Bàn tay của Vệ Hằng, quá quen thuộc .
Vì tập luyện với vũ khí lâu ngày nên lòng bàn tay khá thô ráp, còn những vết chai mỏng.
Trong ba năm qua, vô nắm tay để xoa bóp huyệt vị, giúp thư giãn các khớp xương.
Tôi từ sự cam lòng ban đầu, đến bất lực, cuối cùng là chấp nhận phận.
Đôi khi cũng tự an ủi , ít nhất Vệ Hằng cũng trai thế , chẳng bắt nạt làm khó , cứ coi như nuôi một con búp bê cỡ lớn .
Tôi dần dần thất thần.
Đám hầu tìm thấy gì, cuối cùng cũng rời .
Sau khi khóa điện t.ử tự động đóng , mới bừng tỉnh.
Vệ Hằng vẫn bịt miệng chịu buông tay, thúc một phát cùi chỏ .
Lúc Vệ Hằng mới chịu buông .
"Ồ, xin , thất lễ ."
Anh lùi phía , giơ hai tay lên làm động tác như thể đầu hàng.
Tôi khẽ thở dốc, nới lỏng cà vạt để bản lấy nhịp thở.
Vệ Hằng cao hơn hẳn một cái đầu, nghiêng đầu khom lưng .
"Cậu là nhà họ Lâm? Sao đây ?"
Vốn dĩ đang bực với , nhưng câu hỏi của Vệ Hằng đột nhiên làm hình.
Trong lòng thoáng chốc cảm thấy chột .
Ánh mắt né tránh, nửa thật nửa giả:
"Không nữa, thử nhận diện đại một cái thì , là hệ thống nhà ?"
Tôi đẩy ngược trách nhiệm về phía .
"Hệ thống an ninh nhà thể sánh ngang với Bộ Quốc phòng đấy." Vệ Hằng truy hỏi, "Cậu từng đăng ký thông tin khuôn mặt ?"
Tôi trả lời úp úp mở mở:
"Có lẽ là do nhận nhầm thành Lâm Nguyệt Nguyên cũng nên..."
Dù đặc điểm giới tính khác , nhưng và Lâm Nguyệt Nguyên trông khá giống , chỉ là cao hơn một chút, còn thì trắng trẻo hơn.
Ánh mắt Vệ Hằng như chiếc máy quét lướt qua mặt , nghiêm túc :
"Không , hai chẳng giống chút nào."
Anh bồi thêm một câu:
"Cậu trông thuận mắt hơn nhiều."
là đồ dẻo miệng! Đừng đem mấy cái chiêu trò tán tỉnh Omega đó đối phó với , thầm mắng trong lòng.
"Vậy ? Tôi còn việc, xin phép ."
Không tiếp tục dây dưa với nữa, như bôi mỡ chân, thẳng về phía cửa.
"Chờ , giờ ngoài !"
Vệ Hằng lôi trở .
Tôi giận dữ , còn thì thản nhiên đáp:
"Bên ngoài cũng đang tìm , giờ ngoài."
Tôi bất lực :
"Tôi sẽ , về nhà , Thiếu tướng Vệ làm ơn buông tay!"
"Bây giờ là đồng phạm của , thể để ."
"Ai là đồng phạm của chứ! Tôi với chẳng nửa xu quan hệ, buông !" Tôi tức giận đến mức đỏ mặt tía tai, cố sức gỡ ngón tay .
Vệ Hằng chịu buông, vùng vẫy thoát, trong lúc cấp bách liền giơ chân đá .
Vệ Hằng nghiêng né , còn thì gậy ông đập lưng ông, mất trọng tâm ngã nhào xuống.
"Cẩn thận!"
Vệ Hằng ôm lấy eo , cũng vững, thế là cùng ngã xuống với .
Rầm!
Tôi sấp n.g.ự.c Vệ Hằng, trở thành tấm đệm thịt cho , cả hai cùng ngã nhào một khóm hoa hồng rực rỡ.
Cánh hoa bay lả tả, một đàn bướm giật bay lên, dập dìu nhảy múa xung quanh hai chúng .
Hai tay chống lồng n.g.ự.c Vệ Hằng, ngây đối mắt với .
