Người Vợ Beta Của Thiếu Tướng - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-14 15:32:50
Lượt xem: 350

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã quen dáng vẻ nhắm nghiền mắt ngủ say, giờ thấy một Vệ Hằng tỉnh táo, bỗng thấy chút quen.

Dù sắc mặt lắm, nhưng đôi mắt thần, lưng tựa thẳng tắp, tin chắc sẽ sớm khôi phục phong thái năm nào.

Tôi cứ ngỡ quan tâm, nhưng khi thấy Lâm Nguyệt Nguyên lưng Vệ Hằng với tư thế của một bảo vệ, thấy vô cùng chướng mắt.

Tóc và móng tay của Vệ Hằng là do cắt, thể là do lau rửa, ngay cả mũi và khoang miệng cũng đều do vệ sinh cho ...

Tôi chăm sóc ròng rã suốt ba năm trời!

Lâm Nguyệt Nguyên dựa cái gì mà mát ăn bát vàng?

Cảm giác phẫn nộ và cam tâm cứ tích tụ cuộn trào trong lồng n.g.ự.c .

Tôi nghiến chặt răng mới thể ép bản sự thật.

Vệ Hằng cảm nhận ánh mắt trực diện của , mở lời:

"Vị là ai ?"

Dứt lời, Lâm Nguyệt Nguyên lập tức trừng mắt  đầy căng thẳng.

Lâm Đông vội vàng cướp lời:

"Đây là con nuôi nhà , nó qua đây tìm chút việc. Chúng làm phiền nữa, Vệ thiếu tướng hãy giữ gìn sức khỏe."

Lâm Đông sợ   bậy mặt Vệ Hằng, liền lôi xềnh xệch  .

Vừa đến bãi đậu xe của nhà họ Vệ, Lâm Đông vung tay tát  một cái.

Chát!

Lực cánh tay của một Alpha quả thực thể xem thường.

Tôi ông đ.á.n.h đến mức ngã nhào xuống đất, một bên má nhanh chóng sưng vù lên.

Lâm Đông từ cao hung hăng xuống .

"Tỉnh táo ? Đã nhận rõ bản là ai ? Lần còn gặp Vệ Hằng thì giữ đôi mắt của mày cho ! Đừng để chú ý đến mày!"

Khuôn mặt đau đến mất cả cảm giác, nhưng vẫn bướng bỉnh thèm chạm vết thương.

Tôi chịu thua mà lườm ngược ông , lẳng lặng dậy.

Chạm ánh mắt của , mặt Lâm Đông thoáng hiện vẻ chột , ông lẩm bẩm với giọng điệu phức tạp:

" là cùng một tính nết với ba mày!"

Tôi phủi bụi bẩn tay, thèm ngoảnh đầu mà bước thẳng khỏi bãi đậu xe.

Lâm Đông hét lớn đằng lưng :

"Đứng ! Mày định hả!"

Tôi phớt lờ, rời khỏi lối dọc theo con đường núi hướng về phía thành phố.

Mãi đến khi tới trạm xe buýt, mới tựa ghế , mệt mỏi nhắm nghiền đôi mắt.

Dù là lúc đưa nhà họ Vệ là bây giờ đuổi , từ đầu đến cuối, từng ai tôn trọng ý của .

Tôi chẳng qua chỉ là một con rối để họ mặc sức điều khiển.

Tôi nở một nụ chua chát.

Sau khi đuổi , về Lâm gia mà tìm một nhà nghỉ nhỏ để ở tạm.

Trong thời gian đó, Lâm Nguyệt Nguyên gọi điện cho .

"Anh từng hát bài gì cho Vệ Hằng ?"

Tôi ngẩn .

"Bài hát gì cơ?"

Lâm Nguyệt Nguyên bực bội :

"Anh trong lúc hôn mê luôn thấy hát cho , bảo em hát cho !"

Tôi lập tức hiểu .

Khoảng thời gian bên cạnh Vệ Hằng, để giải khuây, thi thoảng ngâm nga bài dân ca mà ba từng hát cho hồi nhỏ.

Tôi hát xoa bóp cho Vệ Hằng, mỗi khi như , cơ bắp của đều trở nên đặc biệt thả lỏng.

