Người tình chuyên nghiệp - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-06 16:18:41
Lượt xem: 611

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng điên cuồng để dấu vết cơ thể đối phương, kẻ khiêu gợi là kẻ đầu hàng .

 

"Dừng ..."

 

Giọng điệu của mang theo tiếng nức nở.

 

"Thật sự nữa ?"

 

Tôi nảy sinh ý mà dừng động tác tay, cố tình khiến đạt mục đích.

 

"Muốn..."

 

"Muốn gì?"

 

"Em."

 

"Em là ai? Anh, gọi tên em ."

 

"Lương Ngôn..."

 

Đêm nay cuối cùng cũng kết thúc trong hàng ngàn gọi tên .

 

Sáng sớm hôm , ngoài ban công bài luyện tiếng Anh.

 

Từ Hằng ôm lấy từ phía .

 

"Sao ngủ thêm chút nữa?"

 

"Không ngủ , đau mông."

 

Tôi khẩy một tiếng.

 

"Miệng chẳng cái khóa nào cả."

 

"Anh cứ tưởng em ban công hút thuốc."

 

"Em bỏ ."

 

Nghe , rút một điếu t.h.u.ố.c đắt tiền đung đưa mặt , cố ý khiêu khích.

 

"Thật sự hút ?"

 

Tôi đưa tay giật lấy điếu thuốc, :

 

"Anh cũng bỏ ."

 

"Tại ?"

 

Tôi mặt trời mới mọc phía xa, nghiêng với :

 

"Bởi vì em sống lâu trăm tuổi."

 

Sau khi làm hòa, những ngày cuối tuần cả hai đấu khẩu lăn giường, khí đều mang theo vị ngọt ngào.

 

Buổi tối nép lòng xem phim, hỏi kỳ nghỉ hè định làm gì, vẫn định ở trường .

 

Anh hào hứng với rằng công việc của thành gần xong , thể ở thành phố A cả mùa hè.

 

Tôi do dự một lát, cúi đầu hỏi Nhật Bản ?

 

"Nói nhé, Tokyo , em định về quê thăm bà nội."

 

"Bà nội? Sao đây em nhắc tới bao giờ."

 

"Là bà nội bên nhà hàng xóm thôi, lúc em còn nhỏ thường nhà, bà dắt em sang nhà ăn cơm, quan hệ khá thiết.

 

chị gái nhà hàng xóm ở Nhật Bản làm việc, bà cũng chuyển qua đó luôn."

 

"Vậy ai chăm sóc em?"

 

"Không ai cả, em ở nhà một ."

 

"Anh nhớ em từng lúc nhỏ em tiền tiêu vặt, em ở nhà một ăn gì?"

 

"Khi trong tủ lạnh rau thì em tự nấu ăn, nhưng phần lớn thời gian đều nhịn đói."

 

Từ Hằng xoay bưng lấy mặt , hôn nhẹ một cái: "Tiểu Ngôn của chúng mà đáng thương thế ?"

 

"Nếu thấy em đáng thương thì hãy thương em nhiều hơn một chút ."

 

Anh thở dài: "Bảo bối , còn thương thế nào nữa?"

 

Tôi cúi đầu vùi n.g.ự.c , lầm bầm: "Vẫn đủ."

 

Tôi bộ tình yêu của .

 

Nghe , nâng đầu lên, quỳ và hôn :

 

"Được , tối nay chủ động."

 

Tôi ý đó, nhưng cũng lười đính chính.

 

Lúc âu yếm, chạm lỗ tai của , nhỏ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-tinh-chuyen-nghiep/chuong-4.html.]

"Hình như tịt ."

 

Lỗ tai của Từ Hằng là do chính tay bấm sinh nhật 18 tuổi, ngày hôm đó hỏi ước điều gì, chỉ cần là hái trời mò trăng nước, đều thể thực hiện.

 

Tôi nghĩ nhiều, tiền tiêu hết, một xuất sạch sẽ, nhưng cuối cùng :

 

"Anh, em bấm lỗ tai cho nhé."

 

Anh ngạc nhiên, hiểu một đàn ông như thì bấm lỗ tai làm gì.

 

Tôi giải thích rằng vì gương mặt quá , đeo khuyên tai thì thật đáng tiếc.

 

thực chỉ để một vết sẹo thuộc về .

 

Dùng khuyên tai dùng một cộng với kỹ thuật vụng về của , đau đến mức suýt rơi nước mắt.

