Vệ Hằng thản nhiên :
"Để giúp làm đơn xin chứng nhận nơi thành làng cổ cần bảo tồn là chứ gì? Đảm bảo ai dám làm loạn ở đây nữa."
là tư duy của kẻ bề , một sống ở tầng lớp đáy xã hội lâu năm như quả thực thể nghĩ cách vẹn cả đôi đường như .
Vệ Hằng nghĩa vụ gì mà giúp công cho chứ?
Tôi cố chấp :
"Tôi nợ ân tình của , sẽ tự nghĩ cách!"
Ngày hôm , đội mũ nan, chuẩn đầy đủ hộp dụng cụ và chân giá vẽ để bắt đầu công việc.
Chỉ riêng việc quét vôi trắng cho các bức tường là một công trình lớn .
Loại việc chân tay cần kỹ thuật đều Vệ Hằng giành lấy làm hết.
Anh cũng chẳng sợ cháy nắng, thèm dùng bất cứ đồ bảo hộ nào, cứ thế cởi trần vác con lăn lên làm hùng hục.
Tôi dần bắt nhịp công việc, nhanh chóng tìm cảm giác vẽ tranh năm xưa.
Cộng thêm việc ở trong môi trường lớn lên từ nhỏ, cảm thấy vô cùng thư thái.
Tôi pha màu khẽ ngân nga một điệu nhạc nhỏ. Sau khi quét xong vài nét, vô tình bắt gặp ánh mắt chăm chú của Vệ Hằng.
Anh dừng tay từ lúc nào , cứ đờ đó .
Tôi ngẩn : "Sao ?"
Anh hỏi: "Vừa nãy hát bài gì thế?"
Tôi kịp phản ứng: "Nhạc dân gian thôi mà, bài cô gái đ.á.n.h cá..."
Nói một nửa, đột nhiên im bặt.
Phải , bài hát thường xuyên hát khi chăm sóc Vệ Hằng lúc .
Lần khi Lâm Nguyệt Nguyên hỏi, còn giả ngu để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Tôi dám thẳng mắt Vệ Hằng.
Cũng may là truy hỏi thêm.
Mặt trời lên cao, đến giờ ăn trưa.
Tôi và Vệ Hằng tạm nghỉ tay, sang nhà trưởng thôn ăn chực.
Vợ của trưởng thôn là một thím nhiệt tình, thím xới cho chúng hai bát cơm đầy ụ, cứ luôn miệng giục chúng ăn nhiều .
Đang ăn thì mấy dân làng tranh cãi .
Lão đại gia đầu chẳng đợi trưởng thôn hỏi tuôn một tràng phàn nàn:
"Trưởng thôn, khi nào ông mới tìm phong tỏa cái 'hang ma quỷ' đó hả? Sắp đến tháng sáu đấy!"
Những dân khác cũng phụ họa theo.
" đấy! Mau phong tỏa thôi! Nếu chúng chẳng dám khỏi cửa nữa!"
"Bến tàu đằng đó giờ chẳng còn ai dám bén mảng tới, còn phong tỏa thì định đợi đến bao giờ?"
Trưởng thôn kiên nhẫn trấn an:
"Đã gửi đơn lên chính quyền thị trấn , nhưng còn chờ xét duyệt từng cấp, công văn xuống thì mới phong tỏa."
Dân làng hài lòng, cứ nhốn nháo đòi trưởng thôn dẫn phong tỏa ngay lập tức, khiến ông vây quanh đến mức kịp trở tay.
Tôi nhỏ giọng hỏi vợ trưởng thôn:
"Dì ơi, cái hang ma quỷ đó làm ạ?"
Cái hang đó tên như vì hình dáng của nó trông giống như sừng đầu ma quỷ, hồi nhỏ và chúng bạn vẫn thường xuyên đó chơi.
Bà thím đầy vẻ lo lắng :
"Tháng sáu ba năm , hai cha con mất tích ở Hang Ma Quỷ, đến tận bây giờ vẫn tìm thấy thi thể. Sau đó liên tiếp hai năm, cứ hễ đến tháng sáu là dân làng mất tích. Giờ là tháng năm , đều sợ sẽ thêm nữa biến mất..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-vo-beta-cua-thieu-tuong/chuong-8.html.]
