Người Vợ Beta Của Thiếu Tướng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-14 15:33:49
Lượt xem: 317

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói cái gì mà đ.á.n.h giá cao , thực chất từ tận đáy lòng Cát Vân vẫn luôn coi thường .

là con cáo già.

Tôi thầm lẩm bẩm trong lòng.

Cát Vân nhấn mạnh:

"Tham gia xong tiệc đính hôn hãy , chúng đều mong cháu mặt."

Đây là bài kiểm tra sự phục tùng , xem thực sự thỏa hiệp ?

Vừa nhận khoản tiền nhỏ của , đương nhiên sẽ làm cao.

Tôi sảng khoái nhận lời:

"Vậy thì cảm ơn lời mời của Cát , nhất định sẽ tới dự đúng hẹhẹn."

Tiệc đính hôn tổ chức tại sảnh tiệc của biệt thự nhà họ Vệ, đây cũng là xuất hiện đầu tiên của Vệ Hằng khi tỉnh .

Hiện trường bữa tiệc cực kỳ xa hoa lộng lẫy, khắp nơi bày đầy hoa hồng Floyd vận chuyển từ tinh cầu nông nghiệp tới.

Mặc dù  là khách mời bên phía nhà họ Lâm, nhưng chỗ sắp xếp ở một góc xó xỉnh, chỉ thể xem tình hình sân khấu thông qua màn hình 3D truyền hình trực tiếp.

Dàn nhạc giao hưởng đài đang biểu diễn, vẫn đến lúc Vệ Hằng và Lâm Nguyệt Nguyên xuất hiện.

Xung quanh là những vị khách quen , mới ăn vài miếng khai vị   chẳng còn tâm trạng nào nữa.

Tôi cảm thấy giống như một con hề, nhà họ Vệ và nhà họ Lâm xoay như chong chóng.

 cũng lộ mặt , coi như là phối hợp với bọn họ xong chứ?

Tôi vứt chiếc khăn ăn dùng xong xuống, tự dậy rời khỏi bàn tiệc.

Hành lang bên ngoài sảnh tiệc, một đầu thông với khu nhà chính của Vệ gia, đầu dẫn tới nhà hoa.

Trước đây khi chăm sóc Vệ Hằng, thường đẩy xe lăn đưa tới nhà hoa dạo — vì   thích những chú bướm nuôi ở đó.

Tiếc là còn cơ hội tới nữa ... Tôi tiếc nuối nghĩ thầm.

Tôi đang định về phía lối thì phía đột nhiên xuất hiện ba tên Alpha.

"Đây Lâm Tinh Trạch ? Thật là trùng hợp quá nha."

Tên Alpha lên tiếng vóc dáng cao lớn thô kệch, mái tóc xoăn tự nhiên.

Tôi đang cố gắng nhận diện thì gã tóc xoăn khom sát về phía .

"Sao thế? Không nhận nữa ?"

Giọng điệu cợt nhả lập tức khơi dậy trong những ký ức chẳng mấy vui vẻ.

Đó là bạn học thời cấp ba của .

Trước năm mười lăm tuổi, cùng ba sinh sống ở một làng chài nhỏ cách xa đô thị phồn hoa.

Sau đó ba hãm hại, gánh vai món nợ khổng lồ ngã bệnh.

Ba còn đường lui, đành phó thác cho Lâm Đông.

Không lâu khi ba qua đời, Lâm Đông đưa về Lâm gia, để và Lâm Nguyệt Nguyên học cùng một trường quý tộc.

Lâm Nguyệt Nguyên khác một song sinh là Beta, nó tung tin đồn khắp trường rằng là đứa con riêng do tiểu tam nuôi dưỡng.

Một vài công t.ử nhà giàu vì "trút giận" cho Lâm Nguyệt Nguyên, hoặc đơn giản là vì rảnh rỗi sinh nông nổi, đều lấy việc bắt nạt làm vinh dự.

Nhóm ba chính là một trong đó.

Tôi lạnh:

"Không quen, ch.ó khôn thì đừng cản đường."

Tôi định vòng qua bọn chúng, nhưng tên tóc xoăn túm chặt lấy cánh tay .

"Vậy để bọn tao giúp mày nhớ ."

Gã kéo tuột mặt, một tay thô bạo nâng cằm lên.

