Người yêu giả nghèo của tôi - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-09-08 04:48:26
Lượt xem: 52
Trời tháng Chín, nắng chang chang, ve kêu còn chịu nghỉ hưu. Tân sinh viên chen chúc như mắc cửi trong hội trường khai giảng, tay là bao nhiêu giấy tờ lỉnh kỉnh, gương mặt thì sáng láng, tương lai thì đầy màu hồng trừ .
Tên là Hạ Thu. Thứ màu hồng duy nhất trong đời là cái bịch nilon hồng dùng để đựng ve chai.
Hôm , giảng viên bước lên bục, nở nụ “đáng sợ hơn nắng tháng Tám”:
-Các em phiếu giới thiệu bản nhé. Họ tên, quê quán, sở thích… và nghề nghiệp của phụ .
Tôi cắn bút. Nghề nghiệp của ? Nhặt ve chai. Tôi chần chừ ba giây, nghĩ bụng: Thôi kệ, cứ thật thà, gây thiện cảm.
Thế là xuống: “Nghề nghiệp của phụ : Nhặt ve chai.”
Năm phút , cả lớp nổ tung.
-Hahaha! Nhặt ve chai kìa!
-Thế chắc lớn lên trong bãi rác?
-Vậy bộ sưu tập chai nhựa full option các hãng nước ngọt ?
Tôi: “…”
Tôi chỉ độn thổ xuống đúng cái bãi rác gần ký túc xá luôn cho .
lúc chuẩn hóa thành “ vô hình”, một giọng vang lên từ hàng ghế bên :
-Ba tớ làm nghề đào mỏ.
Cả lớp: “???”
Tôi ngẩng phắt lên. Người là một con trai cao ráo, da ngăm, mặt nghiêm túc đến nỗi tưởng sắp thơ Tố Hữu.
Lớp trưởng ngập ngừng hỏi:
Hướng dương
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-gia-ngheo-cua-toi/chuong-1.html.]
-Đào… đào mỏ than hả?
Cậu lắc đầu:
-Không, đào mỏ… vàng. mỏ nhỏ thôi, nghèo lắm.
Không khí lặng ba giây, đó ồ lên .
Tôi cắn môi, nhưng trong lòng ấm lên: Ồ, hóa đời chỉ “độc lạ” về gia cảnh.
Buổi sáng , chính thức nhớ kỹ tên - Lâm Phong.
Sau màn giới thiệu kinh thiên động địa, cả lớp dán nhãn “con nhà bãi rác”, còn Lâm Phong thành “thợ mỏ cơ bắp”. Hai đứa cạnh , giống như một tổ hợp nghề nghiệp “xử lý chất thải + khai thác tài nguyên”. Nếu lập công ty, chắc slogan sẽ là: “Chúng tận dụng từ rác cho tới vàng.”
Tiết giải lao, định trốn ngoài hít thở, nhưng chặn đường. Là Lâm Phong.
Cậu chìa cho chai nước suối, giọng điềm nhiên:
-Nghe bảo lớn lên trong bãi rác, chắc kháng thể mạnh lắm nhỉ?
Tôi suýt sặc.
-Ờ thì khỏe mạnh, miễn dịch , kiểm chứng ?
Lâm Phong gật gù:
-Hợp lý. Ba tớ đào mỏ, mỗi về dính than đen, khi bắt tay một cái còn mạnh hơn cả tiêm vacxin.
Tôi cái bàn tay rám nắng chìa , trong lòng bật . Tôi và , đúng là hai con hàng “phiên bản giới hạn” của lớp học .
Từ khoảnh khắc đó, chắc: tìm một đồng minh.