Tôi luôn lưng về phía Vệ Hằng, hai chúng mỗi một chiếc chăn, ít nhất là tiếp xúc thể.
Mọi chuyện thành thế cơ chứ...
Đến tận lúc vẫn cảm thấy như đang trong một giấc mộng.
Vốn dĩ tưởng rằng quãng đời còn sẽ chẳng bao giờ chạm mặt nữa, mà giờ đây ngang nhiên chung giường ngủ khò khò với .
Tôi cố thức đến hơn hai giờ sáng, cuối cùng cũng cưỡng cơn buồn ngủ ập tới.
Cả đêm đó mơ.
Tôi mơ thấy những cảnh tượng chăm sóc Vệ Hằng đây——
Vệ Hằng ở trong chăn dựng lên một cái lều nhỏ, vẫn đang hôn mê, nhưng sắc mặt ửng hồng một cách tự nhiên, nhịp tim cũng nhanh đến đáng sợ.
Tôi lúng túng làm , đành gọi điện cầu cứu bác sĩ điều trị chính.
Đối phương với :
"Kỳ mẫn cảm của đến , giúp , nếu chức năng cơ thể của sẽ tổn thương đấy."
Tôi run giọng hỏi:
"Tôi làm gì? Tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho ?"
"Thuốc ức chế chỉ trị ngọn trị gốc, cưỡng ép đè nén thì kỳ mẫn cảm của sẽ bùng phát nghiêm trọng hơn. Chẳng lẽ đàn ông ? Giúp thế nào còn cần dạy nữa ?"
Chăm sóc thực vật, đây đúng là một phần trong công việc, chỉ là đây đối mặt mà thôi.
Tôi đành c.ắ.n răng, nén sự hổ mà giúp giải tỏa.
Phải , đều là đàn ông cả, gì mà thẹn thùng chứ!
Tôi tự làm công tác tư tưởng cho chính .
Năng lực của Alpha phương diện đúng là dạng .
Lần đầu tiên còn coi là dễ đối phó, nào cũng mệt đến vã mồ hôi hột, mỏi rã cả tay mới xong việc.
Có một loay hoay hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn thành công, Vệ Hằng cũng khó chịu đến cực điểm, huyết áp và nhịp tim sắp nổ tung đến nơi.
Tôi cuống đến mức c.h.ử.i thề, trong lúc còn cách nào khác, chỉ đành cúi thấp cái đầu kiêu hãnh của xuống...
A a! Sao mơ thấy cái quá khứ hổ như cơ chứ!
Ý thức của từ trong cõi mộng hỗn độn dần về với thực tại.
Tôi chớp chớp đôi mắt cay xè, tầm mờ mịt bắt đầu trở nên rõ nét.
Tôi thể tin nổi mà trợn tròn mắt khuôn mặt tuấn tú phóng đại ngay mặt.
Lúc , và Vệ Hằng đang ngủ chung một chăn, còn gối đầu lên cánh tay nữa chứ!
Tôi mới phát hiện , là Vệ Hằng tự ý chui tọt chăn của .
Tôi chẳng dám thở mạnh, chậm rãi di chuyển cơ thể lùi về phía .
Tôi mới động đậy một chút, lông mày Vệ Hằng khẽ nhíu , hàng mi rung rinh từ từ mở mắt.
"Cậu..."
Tôi đang định bảo " về chỗ cũ mà ngủ ", thì Vệ Hằng với vẻ mặt ngái ngủ .
Anh khẽ hừ một tiếng như đang làm nũng, ôm chặt lấy , vùi cả khuôn mặt hõm cổ .
Tôi ngượng đến mức ngón chân cũng co quắp .
Vệ Hằng dùng cả tay lẫn chân ôm cứng lấy , hóa thành một chú ch.ó Golden lớn, cứ thế rúc mà dụi.
C.h.ế.t tiệt! Anh đang cọ đấy hả!
Cảnh tượng trong giấc mơ vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí kịp tan biến, thì Vệ Hằng bày cái trò .
