NGƯỜI YÊU ONLINE CÓ GÀ LỚN HƠN TÔI! - 4

Cập nhật lúc: 2025-08-17 07:34:11
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi lâu, Kỳ Nhiên mới hỏi:  

 

“Thế định làm gì?”  

 

Nhớ gương mặt đẫm nước mắt đầy xót xa của Bùi Dụ, cảm thấy mềm lòng và làm , chỉ yếu ớt :  

 

“Tớ ...”  

 

Rồi bắt đầu kể lể:  

 

“Dù là con trai, nhưng thật sự , giọng dễ , với tớ. Sao là con trai cơ chứ?”  

 

Tôi thở dài một .  

 

Là con trai cũng thôi .  

 

tại còn... lớn hơn chứ!  

 

Hu hu hu.  

 

Lần im lặng thứ n+1 của Kỳ Nhiên kéo đến.  

 

“Ờ... thế, chẳng vẫn đang cân nhắc chuyện ?”  

 

Nghe , sững , trong đầu hiện lên hình ảnh "to lớn" .  

 

Không ! Không thể cân nhắc!  

 

Nếu yêu , chắc chắn tớ sẽ hủy hoại!  

 

Nghĩ , bắt đầu thanh minh:  

 

“Tớ... tớ là trai thẳng, chỉ là cảm thấy tiếc thôi.  

 

“Với ... cao gần 1m9.  

 

“Lại còn lớn hơn tớ...”  

 

Tôi lẩm bẩm yếu ớt:  

 

“Tớ sẽ đè mà...”  

 

Nói càng lúc càng vững, cuối cùng nhỏ đến mức thấy.  

 

Như thể né tránh, vội chuyển chủ đề:  

 

“Cậu mau đến đây uống với tớ hai ly , tớ bực bội c.h.ế.t .”  

 

Đầu dây bên lập tức đáp:  

 

“Được , gửi địa chỉ qua, tớ sẽ đến ngay.”  

 

“Vậy còn .”  

 

Tâm trạng u ám của cuối cùng cũng hơn một chút, nhưng ngay đó nhớ chuyện bạn còn buổi team building.  

 

Không kìm , hỏi:  

 

“À đúng , còn team building mà, bất tiện chứ?”  

 

Không ngờ, xong, giọng Kỳ Nhiên lập tức trở nên tự nhiên, vội vàng đáp:  

 

“Sao thể bất tiện ? Cậu là ‘hoàng hậu’ của tớ, quan trọng nhất trong lòng tớ, mấy cái khác chỉ là phù du thôi...”  

 

“Cút!”  

 

Tôi nhịn , mắng một câu dập máy, tìm chỗ uống rượu.  

 

06

 

Rượu đúng là thể giúp tạm thời quên những phiền muộn, đặc biệt khi một em ở bên an ủi.  

 

Vậy nên, để ý, uống quá chén.  

 

Trên đường về khách sạn, bước chân loạng choạng, nổi.  

 

May mắn là cuối cùng vẫn về phòng an .  

 

Vừa ngả lưng xuống giường, điện thoại reo lên.  

 

Tôi mơ màng mò điện thoại từ túi quần.  

 

Nhìn màn hình, phát hiện đó là cuộc gọi thứ 31 của Bùi Dụ.  

 

Lúc uống rượu với Kỳ Nhiên, để chế độ im lặng nên thấy.  

 

Nhìn thấy cuộc gọi đến, vô thức bấm .  

 

Đầu dây bên vang lên giọng khàn khàn, xen lẫn tiếng của .  

 

"Anh ơi, ?"  

 

"Em tìm mãi mà thấy ."  

 

Nghe những lời , hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của Bùi Dụ hiện lên trong đầu .  

 

Lòng mềm nhũn, nhưng đồng thời cũng dâng lên một cảm giác khó chịu.  

 

Sao hơn chứ!  

 

Sao lớn hơn chứ!  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-online-co-ga-lon-hon-toi/4.html.]

Tôi vốn định thử xem thế nào, nhưng giờ thì , còn cách nào biện minh nữa!  

 

Trong lúc còn đang rối rắm, giọng của Bùi Dụ vang lên.  

 

"Anh ơi, hôm nay em làm sợ ?"  

 

"Em xin , để em đến xin trực tiếp."  

 

"Xin đừng bỏ mặc em."  

 

"Em sợ lắm…"  

 

"Chỉ cần chịu tha thứ, chịu gặp em, em làm gì cũng ."  

 

…  

 

Nghe những lời , khỏi nhíu mày, n.g.ự.c dâng lên một cảm giác chua xót.  

 

Phải thừa nhận rằng, khi những lời , mềm lòng.  

 

Mềm đến mức tan chảy.  

 

đồng thời cũng cảm thấy vô cùng tủi . Càng nghĩ càng tủi .  

 

Mẹ nó, dễ mềm lòng thế chứ!  

 

Hu hu hu…  

 

Nhỡ mềm lòng quá, cuối cùng để bản thành "zero" thì làm đây?  

 

Với như Bùi Dụ, chắc chắn sẽ "hủy hoại" mất.  

 

Úp mặt gối, cảm thấy tâm trạng cực kỳ phức tạp.  

 

giọng của Bùi Dụ vẫn vang lên ngừng bên tai.  

 

Như để trút giận, hét lên:  

 

"Qua đây! Cho đánh một trận là xong!"  

 

Vừa dứt lời, bỗng cảm thấy tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng lập tức thấy hối hận.  

 

Đáng tiếc, tay nhanh hơn não, lỡ gửi địa chỉ khách sạn cho .  

 

Khoảng 10 phút , tiếng gõ cửa vang lên.  

 

Chết !  

 

Cậu thật sự đến !  

 

Tôi vò đầu bứt tóc đầy hối hận.  

 

vì thể diện, thể trốn .  

 

Chỉ đành cắn răng dậy, bước đến mở cửa.  

 

Trong mười mấy giây đó, ngừng tự trấn an .  

 

Không cả, cả.  

 

Cậu là qua để đánh, sẽ chuyện gì khác xảy . Tôi căng thẳng làm gì chứ?  

 

chân cứ như nhũn .  

 

07

 

Cửa mở, thẳng đôi mắt sâu thẳm, đỏ hoe của Bùi Dụ.

 

Tim như ngừng đập hai nhịp, vội vã dời ánh .

 

Thế nhưng, vẫn cố gắng tỏ hung dữ, vẻ như kẻ bề .

 

"Cậu dám đến thật hả?"

 

"Tin , đánh c.h.ế.t luôn đấy!"

 

Như thể sợ đóng cửa ngay lập tức, Bùi Dụ sải bước dài, nhanh chóng bước phòng, kéo gần cách giữa chúng .

 

Đôi mắt của chằm chằm , chút ngại ngần.

 

"Không sợ. Nếu việc đánh c.h.ế.t thể khiến thoải mái hơn, em ngại ."

 

Tôi...

 

Câu đó như nghẹn trong cổ họng, khiến đáp thế nào.

 

Bùi Dụ nhân lúc phân tâm, nắm lấy tay , đặt lên mặt .

 

Đầu tiên là khuôn mặt.

 

Cậu nhẹ nhàng áp bàn tay lên má , ánh mắt cụp xuống, lông mi dài khẽ run rẩy, vẻ mặt đầy đáng thương.

 

"Anh đánh mặt em ?"

 

"Hay là đánh ?"

 

Nói xong, kéo tay xuống bụng .

 

Qua lớp áo, thể cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể .

 

Hành động ... thực sự quá mờ ám.

 

 

Loading...