Nhãi Con Nhà Tôi Đâu Rồi? - Chương 1: Sự chán ghét của Cố Hoài
Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:33:38
Lượt xem: 14
Editor: Trang Thảo.
"A Vọng, cơ thể em lạnh quá."
Giọng đứt quãng: "Anh... thích ?"
Khóe miệng Cố Hoài khẽ nhếch lên, động tác càng thêm mạnh mẽ. Khi tình nồng đến đỉnh điểm, ghé sát tai , khẽ cảm thán đầy mãn nguyện: "Thích c.h.ế.t ."
...
Tôi mệt đến lả nhưng vẫn gắng gượng nâng mí mắt : "Vậy thích rắn ?"
Ngũ quan góc cạnh của Cố Hoài ánh đèn ngủ vàng ấm càng thêm sâu thẳm. Vừa đến chữ "rắn", trong mắt liền hiện lên tia chán ghét: "Không thích. Loại sinh vật đó ghê tởm âm hiểm, em hãy tránh xa chúng ."
Tôi rũ mắt, che giấu sự mất mát trong lòng. Tôi là một con rắn song tính hiếm gặp. Dưới sự "vun vén" miệt mài của Cố Hoài, mang thai. Cũng chính vì thế, thể duy trì hình trong thời gian dài nữa. Việc bản thể là rắn sớm muộn gì cũng bại lộ.
Tôi lấy lòng rúc lòng Cố Hoài, ngước mắt : "Cũng con rắn nào cũng âm hiểm, xảo trá ."
Cố Hoài cau mày: "Đàn ông trong gia tộc đều là thuần dương chi thể, dễ thu hút loài rắn. Những con rắn đó vì dương khí mà từ thủ đoạn, hóa thành hình để tiếp cận bọn . Ông nội từng một con rắn lừa gạt, nó chỉ hút dương khí mà còn mê hoặc tâm trí, khiến ông đào hôn mặt bàn dân thiên hạ. Vụ bê bối đó chấn động cả Cảng Thành, khiến nhà họ Cố mất hết mặt mũi. Với , loài rắn chẳng gì cả. Cách đây lâu, mới xử lý một con rắn hóa định tiếp cận ."
Trang Thảo
Tôi im lặng. Ban đầu, cũng vì hút dương khí của Cố Hoài mới ở bên cạnh . Cố Hoài đưa tay véo má : "Không gần loài rắn, ? Em đơn thuần thế sẽ chúng lừa gạt mất."
Tôi chột , nhỏ giọng lầm bầm: " mà..."
Thấy do dự, Cố Hoài bất mãn lật , trút xuống sự trừng phạt nồng nhiệt. Đến thứ tư xin tha, mới chịu buông tha cho và để lời cảnh cáo bên tai: "Không nhắc đến rắn nữa. Anh ghét rắn."
Lời cảnh cáo của Cố Hoài cứ vang vọng bên tai, cùng với đó là cảm giác gương mặt vỗ bành bạch liên hồi. Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng, gạt cái đuôi của nhóc rắn con khỏi mặt . Chắc nhóc con gặp ác mộng nên cái đuôi cứ đập xuống đất ngừng. Tôi ôm lấy nó lòng, đu đưa nhẹ nhàng vỗ về, nhóc con mới dần bình tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhai-con-nha-toi-dau-roi/chuong-1-su-chan-ghet-cua-co-hoai.html.]
Nhóc rắn con vốn tò mò về thế giới bên ngoài nên thường xuyên lén chạy ngoài chơi. Tôi lạnh giọng quát: "Bên ngoài nguy hiểm lắm! Nhóc con, nếu còn để ba phát hiện con trốn nữa, ba sẽ..."
"Ơ, con ?"
Truyện dịch của Góc Đam Mỹ Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại dammy.me. Các bạn tại dammy.me để ủng hộ nhà dịch nhé. Những trang khác đều là reup. Cảm ơn các bạn nhiều 🫰
Tôi hoảng loạn. Rõ ràng nhóc con mới ngoan ngoãn theo cơ mà. Tôi tìm kiếm trong rừng nửa ngày trời thì tình cờ bắt gặp một nhóm thợ bắt rắn chuyên nghiệp. Tiếng bàn tán của họ lọt tai : "Đây con rắn mà ngài Cố treo thưởng một trăm triệu để bắt sống ? Chúng phát tài !"
"Màu sắc thì giống hệt, nhưng đây rõ ràng là rắn con, còn lệnh truy nã của ngài Cố là một con rắn trưởng thành."
"Kệ , cứ bắt về cho ngài Cố xem . Nếu ngài lấy thì chúng đem nướng thịt."
Bọn họ đông vũ khí, thể đ.á.n.h nên chỉ đành họ nhốt nhóc con lồng lặng lẽ bám theo . Cuối cùng, điểm dừng chân chính là căn biệt thự quen thuộc . Tôi biến về bản thể, bò qua cửa sổ trong.
Cố Hoài đang sofa phòng khách, tay mân mê chuỗi tràng hạt. Một kẻ tiến đến với vẻ nịnh bợ, đưa nhóc rắn con béo mầm đến mặt : "Ngài Cố, ngài xem đây con rắn ngài cần tìm ?"
Cố Hoài khẽ nhấc mí mắt, ánh mắt lạnh lùng quét qua nhóc con để đ.á.n.h giá. Có lẽ cảm nhận huyết thống giữa hai bên, nhóc con hưng phấn thè lưỡi, ngoáy đuôi loạn xạ với Cố Hoài. Thế nhưng nhíu mày, ghét bỏ : "Mang nó xa một chút."
Nhóc rắn con phản ứng của cha nó làm cho tổn thương, thè lưỡi nữa mà ủ rũ cúi đầu. Tôi đau lòng đến c.h.ế.t nhưng chẳng thể làm gì.
Cố Hoài khẽ gật đầu, trợ lý tiến lên đưa tiền đuổi nhóm nhốt nhóc con một chiếc hộp kính trong suốt. Đợi đến nửa đêm, khi giúp việc giải tán và Cố Hoài lên lầu, mới lặng lẽ bò đến bên chiếc hộp.
Nhóc rắn thấy thì liên tục dùng đầu đ.â.m mặt kính. Tôi vội trấn an: "Nhóc con, đừng sợ, ba cứu con ngay đây."
Tôi cố sức mở khóa nhưng vô vọng. Đang lúc lúng túng, chú ý đến một cái lỗ nhỏ nắp hộp, chắc là nơi để đưa thức ăn . Tôi bảo nhóc con chui đầu qua đó, đó c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u nó, dùng sức kéo ngoài.
Kéo mãi, kéo mãi, nhóc con mới chui một nửa. Tôi mệt đến thở hồng hộc. Giá như ngày thường nó ăn ít một chút thì chui từ lâu . Nghỉ ngơi một lát, tiếp tục sự nghiệp giải cứu. vì sơ ý, cái đuôi của gạt trúng bình hoa bên cạnh. Tiếng bình hoa vỡ tan tành trong gian tĩnh mịch của biệt thự thật chói tai.