Tôi thẹn giận, tung một cước đá về phía .
"Cút!"
Giờ ăn sáng.
Tôi uể oải gặm chiếc bánh kẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-vo-beta-cua-thieu-tuong/chuong-6.html.]
Đối diện , Vệ Hằng ăn uống ngon lành. Nhìn vẻ mặt vô tư của là thấy bực .
Tôi kéo dài mặt :
"Vệ thiếu tướng, trò chơi bỏ trốn của nên kết thúc đấy. Mau về nhà khi gây rắc rối lớn hơn."
"Tôi về."
Anh cứng đầu cứng cổ.
"Tôi cứ bám lấy đấy, theo đó, đừng hòng bỏ rơi ."
Tôi cạn lời, rước cái vị tổ tông cơ chứ?
Tôi mỉa mai tiếp:
"Mau về , vị hôn phu yêu quý của chắc đang lóc ở nhà kìa. Anh nghĩ cho thì cũng nghĩ cho gia đình chứ."
Vệ Hằng bĩu môi.
"Tôi với đính hôn chính thức , vị hôn phu cái nỗi gì?"
Vốn dĩ xen chuyện của , nhưng cần tìm mấu chốt mới thể giải quyết vấn đề.
"Tôii chịu về? Anh đính hôn ?"
"Muốn chứ, nhưng với ." Vệ Hằng nửa đùa nửa thật , "Nếu là , thấy khá sẵn lòng đấy."
Tôi suýt nữa thì sặc, khó khăn lắm mới nuốt trôi miếng bánh.
Vệ Hằng ý gì đây? Chẳng lẽ gì ?
Nghĩ đến tiền hai trăm triệu nhận, càng thêm chột .
Tôi dám thẳng mắt , tự giễu :
"Vệ thiếu tướng thật khéo đùa, chỉ là một Beta, làm dám phước phần đó?"
Vệ Hằng chẳng thèm để tâm:
"Beta thì ? Làm nhiều thì cũng sẽ m.a.n.g t.h.a.i thôi. Tôi khá tự tin khả năng của đấy, thử một chút ?"
Vừa , banh cổ áo sơ mi , nháy mắt đưa tình với .
Hành động mà là một gã đàn ông dầu mỡ nào đó làm, chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .
khi đặt lên Vệ Hằng thì chẳng hề thấy phản cảm, thậm chí sức hấp dẫn còn bùng nổ.
Tôi thẹn quá hóa giận, cầm ngay chiếc bánh bàn nhét miệng .
"Câm miệng! Tôi mất hết hứng ăn uống !"
Ban ngày ban mặt mà lời thô tục.
Hình tượng hùng của Vệ Hằng trong lòng đang sụp đổ tan tành.
Mà thôi, hùng cũng là đàn ông cả.
Đầu óc đám Alpha là đống rác rưởi đen tối, nên sớm giác ngộ mới .
Vệ Hằng hạ quyết tâm bám theo , cũng chẳng đủ gan để mặc kệ lái mô tô đuổi theo đoàn tàu cao tốc.
Anh mới hồi phục đầy một tháng, nếu lỡ xảy sai sót gì, mười cái mạng của cũng đền nổi.
Cuối cùng đành chiều theo ý . Tôi trả vé tàu, để Vệ Hằng lái xe chở đến nơi.
Dọc đường nhà nghỉ, sẽ cần chạy liên tục.
Cứ bốn tiếng, bắt dừng xe nghỉ ngơi.
Cảm giác hai đứa giống như đang bỏ trốn cùng ...
Tôi thẫn thờ Vệ Hằng đang dựa chợp mắt.
Mấy hôm còn đùa với Cát Vân rằng sợ cướp rể , ông bảo bản lĩnh đó.
Kết quả là...
Tôi mở thiết đầu cuối lên kiểm tra dư tài khoản.
Số tiền hai trăm triệu Cát Vân đưa, dùng để trả tiền bồi thường cho dân làng, cộng với các chi phí kiện tụng tồn đọng, tiêu hết gần một nửa.