"Chậc chậc..." Gã tóc xoăn với vẻ lưu manh, "Khuôn mặt thế , tiếc là là một Beta."

Tên Alpha bên cạnh chế nhạo:

"Beta mới , chơi kiểu gì cũng lo thai."

Tiếc cái gì mà tiếc! Chơi cái con mày !

Tôi dứt khoát rút bình xịt cay từ trong túi áo vest , nhắm thẳng mặt gã mà nhấn nút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-vo-beta-cua-thieu-tuong/chuong-3.html.]

Xịt ——

Hơi cay hỗn hợp nồng độ cao phun thẳng mặt gã tóc xoăn.

Gã gào lên một tiếng, ôm mặt rên rỉ đau đớn.

Trước khi tham dự yến tiệc, dự liệu sẽ chạm mặt những kẻ gặp.

So sức mạnh với Alpha thì cửa thắng, nhưng vốn khôn lỏi hơn, bình xịt cay s.ú.n.g điện gì đó đều luôn mang theo bên .

Tôi vắt chân lên cổ mà chạy, tên tóc xoăn gầm lên:

"Bắt lấy nó!"

Tôi chạy quanh co lòng vòng, chẳng hiểu chạy đến bên ngoài nhà hoa.

Mỗi căn phòng trong Vệ gia đều cài đặt quyền hạn, nhận diện khuôn mặt mới thể .

Không nhà hoa xóa thông tin của , quyết định đ.á.n.h cược một .

Tôi cúi , đưa mặt về phía màn hình nhận diện ngoài cửa.

Màn hình nhanh chóng quét qua gương mặt , âm thanh điện t.ử vang lên:

"Nhận diện thành công, mời ."

Cửa lớn nhà hoa cạch một tiếng mở , nhanh chóng lách trong, cửa điện t.ử liền tự động khóa ngay lập tức.

Mấy tên cặn bã , tức giận ngoài cửa mắng c.h.ử.i om sòm.

cũng đến , nhân tiện thăm mấy nàng tiên bướm một chút.

Tôi quanh quất, mới bước một bước, đột nhiên một bàn tay từ phía bịt chặt miệng.

Tôi kéo một lồng n.g.ự.c ấm áp.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, đập mắt là khuôn mặt tuấn tú góc cạnh của Vệ Hằng.

Sao ở đây?

Trong lòng  kinh hãi khôn cùng.

Vệ Hằng đưa ngón trỏ lên môi làm dấu "suỵt", tinh nghịch nháy mắt với .

Tim bỗng chệch một nhịp.

lúc , bên ngoài cửa vang lên tiếng .

"Thiếu gia! Thiếu gia ngài ở ?"

"Thiếu gia! Đến lượt ngài lên sân khấu !"

Đó là giọng của quản gia và hầu.

Lại tiếng quản gia :

"Thưa các quý ngài, phía bên là khu vực riêng tư, phiền các ngài rời khỏi đây cho ?"

Tên tóc xoăn lúng túng trả lời:

"Được... ... bọn lạc đường..."

Tiếng bước chân dần xa, định thở phào nhẹ nhõm thì âm thanh điện t.ử nhận diện vang lên:

"Nhận diện thành công, mời ."

Cửa nhà hoa mở , quản gia và đám hầu sắp đây tìm !

Vệ Hằng siết chặt lấy eo , nhanh nhẹn lủi trong một bụi hoa cẩm tú cầu tươi .

Cả miệng và mũi đều bịt kín, sắp nghẹt thở đến nơi .

Cái gã mới tỉnh nửa tháng mà sức lực đáng sợ thế , căn bản đẩy nổi .

Tôi dùng sức ngắt mu bàn tay , chỉ tay mũi hiệu.

Vệ Hằng vốn đang cảnh giác quan sát phía xa, liền cúi đầu .

Anh ngẩn một thoáng, lập tức hiểu ý, dời lòng bàn tay xuống một chút để mũi thể hít thở.

Thật bịt thì cũng chẳng phát tiếng động, nhưng lúc thể giải thích với .

Quản gia và hầu tìm kiếm khắp nơi trong nhà hoa, vài qua ngay mặt hai chúng .

Vệ Hằng áp sát lưng , ấm từ cơ thể truyền qua lớp vải áo.

Tôi căng thẳng đến mức cả cứng đờ, lưng rịn một tầng mồ hôi mỏng.

Loading...