NGƯỜI YÊU ONLINE CÓ GÀ LỚN HƠN TÔI! - 6
Cập nhật lúc: 2025-08-17 07:34:47
Lượt xem: 172
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốp bốp bốp, như những cái tát vô hình giáng mặt .
Nóng rát, đau tả .
Tôi gãi đầu, bối rối trả lời:
“Tao… tao cũng thế, nhưng tao với chuyện lâu thế , tình cảm .”
Một năm liền đấy!
Yêu một năm liền cơ mà!
Thế nên tao mềm lòng chút cũng gì lạ…
“Hơn nữa, da trắng, dáng , chân dài, giọng , còn gọi tao là… ông xã.”
“Và quan trọng nhất… là tối qua tao trải nghiệm thử thấy cũng , khá là… thoải mái.”
Không đùa , cảm giác thật sự tồi…
Mà còn chẳng cần động tay động chân…
Nghĩ đến những chuyện dành cho trẻ em , mặt nóng ran lên.
lúc , bên ngoài vang lên tiếng động.
Chẳng lẽ Bùi Dụ về ?
Trong khoảnh khắc, sự căng thẳng tràn ngập lồng n.g.ự.c , vội vã chuyển chủ đề.
“Nói chung, tao chịu thiệt…”
“Nếu mày giống tao, thử trải nghiệm một , chắc mày d.a.o động …”
…
Lảm nhảm thêm vài câu, cúp máy.
09
lúc , cửa phòng mở .
Chàng trai tóc dài, dáng cao ráo bước , tay xách theo túi đồ ăn sáng.
Ánh mắt dịu dàng đến khó tả.
Cậu đặt đồ ăn sáng lên bàn bên cạnh, tiến gần .
"Anh ơi, tỉnh ?"
"Có chỗ nào cảm thấy thoải mái ?"
"Khụ khụ khụ!"
Nghe hai câu , suýt nữa sặc nước bọt.
Những lời khiến nhớ đến chuyện tối qua.
Nhiệt độ má lập tức tăng lên.
Tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, vội cúi đầu tránh ánh mắt của Bùi Dụ, cũng như bàn tay đang chuẩn đặt lên đầu .
Chỉ là ngờ hành động đơn giản khiến hiểu nhầm.
Giọng mang chút cay đắng vang lên ngay đó.
"Anh vẫn chấp nhận em đúng ? Mặc dù tối qua chúng làm hết những gì nên làm."
" vì uống say, nên tất cả những nụ hôn, những sự chủ động tối qua đều chỉ là ý nguyện từ một phía của em."
"Dù em trao cho tất cả những gì đầu tiên của em, cũng sẽ chịu trách nhiệm với em ?"
Hả?
Cái gì?
Cậu đang lảm nhảm cái gì thế?
Tôi chẳng hiểu gì hết.
Vô thức ngẩng đầu lên, mắt của Bùi Dụ.
Phát hiện đôi mắt xinh đó lúc đang đỏ hoe, ngập đầy nước mắt.
Như thể chỉ cần một cái chớp mắt, nước mắt sẽ lăn dài.
Tim bỗng chốc hoảng loạn.
Tôi bất lực thở dài.
"Thôi nào, em đừng… đừng nữa!"
"Sao mà dễ thế chứ?"
Bùi Dụ với đôi mắt hoe đỏ, nắm lấy tay .
Giọng pha lẫn tiếng nấc vang lên ngay đó:
"Vậy nếu em , thể chịu trách nhiệm với em ?"
"Em thích ."
"Em trao tất cả cho ."
"Em thật sự… thật sự thể mất ."
???
Chịu trách nhiệm?
Tôi chịu trách nhiệm với ?
Trong đầu xuất hiện ba dấu chấm hỏi to đùng.
Không nhịn , thầm lẩm bẩm trong lòng.
Này bạn ơi, ai mới là ai hả?
Tới lượt chịu trách nhiệm á?
Chẳng mới là cần chịu trách nhiệm với ?
Cái logic gì kỳ cục trời!
Tôi mở to mắt trai mặt đang sắp , thấy bất lực cảm thấy bản chẳng còn chút sức lực nào để đấu tranh nữa.
Thôi , gì thì theo đó.
Chỉ cần đừng là .
Tôi chủ động đưa tay, kéo lấy vạt áo của Bùi Dụ.
Giọng vì hồi hộp mà trở nên ngập ngừng.
"Chịu trách nhiệm thì… chịu trách nhiệm."
" em nữa."
Ngay khi dứt lời, Bùi Dụ vốn định thêm gì đó liền sững .
Gương mặt trai dần hiện lên biểu cảm ngạc nhiên xen lẫn vui sướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-online-co-ga-lon-hon-toi/6.html.]
