Người yêu biến mất, để lại cho tôi một bé Cá con - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-09 01:46:30
Lượt xem: 2,030

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7

 

Cơn đau dữ dội như dự đoán đến.

 

Tiếng nước đột nhiên biến mất.

 

Xung quanh rơi tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

 

Tôi run rẩy mở mắt .

 

Nhìn thấy bức tường nước cao hơn chục mét đang lơ lửng đỉnh đầu .

 

Mà phía bức tường nước đang một .

 

Hắn chân trần, mặt biển cuộn sóng như đất bằng.

 

Mái tóc dài ướt sũng dán lưng.

 

Trên mặc một bộ đồ cực kỳ , nước biển ngâm đến trương lên...

 

Đồng phục cửa hàng tiện lợi.

 

Lại còn là kiểu cũ từ năm năm .

 

Hắn .

 

Gương mặt mà hận suốt năm năm cứ thế xuất hiện, chẳng hề báo .

 

Chỉ là má trái thêm một vết sẹo, phá vỡ vẻ thần tính vướng bụi trần ban đầu, thêm mấy phần hung dữ ngang tàng.

 

Hắn , tay còn xách một cái túi nilon.

 

“Thẩm Ngạn.”

 

“Thuốc lá mua về .”

 

Hắn giơ giơ cái túi nilon đó lên.

 

“Trên đường kẹt, về muộn một chút.”

 

Tôi cái túi .

 

Năm năm.

 

Hắn mua t.h.u.ố.c lá.

 

Rồi mất năm năm.

 

Bây giờ với đường kẹt.

 

“Mẹ kiếp cái kiểu kẹt của !”

 

Tôi thậm chí quên cả việc còn đang ở biển, quên luôn trong lòng còn ôm con.

 

“Anh bơi từ Thái Bình Dương về đấy ?!”

 

Người đó.

 

Bạn trai cũ của .

 

Cha ruột của Thẩm Phao Phao.

 

Bá chủ vô lương tâm của biển cả.

 

Thương Minh.

 

Hắn nghiêm túc suy nghĩ một chút, gật đầu.

 

“Ừ. Cũng gần như .”

 

Hắn chìa tay về phía , đầu ngón tay vẫn còn nhỏ nước.

 

“Đưa con cho . Nó sắp lột da , nếu về nước ngay sẽ thật sự c.h.ế.t mất.”

 

Tôi lùi một bước.

 

“Anh .”

 

“Đó là giống của .”

 

“Đó là nuôi lớn!”

 

Tôi quát lên:

 

“Mỗi tháng bốn nghìn tám tiền nuôi con còn trả đấy!”

 

Thương Minh khựng , nghiêm túc :

 

“Tôi sẽ trả.”

 

“Tôi mang về hết .”

 

Hắn chỉ phía biển lưng.

 

“Tất cả tàu đắm trong vùng biển , đều là của em.”

 

...

 

Tôi cúi đầu Thẩm Phao Phao trong lòng.

 

Thằng nhóc giãy nữa.

 

đàn ông thể sai khiến đại dương mặt.

 

Sau đó nghiêng đầu.

 

“Chú là shipper giao đồ ăn ?”

 

...

 

Biểu cảm thâm trầm mặt Thương Minh lập tức nứt .

 

8

 

Cuối cùng vẫn là hiện thực chiến thắng tự ái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-bien-mat-de-lai-cho-toi-mot-be-ca-con/3.html.]

Thương Minh bế Thẩm Phao Phao khỏi lòng .

 

“Đứng đây đợi .”

 

Hắn chạm một cái lên trán .

 

Mưa gió cuồng bạo xung quanh lập tức chạm nổi nữa.

 

“Mười phút.”

 

Nói xong, ôm Thẩm Phao Phao bước bức tường nước đang lơ lửng .

 

Bức tường nước khép lưng , giống như một cánh cửa.

 

Tôi phịch xuống bùn nước, mặt biển yên lặng trở .

 

Chỉ cái túi nilon trong tay vẫn còn đó.

 

Tôi mở cái túi .

 

Ngoài bao t.h.u.ố.c lá nát nhừ, còn một thứ khác.

 

Một cục đá.

 

Không.

 

Không đá.

 

Là một viên kim cương xanh đậm qua mài giũa.

 

Trên đó còn dính bùn cát của biển sâu.

 

Đây chính là thứ gọi là “thanh toán” ?

 

Tôi cầm viên đá trong tay.

 

Đột nhiên cảm thấy những khổ sở suốt năm năm qua dường như ngọt một chút.

 

cũng chỉ là một chút thôi.

 

nỗi chua xót của một ông bố đơn nuôi con cũng một cục đá là thể bù đắp .

 

Trừ phi hai cục.

 

9

 

Mười phút mà dài như mười năm.

 

Thương Minh bước .

 

Trong lòng ôm một cục nhỏ trần như nhộng.

 

Lớp da c.h.ế.t Thẩm Phao Phao rụng sạch sẽ.

 

Làn da mới trắng như cùi vải bóc.

 

Cái đuôi còn sống dở c.h.ế.t dở biến mất, trở thành hai cái chân ngắn mập mạp, đang thích ý đạp lên cánh tay Thương Minh.

 

Đồ vô lương tâm bé nhỏ.

 

Nhìn là tinh thần lắm.

 

Tôi Thương Minh, cũng đưa tay đón con.

 

Tôi chỉ cách họ ba mét, lạnh lùng cái thằng nhóc mới cải t.ử sinh .

 

“Thẩm Phao Phao.”

 

Tôi gọi cả họ lẫn tên của nó.

 

Tôi chỉ Thương Minh, chỉ .

 

“Con cũng thấy đấy, đó là cha ruột của con.”

 

“Có ở đây, cho dù con ngang dọc biển cũng chẳng ai dám quản.”

 

“Nếu con theo , từ nay đại dương chính là sân nhà con, ăn con cá nào thì tự bắt, cần chen chúc với ba trong căn phòng thuê bốn mươi mét vuông mà ăn tôm sống giảm giá nữa.”

 

Tôi lau nước mặt.

 

“Chọn .”

 

Thẩm Phao Phao Thương Minh, mờ mịt .

 

“Ba ơi...”

 

Thương Minh cúi đầu cục nhỏ trong lòng, mặt biểu cảm gì.

 

bàn tay đỡ m.ô.n.g nó vững, đầu ngón tay còn cong , che bớt gió cho nó.

 

Tôi thấy hết.

 

Trong lòng chua xót, giống như nuốt nguyên một quả chanh còn xanh.

 

“Chọn .”

 

Tôi giục thêm một câu, giọng gió thổi nên run.

 

 

“Đó là chủ nhân biển sâu, theo , con tè cũng tè ngọc trai.”

 

“Không cần theo ba ngày nào cũng canh siêu thị giảm giá lúc mấy giờ, cũng cần chen chúc trong căn nhà dột nát đó nữa.”

 

Tôi lời giận dỗi.

 

cũng là lời thật.

 

Cảnh tượng cơn sóng thần đủ sức nuốt chửng cả thành phố tiện tay cố định giữa trung vẫn còn lởn vởn trong đầu .

 

Tôi chỉ là con .

 

Tôi chỉ hai cái chân, một cái miệng, một tháng kiếm ba nghìn năm trăm.

 

Lấy gì mà tranh với thần?

 

 

Loading...