Xem giai điệu in sâu tâm trí .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-vo-beta-cua-thieu-tuong/chuong-2.html.]

Trong lòng  nảy sinh ác ý, liền giả ngốc:

"Bác sĩ bảo mở nhạc cổ điển cho , chắc là mấy bài đó thôi."

"Bài nào? Anh bảo chỉ một bài duy nhất!"

Nghe giọng điệu của Lâm Nguyệt Nguyên vẻ nóng nảy vì sợ lộ tẩy, nhưng chẳng nghĩa vụ giúp nó vượt qua chuyện .

Tôi hừ lạnh:

"Số bài mở cho chỉ một bài, ám chỉ bài nào? Đừng vì mấy chuyện mà làm phiền nữa!"

Tôi chút nể tình mà cúp máy.

Lâm Nguyệt Nguyên đó cũng gọi nữa.

Không lâu   của nhà họ Vệ tìm đến tận cửa.

Đối phương Cát Vân gặp , đồng ý gặp.

Nơi gặp mặt là khách sạn tám danh giá nhất đế quốc.

"Tinh Trạch, những năm qua cháu tận tâm tận lực chăm sóc Vệ Hằng, chúng đều ghi nhận cả. Cả gia đình đều cảm ơn sự hy sinh của cháu."

Cát Vân những lời khách sáo một cách hảo, liền đáp đầy lạnh nhạt:

"Ngài cần cảm ơn , thuận mua bán mà thôi."

Cát Vân hề nổi giận thái độ vô lễ của , ông nở nụ phóng khoáng.

"Vệ Hằng thể tỉnh nhanh như , công lao của cháu nhỏ. Tinh Trạch, cháu là một đứa trẻ cực kỳ thông minh, những chuyện cần khác thẳng cháu cũng tự hiểu ."

Tôi chống cằm, giả vờ ngây thơ ông:

"Tôi thông minh , chỉ là một Beta tầm thường ngay cả đại học còn học, Cát gì cứ thẳng, nếu hiểu ."

Cát Vân vẫn mỉm điềm nhiên.

"Nói thật lòng, so với tính cách kiểu cách của em trai cháu, càng đ.á.n.h giá cao kiểu như cháu hơn. Thật là đáng tiếc, nếu cháu là một Omega, thực sự sẽ ngại để Vệ Hằng cưới cháu ."

Giọng điệu thì ôn hòa, nhưng lời mang theo sự ngạo mạn bẩm sinh.

Tôi nhún vai:

"Cảm ơn Cát coi trọng, tiếc là phước đó. Thời gian của ngài quý báu, chúng thẳng vấn đề chính ."

"Rất thích sự thẳng thắn của cháu." Cát Vân chạm vòng tay để mở thiết cá nhân, : "Cháu cứ giá , coi như là khoản bồi thường cho cháu trong những năm qua."

Chủ động mang tiền tới cho , dĩ nhiên là sẽ kèm theo yêu cầu khác.

"Ra giá xong thì nữa ạ?"

"Sau đó, hãy tìm một thành phố cách xa thủ đô để bắt đầu một cuộc sống mới. Ừm, nhất là đến một nơi mà Vệ Hằng thể tới."

Cát Vân híp mắt hỏi:

"Cháu làm chứ?"

Ý của ông là bảo đừng bao giờ xuất hiện mặt Vệ Hằng nữa.

Tôi giơ hai ngón tay lên.

"Được thôi, cho hai trăm triệu."

Cát Vân nhanh chóng nhập con .

Ba giây , tin nhắn ngân hàng báo về, tài khoản của nhận thêm hai trăm triệu.

"Hợp đồng điện t.ử cũng gửi cho cháu , ký luôn ."

Tôi tất việc ký tên điện tử, đó dậy :

"Cảm ơn Cát hào phóng, sẽ thu dọn hành lý ngay."

Cát Vân níu kéo:

"Cũng cần gấp gáp như , mấy ngày tới Vệ Hằng và Nguyệt Nguyên đính hôn, cháu tham dự ?"

Tôi đùa :

"Cát cũng thật là rộng lượng, sợ tới cướp rể ?"

Cát Vân khúc khích:

"Làm thể chứ? Cháu bản lĩnh đó ."

Loading...