"Anh, gì?"
"Anh … đồng ý chịu trách nhiệm?"
"Ý là… sẵn sàng chia tay, tiếp tục bên em?"
"Ừ."
Dường như vì ngại ngùng, dám trả lời quá to, chỉ giả vờ làm vẻ hung dữ để giữ chút thể diện:
"Về nữa !"
"Con trai, cái gì mà ..."
"Được."
Hầu như ngay lập tức, Bùi Dụ đáp .
Nước mắt trong mắt dừng , đó là một nụ rạng rỡ.
Cậu cứ chớp mắt, như thể đang ngắm một bảo vật hiếm , khiến cũng thấy ngại ngùng.
Tôi đẩy nhẹ , lẩm bẩm:
"Đừng… đừng nữa, gì ho mà ."
"Hay lắm, là nhất ."
Bùi Dụ khẽ , ánh mắt lấp lánh như ánh sáng phản chiếu hình bóng , thật sáng, thật .
Ánh trông thật sự yêu thích .
Hơi thở khựng một chút, mặt sang chỗ khác. Nhiệt độ má lập tức tăng vọt.
ngay lúc đó, Bùi Dụ cố tình cúi sát gần hơn.
Chưa kịp đẩy .
"Chụt!" Một cảm giác mềm mại bất ngờ chạm lên môi nhanh chóng rời .
Giọng trịnh trọng mà vui vẻ của Bùi Dụ vang lên bên tai.
"Anh Tống Hoài, em thích ."
"Rất thích ."
"Anh thì ?"
"Anh thích em ?"
Tôi khẽ ho hai tiếng, định giả vờ lạnh lùng, bèn đáp:
"Cũng… tạm ."
Môi hôn một cái, giọng tiếp tục vang lên.
"Anh ."
"Thích em ?"
"Cũng… cũng ."
Có vẻ hài lòng với câu trả lời, cúi xuống hôn thêm một cái nữa, còn đổi cách gọi.
"Chồng ơi?"
Những lời định bỗng nghẹn trong cổ họng, cảm giác như nắm chặt trong lòng bàn tay.
Tôi đành cam chịu, gật đầu thừa nhận:
"Thích."
Nhận câu trả lời như ý, tiếng của Bùi Dụ vang lên từ trong cổ họng.
Cậu bất ngờ ôm chầm lấy , ôm chặt, như thể hòa tan xương cốt.
Ánh sáng từ cửa sổ rọi , phủ lên cả hai chúng .
Trong trạng thái mơ màng, thấy :
"Cuối cùng em cũng nắm ."
"Ánh sáng năm em 17 tuổi."
---
Ngoại truyện (Nhật ký thầm yêu của Bùi Dụ):
Năm 17 tuổi, thích một trai lớp bên cạnh, tên là Tống Hoài.
Không rõ vì thích .
Chỉ nhớ lúc đó trong giờ nghỉ, hành lang hít thở khí, vô tình qua và bắt gặp nụ của khi đang chuyện với bạn.
Nụ rực rỡ, .
Rõ ràng bên cạnh nhiều , nhưng chỉ thấy , chỉ thấy một .
Cảm xúc của tuổi mười bảy mười tám luôn đến bất ngờ, ngây ngô mà mãnh liệt.
Chỉ vì một nụ , thích một , bỗng nhiên cong từ lúc nào .
Từ đó, ánh mắt luôn đuổi theo bóng lưng .
Bắt đầu một mối tình thầm kín ngọt ngào đau xót.
Giống như bao đang yêu thầm khác.
Tôi thường xuyên ngoài cửa sổ, mong ngóng hình bóng xuất hiện.
Cũng sẽ chăm chú tìm tên bảng xếp hạng thành tích của khối.
Mỗi chạy thể dục, ánh mắt tự chủ mà liếc về phía .
Anh là hướng ngoại, nhiều bạn bè.
Trong lớp cũng thiết với .
Mỗi họ nhắc đến , luôn làm vẻ thờ ơ như chẳng liên quan gì, nhưng ai rằng trong lòng căng thẳng mong đợi.
Mong thêm chút gì đó về từ miệng khác.
Tôi thích màu xanh, thích chơi bóng rổ, thời gian nào sẽ xuất hiện ở góc nào của trường...
Biết tất cả những gì thể .
Thế nhưng khi đó nghĩ đến việc bày tỏ tình cảm của .
Cho đến ngày thi đại học kết thúc.
Khi tất cả đều ăn mừng, bốc đồng thêm WeChat.
Và thật sự cảm thấy may mắn.
Nếu bốc đồng đó.
Tôi và cũng thể những ngày .
Ánh sáng năm mười bảy tuổi của , cuối cùng cũng đuổi kịp.
(Hết)