🐾 Chương 4 - Giữa và mèo
Sau sự cố ở ngã tư, cả hai trở về căn hộ trong tâm trạng ngổn ngang.
Trình Dương vẫn hết bàng hoàng. Ngồi sofa, chằm chằm trai tóc trắng mặt, cảm giác như đang mơ.
Tiểu Bạch cúi gằm đầu, hai bàn tay xoắn , dáng vẻ bối rối chẳng khác nào một đứa trẻ làm sai.
“… Em thật sự là Tiểu Bạch ?” - Trình Dương cất giọng khàn khàn.
Cậu ngập ngừng gật đầu. Rồi, như để chứng minh, một đôi tai mèo trắng muốt khẽ dựng lên đỉnh đầu, chiếc đuôi dài cũng vẫy nhẹ phía .
Trình Dương trợn mắt. Một lát , bật , tiếng lẫn lộn mệt mỏi và ngạc nhiên:
“Không ngờ nuôi mèo mà thế .”
Tiểu Bạch đỏ mặt, lí nhí: “Em… em giấu . nếu sớm, em sợ sẽ ghét bỏ.”
Anh im lặng, dáng vẻ co ro , trong lòng bỗng mềm nhũn. Dù là gì nữa đây vẫn là Tiểu Bạch của .
Những ngày đó, cuộc sống chung trở nên rắc rối nhưng cũng đầy thú vị.
Hướng dương
Buổi sáng, Trình Dương làm, thường dặn: “Ở nhà đừng nghịch linh tinh.”
Đáp , Tiểu Bạch gật đầu ngoan ngoãn. khi cửa, loay hoay mở tủ lạnh, cố lấy sữa. Kết quả: chai sữa đổ ụp, tràn tung tóe, vội dùng khăn lau loạn xạ, biến căn bếp thành bãi chiến trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguyen-vi-anh/chuong-4.html.]
Chiều về, Trình Dương chỉ thể ôm đầu thở dài: “Nuôi mèo mệt, nuôi mèo thành còn mệt hơn gấp mấy .”
Có , ngang phòng tắm, tiếng nước ào ào. Mở cửa , cảnh tượng đập mắt khiến suýt sặc: Tiểu Bạch trong bộ dáng trong bồn, tay cầm cục xà phòng gặm thử.
“Em làm cái gì thế hả?!”
“Em thấy cầm cái , tưởng là đồ ăn…” - Cậu lí nhí, khuôn mặt đỏ bừng.
Trình Dương tức buồn , rốt cuộc nhịn mà bật lớn. Tiếng vang vọng khắp căn hộ, ấm áp từng .
Tuy vụng về trong việc học cách làm , nhưng Tiểu Bạch những khoảnh khắc khiến Trình Dương lặng .
Một buổi tối, mệt mỏi gục bàn vì tài liệu quá nhiều. Khi tỉnh , một chiếc chăn mỏng phủ vai. Anh ngẩng lên, thấy Tiểu Bạch cạnh, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim thắt .
“Anh làm việc vất vả quá. Nếu mệt thì nghỉ một chút .” - Giọng khẽ như gió.
Khoảnh khắc , Trình Dương bất giác nhận : mặt còn là một con mèo nữa. Cậu là một trai đang thật lòng lo lắng cho .
Thế nhưng, trong niềm vui xen lẫn ấm áp , vẫn một nỗi sợ hãi len lỏi. Mỗi khi ở một , Tiểu Bạch thường bàn tay , thấy ánh sáng mờ ảo đang dần yếu .
Cậu rõ: thời gian của ở nhân gian còn nhiều.
khi Trình Dương mỉm , khẽ gọi “Tiểu Bạch”, thấy lòng tràn đầy dũng khí.
“Dù thế nào, em cũng ở bên thêm một chút nữa."