Người Vợ Beta Của Thiếu Tướng - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-14 15:40:10
Lượt xem: 293

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chạy lên tầng hai, lao phòng , đang định gọi:

"Vệ..."

Một bóng đen bất ngờ ập tới, ôm chặt lấy .

Cơ thể nóng rực bao vây lấy , thở hầm hập phả bên tai khiến run b.ắ.n .

"Vệ Hằng? Anh làm ..."

Vệ Hằng đột ngột cúi đầu, hôn ngấu nghiến lên môi .

Đôi môi mút lấy điên cuồng, kịp đề phòng, đại não trở nên hỗn loạn.

Vệ Hằng ôm lấy di chuyển về phía giường, đè chặt .

Cuối cùng cũng bừng tỉnh nhận ——

Kỳ mẫn cảm của đến !

Alpha mỗi năm từ ba đến năm rơi kỳ mẫn cảm. Trong thời gian Vệ Hằng hôn mê, các chức năng cơ thể thoái hóa nên mỗi năm chỉ phát tác hai .

giờ tỉnh , thể lực phục hồi, kỳ mẫn cảm đến nhanh và mãnh liệt hơn hẳn đây.

Lẽ tin tức tố của bắt đầu đậm đặc từ vài ngày , đáng tiếc là Beta nên ngửi thấy gì.

Quần áo Vệ Hằng xé toạc, với sức lực của , việc kháng cự chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Nỗi sợ hãi ập đến, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào cầu xin :

"Đừng... xin , đừng mà! Để tìm t.h.u.ố.c ức chế cho !"

Vệ Hằng thở dốc hồng hộc:

"Không... cần t.h.u.ố.c ức chế, em..."

"Không ! Tôi ! Tôi là Be..."

Những âm thanh còn đều nuốt chửng trong khoang miệng.

Trong miệng nếm vị mặn chát.

Tôi bàng hoàng nhận từ lúc nào.

Tôi vốn là ghét nhất việc rơi nước mắt, dù khinh rẻ bắt nạt đến cũng từng .

Lần cuối cùng rơi lệ là khi cha qua đời.

Không ngờ hôm nay Vệ Hằng dồn đến mức sụp đổ thế .

Khi nhận điều đó, Vệ Hằng cũng dần buông lỏng .

Tôi nấc lên, dùng mu bàn tay lau sạch vết nước mắt má.

Gân xanh trán và cổ Vệ Hằng nổi lên cuồn cuộn, cũng đang vật lộn với chính d.ụ.c vọng của bản .

Anh chịu đựng trong đau đớn, run giọng hỏi :

"Em ghét ... ?"

Tôi lắc đầu, giọng nghẹn ngào:

"Không ghét... ... sợ..."

Tôi ghét Vệ Hằng, bao giờ ghét, luôn hiểu rõ trái tim .

dám chấp nhận .

Tôi đủ dũng khí để vì mà chống cả thế giới.

Vệ Hằng dường như cảm nhận nỗi lo âu của , động tác của trở nên vô cùng dịu dàng, vuốt ve gò má :

"Đừng sợ, cứ giao thứ cho .. Tôi sẽ bảo vệ em..."

Có thể tin tưởng ?

Hình như cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Thôi , dù cũng chỉ một , chẳng còn gì để mất, cứ coi như đây là một ván cược lớn cuộc đời.

Tôi chậm rãi nhắm mắt , Vệ Hằng hôn lên, lực đạo nhẹ nhàng hơn nhiều.

Alpha trong kỳ mẫn cảm đúng là đáng sợ.

Suốt hai ngày một đêm ròng rã.

Toàn đau nhức, chỉ quấn chăn cuộn tròn giường.

Vệ Hằng thì như hồi sinh , còn chạy ngoài mua một con cá về để hầm canh.

"Dì giúp làm sạch cá , cho thêm vài lát gừng với rượu vàng hầm trực tiếp, em nếm thử xem."

Anh bưng đến một bát canh cá màu trắng sữa thơm nức mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-vo-beta-cua-thieu-tuong/chuong-9.html.]

Vệ Hằng cầm thìa cẩn thận đút cho , cứ thế húp từng ngụm một.

