Nhãi Con Nhà Tôi Đâu Rồi? - Chương 5: Cuộc trốn chạy trong đêm

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:36:20
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hơi đau, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm thía gì so với cơn đau trong lòng. Nước mắt kìm mà trào . Cố Hoài nhận , buông đôi môi sưng đỏ của , trầm giọng hỏi: "Khóc cái gì? Chỉ vì hôn em thôi ?"

 

Tôi vẫn ngừng rơi lệ. Cố Hoài siết chặt nắm đấm, rời khỏi , loạng choạng bước khỏi phòng ngủ.

 

Cố Hoài về phòng ngủ suốt mấy ngày liền. Hôm nay, đẩy cửa bước với khuôn mặt hằm hằm sát khí. Tôi vờ như thấy , cúi đầu tiếp tục chơi với nhóc xà. Thế nhưng, nhóc con bò đến mặt Cố Hoài, c.ắ.n một phát bắp chân để trừng phạt việc bỏ mấy ngày qua.

 

Cố Hoài nhíu mày, bực bội quát: "Cái đồ nhỏ mọn , nếu mày buông thì đừng hòng ăn chuột bạch nữa!"

 

Tôi vội vàng chạy hỗ trợ, nhưng nhóc con chẳng di truyền tính cách của ai mà vô cùng quật cường, nhất quyết nhả . Tôi nỡ làm nó đau để ép nó buông miệng, hai bên cứ thế giằng co. Cuối cùng, sự dụ dỗ bằng chuột bạch của , nó mới chịu nhả và bò một góc ăn khuya.

 

Cố Hoài giận, nhốt nhóc con mật thất. Đang lúc nóng nảy, dám bênh vực con, chỉ cúi đầu im một chỗ. Cố Hoài tiến gần, lúc mới để ý bắp chân nhóc con c.ắ.n chảy máu. Đứa nhỏ tay thật tàn nhẫn, mà rõ nó độc .

 

Tôi ngước : "Anh nên xử lý vết thương chân ."

 

Cố Hoài liếc vết thương xuống sofa: "Em xử lý cho ."

 

Tôi từ chối vì dù cũng nhóc con cắn. Khi quỳ xuống băng bó cho , ngửi thấy mùi nước hoa nữ giới thoang thoảng . Có lẽ những ngày qua đều ở bên vị hôn thê của . Sống mũi chợt cay cay.

 

Sau khi băng bó xong, Cố Hoài lên tiếng: "Chúng chuyện chút ?"

 

Tôi cúi đầu, một tiếng.

 

"Giang Vọng, chúng tiếp tục thế nữa. Chỉ cần em thề sẽ ..."

 

Đang nửa chừng, Cố Hoài đột ngột im bặt. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy đầu tựa sofa, trông như ngủ . Đơ vài giây, mới nhận ngủ, mà là trúng độc ngất .

 

Dù lời của dứt, nhưng hiểu ý . Anh sắp kết hôn , đương nhiên tiếp tục dây dưa với . Hôm nay về chắc là để chấm dứt chuyện.

 

Tôi dùng vân tay của mở cửa mật thất, thả nhóc rắn . Vì Cố Hoài đang ở trong phòng nên vệ sĩ ở cửa rời . Tôi dễ dàng mang theo nhóc rắn trốn khỏi biệt thự. Trên đường , nhóc con liên tục đầu vì luyến tiếc Cố Hoài. Tôi thúc giục mãi, nó mới rũ đầu theo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhai-con-nha-toi-dau-roi/chuong-5-cuoc-tron-chay-trong-dem.html.]

 

Nhóc rắn con càng lớn càng nhanh. Nhờ mang huyết thống của Cố Hoài, nó học cách hóa thành hình sớm.

 

Hôm nay, định hóa để Cảng Thành mua ít đồ dùng, nhóc con nhất quyết đòi theo bằng . Nó biến thành một đứa bé trai mập mạp, trắng trẻo. Đôi mắt và hàng lông mày của nó giống Cố Hoài như đúc, khiến đôi khi con, khỏi thẫn thờ.

Trang Thảo

 

Nhóc rắn ôm lấy đùi nài nỉ: "Mang con , mang con mà... Ba ơi, con xin ba đấy."

 

Thấy đồng ý, nó bắt đầu giở trò ăn vạ, lăn lộn khắp sàn nhà. Tôi thở dài bất lực: "Được , nhưng chạy lung tung, buông tay ba , và tuyệt đối đột ngột biến về bản thể, ?"

 

Nhóc rắn gật đầu lia lịa như bổ củi.

 

Tại khu chợ đen, dắt nhóc con mua sắm những thứ cần thiết. Chẳng mấy chốc, một tay xách đầy túi lớn túi nhỏ, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nó. Nhìn đống đồ còn cần mua, chút lưỡng lự cúi xuống con: "Ba buông tay một chút, con hứa là chạy loạn ?"

 

Nhóc xà lắc đầu quả quyết: "Lớn , chạy." Ý nó là nó lớn, sẽ nghịch ngợm nữa.

 

Tôi bán tín bán nghi: "Thật ?"

 

Nó gật đầu: "Không chạy, con ngoan mà."

 

"Được , ba tin con."

 

Tôi buông tay , thấy nó vẫn yên nên mỉm xoa đầu con: "Ngoan lắm. Hôm nay con ngoan như , lát nữa ba sẽ thưởng cho con ăn..."

 

"Ơ, ?"

 

Tôi đầu , bóng dáng nhóc rắn con biến mất tăm mất tích.

 

Tôi theo mùi hương của nhóc rắn để tìm kiếm. Mùi hương dẫn đến một nơi vô cùng quen thuộc. Ngước mắt căn biệt thự của Cố Hoài, lòng lạnh ngắt một nửa. Tôi chần chừ cửa hồi lâu mới lấy hết can đảm đẩy cửa bước .

 

Nhóc rắn biến về bản thể, đang mải mê vờn một con thỏ sàn nhà. Còn Cố Hoài thì sofa, lặng lẽ quan sát nó. Nghe tiếng mở cửa, buồn đầu , thong thả lên tiếng: "Đến ?"

 

Nhóc xà thấy thì lập tức biến thành : "Ba ơi, thỏ thỏ!"

Loading...