Người Yêu Bị Khiếm Thính Của Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-23 18:24:13
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khó trách mỹ nhân trong lòng, từ đó quân vương cũng còn tảo triều.
Chu Tại Kinh, mỹ nhân tóc dài định mệnh 1 của .
Có lẽ hai chúng trong ghế lô tạo tiếng động quá lớn, kinh động đến Lương Phức Oanh đang tìm , cô gõ cửa, hỏi bên trong .
Tôi dọa đến, lo lắng quá mức.
Chu Tại Kinh nghiến răng nghiến lợi ghé sát tai , giọng khàn khàn: “Bé cưng, thả lỏng một chút.”
Tôi hoảng sợ chớp chớp mắt, đẩy , khi xác nhận Lương Phức Oanh rời liền sửa sang quần áo ngoài.
Chu Tại Kinh phía , cả giống như một chú cún con rơi xuống nước, chật vật ấm ức, nhưng thể trút giận .
Tôi chỉ chỗ bên cạnh, để qua đó, mí mắt Chu Tại Kinh nhuộm một lớp mỏng màu đỏ, giọng điệu nghẹn ngào, “Muốn để trông mong vợ cùng tình địch ăn cơm ?”
, cũng đúng, chỉ để một bên nghỉ ngơi một chút, bớt bớt giận mà thôi.
Anh im lặng rũ mắt xuống, lướt qua chỗ đó, khoanh tay vùi đầu trong khuỷu tay.
Má ơi, dễ thương quá!
Này thì làm thể rời khỏi đây.
Tôi mím môi, tìm Lương Phức Oanh, cô đang ghế trông nghiêm trang và quý phái, nhưng khi giải thích với cô rằng xảy chuyện ngoài ý nên đến muộn, ánh mắt cô hàm ý rõ mà đảo qua .
“Tôn du giả du?”
(*尊滴假嘟 là một meme đồng âm phổ biến Internet TQ, nghĩ là thật )
Còn trào lưu nha đại tiểu thư.
Tôi nhếch khóe miệng lên, còn gật đầu thì giọng lớn nhỏ của Chu Tại Kinh đang cách đó xa , “Miệng đều đòi hôn đến rách, em còn ở đó tôn du giả du.”
Anh dứt lời, liền gật đầu, bắt gặp ánh mắt dò xét của Lương Phức Oanh, nhất thời chột , cầm ly rượu vang đỏ bên canh lên uống một ngụm.
“Trần , miệng của trầy ?”
Chu Tại Kinh: “Tôi hôn hôn hôn, làm ? Hâm mộ, ghen tị, căm ghét?”
Tôi trầm mặc, đinh tai nhức óc.
Lương Phức Oanh nhíu mày dậy, âm thanh đột ngột vang lên làm cho phiền lòng, khỏi theo âm thanh để tìm.
Tôi bay nhanh dậy ngăn cản mặt cô, định cho Chu Tại Kinh một ánh mắt, cô giơ tay đẩy chút do dự, lập tức đến mặt Chu Tại Kinh.
Lương Phức Oanh khoanh tay , kiêu căng hất cằm, “Ơ, đây quen cũ của , Chu Tại Kinh, cái miệng nhỏ của cứ phun như xịt t.h.u.ố.c bơm đuýt .”
Nói tiếng Quảng Đông, hiểu lắm, nhưng sắc mặt Chu Tại Kinh rõ ràng tối sầm , hừ một tiếng dậy, “Uống chút nước tiểu ngựa là cô tâm cao khí ngạo, cướp vợ của là cô sống c.h.ế.t khó lường.”
Tôi: ??? Chu Tại Kinh học lời mắng c.h.ử.i của đó ?”
Lương Phức Oanh há mồm còn cãi với , đột nhiên hai mắt sáng lên, hướng phía Chu Tại Kinh kêu lên, “Daddy!”
Tôi theo ánh mắt cô qua, đôi mắt chợt cứng đờ, ở phía , thấy ông lớn giới Bắc Kinh và ông lớn giới Hồng Kông.
Chu Tại Kinh vốn gật đầu đồng ý, nhưng bắt gặp ánh mắt , khỏi xem, sắc mặt thoáng chốc từ xanh mét chuyển sang tái nhợt cùng hổ.
