Nhãi Con Nhà Tôi Đâu Rồi? - Chương 3: Bữa tiệc sinh nhật và những lời đồn đại

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:35:30
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Chủ đề của nhóm đột ngột chuyển từ siêu xe, rượu ngon sang chuyện bát quái của nhà họ Cố, khiến thể chú ý.

 

"Nghe , mấy ngày truyền thông chẳng chụp ảnh Cố Hoài cùng thiên kim nhà họ Lâm là Lâm Thiển cùng dự tiệc tối đó ?"

 

"Chẳng đây đồn rằng Cố Hoài nuôi một nhân tình nam ? Nghe lúc đó còn vì mà từ chối liên hôn, giờ thỏa hiệp ?"

 

"Tin hành lang nhân tình bỏ chạy , nhưng Cố Hoài tìm bỏ tiền lớn để treo thưởng bắt một con rắn, thật chẳng hiểu nổi."

 

"Tôi nghĩ chạy , chắc là Cố Hoài chơi chán . Nuôi nhân tình cũng chỉ vì cảm giác mới lạ, hết tươi mới thì đương nhiên tính đến chuyện hôn nhân đại sự chứ."

 

, là ai thế?" Một đàn ông đẩy đẩy đang ngẩn ngơ: "Sao trông lạ mặt ?"

 

Tôi gượng đáp: "Tôi là con riêng của nhà họ Giang, ngày thường ít khi xuất hiện ở những nơi thế ."

 

Nghe thấy hai chữ "con riêng", đám đó lập tức tỏ vẻ khinh miệt rời xa . Ngay lúc còn ai che chắn, đang định tìm nhóm khác để trộn thì cánh cửa lớn mở .

 

Cố Hoài mặc bộ âu phục thẳng thớm bước , bên cạnh là một phụ nữ xinh trong bộ lễ phục hội lộng lẫy. Chắc hẳn đó là Lâm Thiển mà bọn họ nhắc tới. Trông họ thật xứng đôi lứa. Vừa nghĩ đến đây, một nỗi chua xót dâng lên trong lòng .

 

Cố Hoài bất chợt về phía . Tôi phản ứng cực nhanh, lập tức thụp xuống giả vờ buộc dây giày. Đến khi ngẩng đầu lên, một nhóm vây quanh chúc tụng.

 

Mười giờ tối, bữa tiệc vẫn đang diễn sôi nổi. Tôi lặng lẽ lẻn lên tầng hai, nơi Cố Hoài đang uống rượu cùng hội bạn . Khi lên đến nơi, say khướt, gục sofa. Đám bạn của phần lớn cũng gục ngã, chỉ còn một hai vẫn cố uống tiếp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhai-con-nha-toi-dau-roi/chuong-3-bua-tiec-sinh-nhat-va-nhung-loi-don-dai.html.]

Đợi đến khi tất cả đều say mèm, mới khẽ khàng tiến gần, đỡ Cố Hoài dậy dìu loạng choạng về phía phòng ngủ. Vừa tới mép giường, kiệt sức nên ngã nhào xuống cùng . Nằm thở dốc giường, những ký ức đỏ mặt tía tai bất chợt ùa về. nghĩ đến việc Cố Hoài ghét rắn, còn sắp kết hôn, nỗi chua xót trong lòng dâng lên nghẹn ứ.

 

Tôi nghỉ ngơi một lát gắng gượng vực Cố Hoài dậy, về phía tủ quần áo. Đẩy cánh cửa tủ , mật thất hiện ngay mắt. Tôi cầm lấy tay Cố Hoài để mở khóa vân tay. Cửa mở, . Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dày rủ xuống, trông hiền lành hơn hẳn vẻ sắc sảo ngày thường.

 

Tôi giơ tay chạm nhẹ mặt . Nỗi nhớ nhung kìm nén bao năm qua vỡ òa, nước mắt cứ thế lăn dài má. Tôi nhẹ nhàng đặt Cố Hoài xuống sàn tiến trong mật thất. Nhóc rắn con quả nhiên đang ở đó. Tôi dùng chiếc chìa khóa trộm trong túi xách của Cố Hoài để mở hộp kính. Nhóc con thấy thì mừng rỡ, vẫy đuôi liên tục.

 

Tôi hôn nhẹ lên đầu nó: "Nhóc con, lát nữa con ngoan ngoãn trốn trong túi của ba nhé. Chúng sắp về nhà ."

 

Nhóc con phản ứng lời , nó cứ trân trân phía lưng với vẻ bất động. Tôi khó hiểu đầu theo hướng mắt của nó. Cố Hoài đang ngay cửa mật thất, đôi mắt xoáy sâu đầy gắt gao.

 

Tim như ngừng đập vì sợ hãi. Ngay khi định thần , vội vàng nhét nhóc rắn túi run rẩy gương mặt đầy lệ khí của Cố Hoài. Anh từng bước tiến gần, bản năng lùi cho đến khi chạm lưng tường, còn đường lui.

Trang Thảo

 

Cố Hoài chắn mặt . Anh cao hơn cả một cái đầu, cảm giác áp bách bủa vây lấy thở. Tôi lập tức chịu thua, xin tha: "Anh đại nhân đại lượng, thể tha cho ? Lúc lừa sai, xin ..."

 

Cố Hoài bóp cằm , ép ngẩng đầu thẳng . Đôi mắt tràn ngập lạnh, giọng trầm thấp, đè nén cơn giận dữ: "Tại từ biệt?"

 

"Tôi... sợ phát hiện."

 

"Lúc em ở bên chỉ vì dương khí thôi ?"

 

Tôi khựng hai giây, cuối cùng vẫn thành thật đáp: "Phải."

 

Gân xanh trán Cố Hoài giật nảy, ánh mắt trở nên hung hiểm: "Giang Vọng, em lừa t.h.ả.m quá. Tôi từng tin rằng em thực lòng thích . Thậm chí khi em là rắn, vẫn tin rằng em từng yêu . Sao ngu ngốc đến thế chứ? Để em xoay như chong chóng!"

 

Tôi dáng vẻ của dọa cho c.h.ế.t khiếp, dám hé răng nửa lời. Nhóc rắn con từ trong túi thò đầu xem náo nhiệt, Cố Hoài liền túm lấy nó. Khóe miệng run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn : "Con của em?"

Loading...