu từng chữ khiến Lâm Dục tim đập thình thịch.
Cả buổi chiều hôm , hai trò chuyện trong căn phòng nhỏ. Từ laptop giao nhầm, đến công việc hằng ngày, những chuyện linh tinh đời thường. Ban đầu Lâm Dục còn dè dặt, dần dần sự điềm tĩnh và quan tâm tinh tế của Trì Mạc kéo gần cách.
Trước khi rời , Trì Mạc thu laptop , nhưng khi ở cửa, dừng một lát, đầu , ánh mắt sáng lấp lánh:
“Lâm Dục, sẽ ép trả lời gì ngay. hy vọng , chiếc laptop giao nhầm, còn cuộc gặp hôm nay, là phận.”
Nói , mỉm , để một bóng dáng cao lớn thong dong bước , chỉ còn Lâm Dục ngây trong cửa, lòng ngổn ngang mà ngọt ngào dâng lên.