Tôi bước về phía , lặng lẽ thì thầm với để an ủi một chút, nhưng còn kịp bước tới, Lương Phức Oanh nắm c.h.ặ.t t.a.y , kéo cổ tay về phía daddy cô.
“Daddy, đây là ý trung nhân mà con với , Trần Thiếu Diễn.”
“Ồ? Đây là tiểu t.ử nghèo con ?”
“Daddy, tiểu t.ử nghèo, lợi hại và dịu dàng, đối với con cũng , con mặc kệ, con chỉ gả cho !”
Tôi căn bản thể một lời nào, cánh tay đột nhiên truyền đến một trọng lực, Chu Tại Kinh tức giận kéo khỏi Lương Phức Oanh, với ba , “Ba, đây là con thích, con cùng ở bên .”
-
Tay trái Chu Tại Kinh nắm, còn tay thì Lương Phức Oanh lôi kéo, cả đón nhận ánh chăm chú, cảm giác vô cùng áp bức đến từ hai ông lớn.
Muốn chạy trốn chỉ trong nháy mắt.
Sao từ truy thê hỏa táng tràng biến thành vạn nhân mê .
Quá đáng sợ.
Ông lớn giới Hồng Kông lên tiếng: “Bé đừng nháo, thể cùng con ở bên chỉ thể là Chu Tại Kinh.”
Ông lớn giới Bắc Kinh cũng lên tiếng: “Chu Tại Kinh, ba sẽ cho phép một đàn ông tiến Chu gia chúng .”
“À, là con cùng em ở bên chứ ngài cùng em ở bên , con chỉ lễ phép thông tri một chút, tạm biệt ngài.”
Chu Tại Kinh cung kính lễ phép cúi với hai ông lớn, nhanh chóng kéo chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-bi-khiem-thinh-cua-toi/chuong-4.html.]
Vừa bước nhà, Chu Tại Kinh dồn cửa hôn, giọng điệu nhão dính, “Tức c.h.ế.t , mau mau giúp .”
Tôi đẩy , “Đi lên giường.”
Anh hai lời vác lên vai, cẩn thận đặt xuống chiếc giường đôi mà thiết kế riêng cho .
Không ngờ đến chỉ và làm chiếc giường .
“Vợ ơi, để vượt qua nhé, ?”
Chu Tại Kinh bây giờ giỏi làm nũng.
Đàn ông làm nũng là nhất, như khiến thực sự thể từ chối, vì thế vòng tay qua cổ , đuôi mắt ngập tràn sắc xuân, từ đôi mắt một đường xuống, chằm chằm môi .
Anh sửng sốt, vô thức l.i.ế.m môi, tiến gần , một bên đôi mắt , còn một bên chạm môi .
Những vẫn còn cách môi một ngắn, đầu , đôi môi ấm áp chạm vành tai phiếm hồng của .
Chu Tại Kinh khẽ run lên một chút, áp sát hơn, gục đầu vai , nhẹ giọng , “Em đừng bắt nạt nữa…”
Tôi tiếng: “Này đến ?”
…Nửa đêm, ý thức m.ô.n.g lung, nhận tay đang cầm nắm ngón tay , quá để ý, trực tiếp ngủ .
Sáng sớm thức dậy, bên cạnh trống rỗng, hôm nay Chu Tại Kinh biểu hiện khác thường, để cho một nụ hôn chào buổi sáng.
Sự nghi ngờ vẫn luôn tiếp tục cho đến khi xử lý xong công tác bưu kiện, đột nhiên nhận điện thoại của Lương Phức Oanh, cô mời chợ hoa điểu để ngắm chim.
Tôi buồn bực, kẻ tiền còn thời gian rảnh rỗi như ?
Tôi tiếp xúc quá nhiều với Lương Phức Oanh, nhưng cô lấy Chu Tại Kinh đe dọa dụ dỗ , nếu , bí mật của Chu Tại Kinh sẽ công khai.
“Cô đừng xúc động, gửi cho địa chỉ, sẽ đến đó ngay.”