Trong lòng dâng lên bao cảm xúc.

Đường đường là thiếu tướng của đế quốc, con trai trưởng của nhà họ Vệ, xuống bếp hầm canh cho , thật sự là ——

Đáng đời !

Tôi hành hạ đến mức thắt lưng nhấc lên nổi, cổ họng thì khản đặc vì kêu la.

Tôi khàn giọng :

"Thay ga giường , tranh thủ trời đang nắng đem giặt luôn..."

"Tuân lệnh!"

"Mấy bộ quần áo cũ của những ngày giặt, mang giặt hết luôn ."

"Tuân lệnh!"

"Dọn dẹp luôn lá rụng trong sân ..."

"Tuân lệnh!"

Ừm, lắm, những lúc thế sai bảo thì đợi đến lúc nào?

Tôi nghỉ ngơi một ngày, hôm tiếp tục vẽ tranh tường, còn một phần ba nữa là xong, cần đẩy nhanh tiến độ.

Còn Vệ Hằng, từ khi nếm "trái cấm", lộ rõ bản chất của một kẻ háo sắc.

Ban ngày chỉ cần hai đứa ở riêng với , hễ bắt cơ hội là ôm lấy mà hôn hít.

Thậm chí còn dọn luôn gối chăn sang phòng , mặt dày đòi ân ái.

Alpha đúng là d.ụ.c vọng đáy, lo lắng cho cái hình nhỏ bé của , liệu chịu nổi sự đòi hỏi mỗi ngày của .

Cũng may thể chất của từ đến nay khá , hiện tại thì độ hòa hợp của hai đứa trong chuyện đó vô cùng cao.

Nếu là một Omega, e rằng sớm mang bầu , cũng may Beta lo lắng về phương diện .

Dẫu cho hai kết quả, chắc cũng chẳng để hậu họa gì ... Tôi tự an ủi như thế.

Thoắt cái đến tháng sáu, bức bích họa tường của cũng giai đoạn thiện.

Ngày hôm đó, vẫn đang bận rộn trét bột như khi, còn Vệ Hằng thì xổm chân giàn giáo giúp pha màu.

Một bác trai đột nhiên chạy đến tìm giúp đỡ:

"Tiểu Vệ! Thuyền nhà bác mắc cạn ! Mấy đẩy mãi nhúc nhích, cháu qua giúp một tay ?"

Tôi vội vàng :

"Vậy mau ."

Vệ Hằng sức khỏe như trâu mộng, những lúc thế quả thực ích.

Vệ Hằng đặt cọ xuống, theo bác trai rời khỏi.

Tôi ở một thành nốt bức họa.

Sau khi vẽ xong nét cuối cùng, đẩy giá đỡ sang một bên, bật hệ thống chụp ảnh vòng tay để lưu thành quả tổng thể của bức bích họa.

Đang mải chụp,  tình cờ thấy hai nhóc vác theo cần câu và giỏ trúc chạy ngang qua phía xa.

Trong làng nhiều trẻ con, hai đứa em, đứa lớn tên Đại Mao, đứa nhỏ tên Tiểu Trấn.

Hướng chúng đang là...

Tôi nheo mắt kỹ ——

Hang ma quỷ?

Ngay lập tức, nảy sinh cảnh giác và bám theo .

Khi đuổi kịp, hai đứa trẻ chạy đến khu vực bên ngoài hang đá ma quỷ.

Dân làng ở đây kiêng kỵ nơi , bình thường hiếm dấu chân , các rạn đá bám đầy những con hà.

Tôi liền lớn tiếng ngăn cản:

"Đại Mao! Tiểu Trấn! Mau đây!"

Lũ trẻ giật kinh hãi, đồng loạt đầu .

Tôi nghiêm giọng quát:

"Cha các em dặn là đến đây ? Mau theo về!"

Đại Mao bướng bỉnh đáp:

"Bọn em chỉ đến nhặt ít vỏ sò thôi, sẽ về ngay mà!"

Tôi bước tới gần chúng thêm một bước.

"Cũng , mau theo về ngay, nếu sẽ mách trưởng làng đấy!"

Loading...