"Mọi báo cảnh sát ạ?"
"Báo , nhưng lực lượng cảnh sát ở đây thì cháu đấy..." Bà thím bất lực thở dài, "Mỗi năm mất tích hai ba nên họ coi trọng, bảo chắc là sóng cuốn trôi thôi..."
Tôi luôn cảm thấy chuyện gì đó kỳ lạ, bèn hỏi tiếp:
"Những mất tích đó điểm gì chung ạ?"
"Chẳng liên quan gì cả, nam nữ , phần lớn là trẻ tuổi và trẻ em, già thì thấy ai làm ."
Trưởng thôn khó khăn lắm mới khuyên đám rời , hỏi ông cần giúp đỡ gì , ông xua tay:
"Chuyện khó giải quyết lắm, cứ bảo dân làng đừng bén mảng tới phía đó là , hy vọng công văn sớm phê chuẩn..."
Buổi chiều, và Vệ Hằng tiếp tục công việc vẽ tranh tường.
Cả ngày trời cứ ngửa cổ nhấc tay liên tục, về đến nhà là mệt lử, vật ghế sofa.
Vệ Hằng chủ động sáp gần, giúp xoa bóp vùng gáy và vai.
Tôi ngửa đầu, ngắm từ lên.
Thật là huyền ảo, mới một tháng còn là xoa bóp cho khi đang hôn mê, giờ thì vị trí hoán đổi cho .
Gương mặt của Vệ Hằng đúng là cực phẩm, dù từ góc độ c.h.ế.t chóc vẫn trai đến mức kinh ngạc.
Đường xương hàm cương nghị, sống mũi cao thẳng, cùng đôi mắt sâu thẳm.
Sao đến thế chứ... Tôi đến mức ngẩn cả .
Bất chợt, Vệ Hằng cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên trán .
Cả cứng đờ, nín bặt thở.
Anh dùng lớp râu mới mọc lún phún cọ xát , trầm giọng thì thầm đầy ám :
"Cứ như nữa, sẽ ăn tươi nuốt sống em đấy."
"Ăn cái đầu ! Đói thì ăn cơm !" Tôi xoa xoa vầng trán đang tê dại, lầm bầm mắng mỏ thẳng bếp.
Trong một tuần tiếp theo, và Vệ Hằng ngày nào cũng vẽ tranh tường.
Sau khi quen tay, về cơ bản chỉ mất hai ngày là thành xong một bức tường lớn.
Ngày hôm , chuẩn xong bữa sáng mà vẫn thấy Vệ Hằng xuống lầu.
Bình thường dậy sớm hơn nhiều, thường sẽ sân tập một bài quân thể quyền, chạy thêm hai vòng mới dùng bữa.
Tôi đành lên phòng gọi .
Vệ Hằng đang giường với vẻ mặt mệt mỏi, đưa tay sờ thử trán .
"Anh sốt ?"
Tôi lấy nhiệt kế để đo cho .
Nhiệt độ cơ thể cao, nhưng đến mức phát sốt.
Vệ Hằng thều thào :
"Tôi ... nghỉ một lát là khỏe thôi... Cậu mau làm , cần lo cho ..."
"Được , bữa sáng làm xong , lát nữa dậy thì nhớ ăn đấy."
Tôi nghĩ ngợi gì nhiều, vội vã rời nhà.
Hôm nay cái đuôi Vệ Hằng theo bên cạnh, cứ thấy trạng thái , như thể thiếu vắng điều gì đó.
Tâm trí treo ngược cành cây, tiến độ vẽ tranh của còn chẳng bằng một nửa ngày thường.
Gần đến giữa trưa, bầu trời sầm tối , mặt đất bắt đầu nổi những trận gió lốc.
Trông vẻ sắp mưa to, vội vàng thu dọn dụng cụ vẽ.
Tôi gấp gáp chạy về nhà, bước chân cửa thì bên ngoài trời đổ mưa như trút nước.
Trong nhà tối thui, thấy bữa sáng bàn vẫn còn nguyên vẹn, lẽ nào Vệ Hằng vẫn còn ngủ?