Người yêu giả nghèo của tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-09-08 04:48:52
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau vụ “nhặt ve chai” và “đào mỏ”, và Lâm Phong nghiễm nhiên xếp nhóm “gia cảnh bất hạnh nhưng giàu tiềm năng trở thành nhân vật chính trong tiểu thuyết ngược”.

Điều buồn là, cả lớp dường như hứng thú đặc biệt với nghề của phụ .

-Hạ Thu, cho tớ xin vài cái chai thủy tinh , tớ định cắm hoa.

-Này, nhựa PET bán bao nhiêu tiền một ký?

- Ê, bãi rác wifi ?

Tôi ngẩng mặt, nở nụ “thanh xuân tươi đáp:

-Có, sóng 5G đấy, dẫn lắp ?

Lớp ầm lên. Tôi họ đùa ác ý, nhưng coi như trò mua vui, bởi vì bên cạnh luôn Lâm Phong.

Cậu thường cạnh, chống cằm , vẻ mặt nghiêm túc như phát hiện định luật vật lý mới.

-Hạ Thu, ? Nếu chê lớn lên từ bãi rác, thì chứng tỏ là kiểu hoa sen. Sen mọc từ bùn mà vẫn thơm ngát.

Tôi: “…”

-Nói lắm, nhưng mà sen ăn ?

Cậu nhún vai, xa:

-Thì ít còn thể làm hạt sen, chè hạt sen, sữa hạt sen.

Tôi trời, đầu tiên cảm thấy cái thằng chỉ “đào mỏ” mà còn đào cả câu từ cho khác bật .

Từ đó, hai đứa dính như keo con voi.

Đi học cùng , tan học cùng , thậm chí làm thêm cũng cùng .

Công việc đầu tiên là phát tờ rơi ngoài cổng trường. Trưa hè nắng như rang, mặc áo đồng phục, mồ hôi nhỏ giọt, cố gắng nhét tờ giấy tay đường. Đa phần họ lắc đầu, còn cau .

bên cạnh, Lâm Phong cực kỳ duyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-gia-ngheo-cua-toi/chuong-2.html.]

-Anh ơi, ăn lẩu ? Quán giảm 50%!

Cô gái trẻ :

-Không ăn , trai ạ.

Tôi cạnh trợn mắt:

-Cậu làm tán gái?

Cậu nghiêm túc đáp:

-Đi làm chứ. nếu khách hàng vui vẻ nhận tờ rơi vì thấy trai thì cũng là hiệu suất công việc cao thôi.

Tôi tức xịt khói, bèn chêm thêm một câu:

-Ờ, chắc chỉ hợp với phát truyền đơn ở bãi rác thôi, vì “nội gián” ở đó.

Cả hai cùng phá lên , quên mất cái nắng cháy da.

Hướng dương

Buổi tối, chúng ăn McDonald’s. đừng tưởng sang chảnh nhé, hai đứa chỉ dám gọi set tiết kiệm - một hamburger, một khoai nhỏ, một cốc nước ngọt.

Cái cảnh hai thằng con trai cao mét tám chụm đầu, chia gói sốt cà chua cuối cùng, còn thảm hơn phim truyền hình.

Tôi bĩu môi:

- Cậu ăn hết sốt .

- Không , ăn nhiều hơn.

-Này, đếm , chấm ba , mới hai.

- Được thôi, để chấm , chấm xong thì mới động đũa.

Nghe xong câu đó, tim bỗng khựng một nhịp. Không hiểu , những thứ nhỏ nhặt như khiến thấy ấm áp đến lạ.

 

Loading...