Người yêu biến mất, để lại cho tôi một bé Cá con - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-09 01:46:58
Lượt xem: 1,934

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Phao Phao hôn lên mặt Thương Minh một cái.

 

Tim lạnh mất một nửa.

 

“Nếu nghĩ kỹ thì...”

 

“Ba ơi!”

 

Ngay lúc xoay chuẩn , một cục ướt sũng như viên đạn pháo đ.â.m sầm tới.

 

Thẩm Phao Phao ôm chặt lấy chân , vùi mặt lên cái quần đầy bùn cát mà cọ tới cọ lui.

 

“Về nhà.”

 

Nó vùi mặt trong hõm cổ , giọng ồm ồm :

 

“Con ăn pudding.”

 

Tôi cảm thấy hốc mắt nóng lên.

 

Chắc chắn là do gió biển thổi thôi.

 

Tôi đỡ m.ô.n.g nó, xốc nó lên cao hơn một chút.

 

Rồi hung dữ trừng mắt Thương Minh đang ngẩn tại chỗ.

 

“Ăn cái gì mà ăn pudding. Tối nay chỉ gió Tây Bắc thôi.”

 

Tôi xoay bỏ .

 

Xe coi như hỏng hẳn.

 

Tôi chỉ thể bước sâu bước cạn mà về.

 

10

 

Gió bắt đầu mạnh lên.

 

Mưa quất xuống như roi da.

 

Mới mấy bước, Thẩm Phao Phao bỗng thò đầu qua vai .

 

Tôi cũng theo bản năng dùng khóe mắt quét một cái.

 

Bóng đó đang ở cách lưng năm mét.

 

Không xa.

 

Không gần.

 

Cứ thế bám theo.

 

Thương Minh chân trần nền bùn lầy đầy đá vụn và xác vỏ sò.

 

Hắn dùng thần lực để tránh mưa.

 

Nước mưa chảy dọc theo gương mặt đến yêu dị , lướt qua vết sẹo dữ tợn má.

 

Nhìn bây giờ chẳng khác gì một gã lang thang thất tình, mất việc, còn tìm thấy đường về nhà.

 

Tôi đầu, tiếp tục .

 

Tiếng bước chân phía xa gần cứ bám theo.

 

Tôi nhanh, cũng nhanh.

 

Tôi vòng qua cái cây đổ, cũng vòng.

 

Thẩm Phao Phao vai , đôi mắt to tròn cứ chằm chằm phía .

 

Đi mấy chục mét.

 

Phao Phao giơ tay nhỏ lên vẫy vẫy về phía .

 

Rồi vùi đầu trở hõm cổ .

 

Một lúc , nó ngẩng đầu lên về một cái.

 

“Ba ơi.”

 

“Im miệng.”

 

“Hắn ở phía .”

 

“Đó là ch.ó hoang ven đường.”

 

“Hắn giày.”

 

“Hắn lạnh.”

 

Chúng lên đường nhựa.

 

Ở đây nước ngập cạn hơn một chút.

 

Đèn đường vẫn hỏng.

 

Ánh sáng vàng mờ kéo bóng chúng thật dài.

 

Mà trong cái bóng chồng lên của và Thẩm Phao Phao, luôn thêm bóng thứ ba.

 

Cái bóng đó cao lớn, méo mó, tóc dài bay loạn trong gió, giống như một con thủy quỷ bò từ phim kinh dị.

 

Cuối cùng cũng nhịn nữa, đột ngột dừng bước, ngoắt .

 

Thương Minh cũng lập tức dừng .

 

Hắn cách năm mét.

 

Hắn , Thẩm Phao Phao, mặt là vẻ cố chấp gần như vô tội.

 

“Anh theo làm gì?”

 

Tôi quát .

 

“Biển ở bên kìa!”

 

Thương Minh chớp mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-bien-mat-de-lai-cho-toi-mot-be-ca-con/4.html.]

Hắn giơ tay, chỉ túi áo của .

 

Ở đó đang cất viên kim cương đưa.

 

“Cái đó, vẫn đủ ?”

 

“Đủ mua cả con phố !”

 

“Vậy thì...”

 

Thương Minh bước lên một bước nhỏ, dè dặt.

 

“Vậy thể... ở con phố em mua ?”

 

11

 

“Không .”

 

Tôi lạnh.

 

“Con phố bán hải sản.”

 

Thương Minh giận, cũng .

 

Vẫn cứ bám theo ở cách xa gần.

 

Cho đến khi về tới nhà, đóng cửa nhốt ở ngoài.

 

Thẩm Phao Phao ôm chân , ngẩng mặt lên.

 

“Ba ơi, .”

 

Tôi đáp.

 

Chỉ kéo đôi chân nặng như chì mà trong nhà.

 

“Đi lau khô .”

 

Tôi ném cho Thẩm Phao Phao một cái khăn khô, giọng vui.

 

“Đừng tưởng lớp da mới là sợ cảm lạnh. Thuốc cảm ba mươi lăm một hộp, tiền mua .”

 

Thẩm Phao Phao kéo khăn xuống, phồng má.

 

“Hắn cũng tiền mua thuốc.”

 

Động tác của khựng .

 

“Hắn cần.”

 

“Sét đ.á.n.h cũng chỉ là gãi ngứa. Dầm chút mưa thì tính là gì.”

 

đang chảy máu.”

 

Thẩm Phao Phao chỉ chỉ lên mặt .

 

Chính là chỗ tương ứng với vết sẹo mặt Thương Minh.

 

“Đau lắm.”

 

Tim bỗng thắt mạnh một cái.

 

Đau?

 

Hắn cũng đau ?

 

Năm năm bỏ mặc một , nghĩ xem đau ?

 

Tôi hít sâu một , cứng rắn ép thứ cảm xúc xa mang tên mềm lòng xuống.

 

“Ba cũng đau.”

 

Tôi móc viên kim cương .

 

Cạch một tiếng, đặt mạnh lên bàn .

 

“Thấy ?”

 

“Đây chính là t.h.u.ố.c giảm đau mà cha con đưa đấy.”

 

Viên kim cương ánh đèn phản chiếu ánh xanh âm u.

 

Lớn như thế , đừng mua thuốc, mua cả tiệm t.h.u.ố.c trong thành phố cũng đủ.

 

nó, chỉ thấy nực .

 

Năm năm chờ đợi, vô đêm mất ngủ, cuối cùng chỉ đổi một cục đá lạnh băng.

 

Nếu tiền thể mua thời gian, tình nguyện tán gia bại sản để về ngày gặp .

 

Cho dù đem xuống biển cho cá mập ăn, cũng tuyệt đối bước cái cửa hàng tiện lợi đó.

 

12

 

Bảy năm , mới nghiệp đại học.

 

Khi đó nghèo đến đáng thương, tìm chỗ chân trong thành phố .

 

Ban ngày thực tập ở công ty quảng cáo.

 

Buổi tối trực đêm ở tiệm tiện lợi góc phố.

 

Đêm đó cũng là một ngày bão.

 

Cửa cảm ứng hỏng, cứ lặp lặp một cách máy móc câu “Hoan nghênh quý khách”.

 

Thương Minh đẩy cửa bước .

 

Hắn chân trần đó, chằm chằm những hộp t.h.u.ố.c lá sặc sỡ giá, yên nhúc nhích.

 

Tôi cầm cây chổi tới chắn mặt .

 

“Anh ơi, mua gì ạ?”

 

Ngón tay chỉ cái hộp đỏ trắng phía quầy.

 

“Lấy cái đó.”

 

 

Loading...