Gương mặt phản chiếu trong đôi đồng t.ử màu nâu đậm của đối phương, chóp mũi hai gần như chạm , ngay cả thở cũng đang quấn quýt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-vo-beta-cua-thieu-tuong/chuong-4.html.]
Tôi kịp cảm nhận bầu khí mập mờ ám .
Điều đầu tiên nghĩ đến là, mới hồi phục, ngộ nhỡ ngã hỏng chỗ nào thì làm ?
Tôi lúng túng bò dậy, ôm lấy cánh tay Vệ Hằng đỡ lên.
"Anh cảm thấy thế nào? Có đau đầu ?"
Tôi gạt tóc gáy , kiểm tra xem sưng cục nào .
Tiếp đó nắn bóp các khớp tay chân của để kiểm tra.
"Cảm giác ? Ngã trúng chỗ nào ?"
Vệ Hằng bật :
"Tôi trẻ con, ngã một cái đến mức đó ?"
Lúc mới nhận phản ứng quá khích, vội vàng thu hồi sự kích động.
"Không... là ..." Tôi lí nhí , "Vậy đây, bảo trọng..."
"Chờ chút!"
Vệ Hằng vươn tay vòng qua eo , kéo sát gần, chăm chú .
"Sao lo lắng cho đến thế? Nói , đây chúng từng gặp đúng ?"
"Không !"
Tôi phủ nhận ngay lập tức mà cần suy nghĩ, để thoát , buộc nhắc nhở :
"Thiếu tướng Vệ, hôm nay là tiệc đính hôn của , lẽ nào trốn ở đây mãi ?"
Vệ Hằng nhún vai:
"Trốn ở đây chán quá, ngoài."
"Vậy thì ngoài , ..."
Lời dứt, đột ngột nhấc bổng lên, vác lên vai.
"Anh làm cái gì !" Tôi kinh hãi thất sắc.
"Tôi bỏ trốn, sẵn tiện bắt cóc một tên đồng phạm cùng."
Vệ Hằng tuyên bố đầy bá đạo, thẳng về phía đình nghỉ mát trong vườn hoa.
Tôi la hét bảo thả xuống, nhưng Vệ Hằng chẳng hề lung lay.
Anh dùng vân tay mở cơ quan trong đình, sàn nhà mở hai phía, lộ một lối hầm bí mật.
Của nợ mà cũng hả?
Tôi kinh ngạc đến thốt nên lời.
Vệ Hằng dễ dàng vác xuống hầm, bất an ôm chặt lấy lưng .
"Anh định làm gì? Đừng làm bừa..."
Trong mật đạo đang đỗ một chiếc mô tô điện từ.
Vệ Hằng đặt lên xe, lắp bắp hỏi:
"Anh định đưa ?"
"Tôi , bỏ trốn mà."
Anh tự tự làm, thành thục đội mũ bảo hiểm cho .
Vệ Hằng cũng đội mũ cho , hiên ngang leo lên xe, lao vút như gió cuốn.
Sau khi khởi động, bên ngoài mô tô tự động hình thành một lớp màng bảo vệ dạng cầu.
Đây là đầu tiên loại xe , tốc độ siêu thanh dọa cho khiếp vía, chỉ ôm chặt lấy eo Vệ Hằng.
Nửa tiếng , Vệ Hằng dừng xe bên bờ sông lộng gió.
Tôi lóng ngóng tháo mũ bảo hiểm, Vệ Hằng đỡ eo nhấc xuống xe.
Tôi thấy thiết cá nhân vòng tay đang nhấp nháy đèn đỏ — đang liên lạc với .
Vệ Hằng tự ý rời khỏi tiệc đính hôn, phía bên chắc là đang loạn cào cào lên .
Tôi nhận tiền của Cát Vân, nên dính dáng gì đến mới .
Tôi bài cũ soạn :
"Thiếu tướng Vệ, đây, chơi đủ thì tự về ."
Tôi đặt mũ bảo hiểm lên xe, Vệ Hằng hỏi:
"Cậu định ?"
"Không liên quan đến ."
"Cậu định về nhà ? Cho trốn nhờ với." Anh hì hục , vẻ mặt hí hửng.