Tôi sợ cô nàng đại tiểu thư sẽ mất bình tĩnh mà bắt nạt Chu Tại Kinh, vội vàng mặc quần áo lo lắng bước ngoài.
Tôi ngoài mang theo dù nên tiện tay bắt xe lao thẳng đến chợ hoa điểu, Lương Phức Oanh thấy quần áo xối ướt, khuất tôn hàng quý* đưa cho chiếc ô trong tay, để bung dù.
(*Khuất tôn hàng quý –屈尊降贵: chỉ phận cao quý nhưng nhún nhường hạ )
Tôi do dự một lúc cầm lấy, giơ nó lên phía hai chúng , cô loanh quanh một chút thỉnh thoảng nhận xét vài câu, còn suốt chặng đường chỉ cầm ô im lặng .
“Anh cảm thấy con vẹt giống Chu Tại Kinh ?”
Lương Phức Oanh chỉ con vẹt lòe loẹt , vẫn luôn hót líu lo và với .
Tôi xem xét con vẹt cả buổi, cũng hiểu con vẹt giống Chu Tại Kinh ở điểm nào, nhưng chỉ thể gật đầu phụ họa, “Rất giống.”
Giọng ai oán đột nhiên vang lên từ phía , “Anh cùng con vẹt xí giống chỗ nào?”
“Không giống.”
Tôi lập tức lắc đầu dỗ dành .
Anh vội vàng tới, một tay cầm ô, khớp xương ngón tay rõ ràng nắm lấy cán ô, gân xanh mu bàn tay nổi lên, hiểu cổ họng khô khốc.
Anh cất ô , chen giữa và Lướng Phức Oanh, chiếc ô vốn dĩ lớn căn bản thể chứa nổi ba , chỉ thể da kề da với Chu Tại Kinh, làn da nóng bỏng, xuyên thấu qua chiếc áo sơ mi mỏng truyền cho .
Khuỷu tay chạm , nhỏ giọng , “Công việc của bận ? Sao đột nhiên tới đây?”
Anh một chút cũng hề giấu giếm, thẳng , “Còn lo lắng nào đó bắt vợ của chạy mất, hại để mắt tới.”
Lương Phức Oanh nhịn , trợn mắt Chu Tại Kinh, Chu Tại Kinh đưa mắt, đổ thêm dầu lửa, ghé bên tai , “Vợ , cầm ô cho em, giống nào đó để em cầm ô.”
Mắt thấy hai sắp cãi , thể làm hòa giải, kéo Chu Tại Kinh xem con chim khác, ở một bên cằn nhằn như một ông lão nhỏ, “Sao em đột nhiên cùng cô xem chim, em còn sở thích ?”
Tôi thể thẳng với rằng Lương Phức Oanh uy h.i.ế.p dụ dỗ đến đây xem chim, chỉ thể dối lừa , “Chỉ là ngẫu hứng mà thôi, vẫn là càng thích hơn.”
Đôi mắt mở to như chuông, đầu xung quanh, thấy ai mới đỏ mặt với , “Anh em thích ngắm chim, cũng thích ngắm .”
Tôi trở tay kịp sự đỏ mặt bất ngờ và lời đột ngột , vô thức đưa tay lên che miệng , “Nói cẩn thận!”
Lương Phức Oanh ở bên cạnh đến nghiến răng nghiến lợi, nheo mắt , lấy tay khỏi Chu Tại Kinh, khuyên ở bên ngoài nên cẩn thận từ lời đến việc làm, đường đường là Thái t.ử gia Bắc Kinh thể nghiêm túc hơn .
Anh lập tức làm động tác kéo khóa miệng, nhưng đôi mắt mỉm , đáy mắt tràn ngập tình yêu thuần túy và chân thành.
Bị Chu Tại Kinh làm gián đoạn như , Lương Phức Oanh cũng còn tâm trạng dạo nữa, còn nhắn cho một tin, để chuẩn một chút tham gia tiệc tối ngày .
Tôi tê rần, bình tĩnh gửi tin nhắn từ chối cô.
cô với , cô định trong buổi tiệc gây chút khó dễ cho Chu Tại Kinh khiến mặt mặt .
Khoảnh khắc thấy tin tức, lý trí của sụp đổ ngay lập tức.