 

Lúc đó nhân cơ hội hôn lên đôi mắt .

 

Lông mi dài, chọc khiến lòng ngứa ngáy.

 

Tôi báo tin sắp sang Nhật Bản cho bà nội, bà hào hứng sẽ chuẩn chăn nệm mới cho .

 

đợi đến nơi bà mới hóa hai , bà cụ nhỏ nhắn guốc mộc lo lắng trong phòng.

 

Tôi lên tiếng giải thích: "Bà nội, ngủ chung với cháu là ạ."

 

Thế là đó ánh mắt bà nội hai chúng cứ đầy ẩn ý...

 

Buổi tối khi chúng cạnh , ngạc nhiên phát hiện Từ Hằng đeo khuyên tai trở .

 

"Sao hôm nay đột nhiên đeo thế?"

 

Tôi đưa tay chạm thùy tai , thấy lỗ tai vẫn còn đang viêm.

 

Anh lườm một cái đầy giận dỗi:

 

"Chẳng vì hôm đó em tịt bằng cái giọng đau lòng thế ."

 

Tôi , rướn lên hôn : "Lần nào em đau lòng cũng dỗ dành em như thế ạ?"

 

Anh chằm chằm, một lát lầm bầm nhỏ giọng:

 

"Anh sẽ để em đau lòng ."

 

Thế là tiến lên hôn , Từ Hằng đẩy , bảo rằng đêm đầu tiên ở nhà khác thế .

 

" mà... , ướt kìa."

 

Từ Hằng gì nữa, vành tai đỏ bừng.

 

Hậu quả của việc hai ân ái quá nhiều là chỉ cần chạm đối phương là dễ dàng "cướp cò".

 

"Anh để ấn tượng cho bà nội em."

 

"Không , nhỏ tiếng một chút là ."

 

Ngày hôm thức dậy, bà nội nấu sẵn cháo đậu xanh cho chúng .

 

Khi Từ Hằng và xuống bàn ăn, bà hỏi đêm qua thấy tiếng mèo hoang kêu .

 

"Mèo hoang ở quê ngày càng nhiều, làm phiền giấc ngủ của hai đứa chứ?"

 

Tay gắp thức ăn của Từ Hằng run lên, suýt nữa làm rơi xuống bàn.

 

Tôi bình thản trả lời là , như thể chẳng chuyện gì xảy mà tiếp tục húp cháo.

 

Đợi ông bà , mới xa trêu chọc Từ Hằng: "Anh, bà nội bảo là mèo con kìa."

 

Anh trả thù bằng cách hất nước rửa tay lên chiếc áo phông trắng của , nhưng chỉ vài giây nắng hong khô, mùa hè cứ thế trôi qua đầy rực rỡ và chút ưu phiền.

 

Khi đom đóm bò lên ngọn cây, chúng sẽ nắm tay dạo chợ đêm như những cặp tình nhân bình thường nhất, mua vài cây pháo hoa rẻ tiền, cùng uống chung một ly nước cam lạnh buốt.

 

Ngày đến Nhật Bản đúng dịp lễ hội pháo hoa, Từ Hằng đặt một khách sạn view , kéo tay và yêu cầu cùng .

 

Lúc đầu còn hiểu đột nhiên thích xem pháo hoa, bà nội mới là vì các cặp đôi trẻ trong làng đều lên Tokyo , đang ngầm ganh đua đấy thôi.

 

Đến ngày lễ, trời lất phất mưa, những cặp tình nhân trẻ tuổi mặc Kimono, kiễng chân vội vã chạy đến địa điểm, cả Tokyo như biến thành một bảng màu di động.

 

Tôi ôm trong tiếng mưa mờ ảo, hôn giữa màn pháo hoa dữ dội.

 

Cứ như thể thế giới chỉ còn hai chúng , ngông cuồng và tham lam vô độ.

 

Khi chúng về, bà nội bỗng tìm thấy nhiều ảnh lúc nhỏ của từ trong kho, Từ Hằng cầm lấy lật xem từng tấm một.

 

"Thằng nhóc con thì mà xem?"

 

Tôi thở dài.

 

"Lúc em theo về nhà sắp cao bằng , tất nhiên xem dáng vẻ lúc nhỏ của em."

 

"Oa, còn ảnh mặc váy thế !"

 

Forgiven

Anh nhanh chóng phát hiện "lục địa mới".

 

"Đó là chị hàng xóm mặc cho em đấy, trả cho em mau."

Loading...