Người thành phố đều thích hôn bạn cùng phòng - 5

Cập nhật lúc: 2025-11-28 05:25:50
Lượt xem: 527

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

16

 

Tôi nhét đầy bánh bao miệng, má phồng lên, ngẩng đầu ngơ ngác.

 

Trợn tròn mắt.

 

“Cậu... gọi là gì?”

 

“Tôi ...”

 

Bạch Hành bình tĩnh .

 

“Tống Thừa, ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.”

 

Trời ơi, thật sự ảo giác .

 

Tôi rõ ràng gọi là vợ!

 

Y hệt như hôm qua lúc mơ!

 

Chắc vẫn hồn vụ suýt bắt gặp sáng nay.

 

Tôi ôm bánh bao, má phồng lên như cái trống, lắc đầu như cái trống lắc để tỉnh táo.

 

Tỉnh Tống Thừa, Bạch Hành thể gọi một thằng con trai là vợ .

 

Vì mãi tập trung lắc đầu, thấy khóe miệng Bạch Hành khẽ cong lên, ánh mắt đầy hứng thú .

 

Dạo gần đây giấc ngủ của Bạch Hành đến bất ngờ!

 

Không chỉ ngủ sớm hơn.

 

Mà còn đề nghị cả phòng tắt đèn sớm.

 

Lại thường xuyên đến bên giường vỗ vỗ thành giường.

 

Đôi mắt sâu thẳm từ gầm giường lên.

 

“Tôi ngủ đây.”

 

Tôi đáp gì, chỉ ừ một tiếng.

 

Cậu bổ sung thêm.

 

“Tôi ngủ nhanh.”

 

Ánh mắt sáng lên, vẻ đang chờ phản ứng gì đó.

 

Tôi mím môi.

 

“Vậy thì thận thật.”

 

“Ừ, . Cậu yên tâm.”

 

Thận thì liên quan gì đến ? Tôi hiểu, nhưng tôn trọng.

 

Bạch Hành ngủ cũng càng lúc càng sâu.

 

Trước đây nếu ôm trong lúc ngủ, nhiều lắm cũng chỉ một lúc sẽ buông.

 

Giờ mỗi lén hôn xong, ôm chặt cứng cả đêm buông.

 

Tôi đành bất đắc dĩ ngủ trong lòng , sáng sớm mới lặng lẽ rời .

 

Lần nào Bạch Hành cũng dậy trễ hơn vài giây, mở mắt khi bước xuống đất, hú vía.

 

một điều kỳ lạ.

 

Cậu dạo mơ ngày càng nhiều.

 

Tối nào cũng ôm , thì thầm bên tai ngừng.

 

Mà nội dung càng ngày càng khó nổi.

 

“Vợ ơi, em đến .”

 

“Vợ ơi, nhớ em lắm.”

 

“Vợ ơi, em thơm quá.”

 

“Vợ ơi, em eo nhỏ quá.”

 

“Vợ ơi, em mềm mại thật.”

 

“Vợ ơi, em khiến ... thật sự ...”

 

“Thật ngay bây giờ... làm em…”

 

17

 

Đây là thứ nên ?!

 

Nghe mà mặt đỏ tưng bừng, tim đập thình thịch.

 

Cậu dâm thật đấy.

 

Thì học bá, lạnh lùng tự phụ như , mà trong mơ nghĩ mấy chuyện .

 

vì tình bạn, giữ bí mật việc mơ mộng “vợ”.

 

Tuy nhiên cũng bắt đầu thấy vấn đề.

 

Hình như tai vấn đề .

 

Buổi tối Bạch Hành gọi “vợ” là thật.

 

ban ngày cũng thấy gọi “vợ”?

 

Mà hình như là đang gọi ?

 

Tôi chơi bóng, lau mồ hôi chạy đến lấy nước từ tay .

 

“Vợ ơi, em tới .”

 

“Hử? Cậu gì cơ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-thanh-pho-deu-thich-hon-ban-cung-phong/5.html.]

 

“Tống Thừa, tới .”

 

Trước khi ngủ, uống sữa, đưa thêm cho một cốc.

 

“Vợ uống cốc nhé, hâm nóng .”

 

“Hử? Cậu gọi là gì cơ?”

 

“Tống Thừa. Sao ?”

 

Tôi ngày càng ảo giác nghiêm trọng.

 

Tôi tự an ủi , chắc do gần đây ngủ ngon vì Bạch Hành cứ quậy suốt.

 

Tôi thở phào, thì một cô gái đến xin liên lạc, cũng thấy Bạch Hành gọi là “vợ”...

 

18

 

Tôi vỗ vỗ tai , xác nhận do nước khi tắm.

 

Có một cô gái chặn ký túc xá nam.

 

“Bạn học ơi, bạn trai quá, thể xin liên lạc ? Mình thích kiểu như bạn!”

 

Dễ thương quá mất!

 

“Tất nhiên !”

 

Tôi vội lấy điện thoại từ túi quần.

 

Vừa định đưa mã QR, lưng vang lên một giọng lạnh lùng tự nhiên.

 

“Vợ ơi.”

 

Không cần đầu cũng , chắc nhầm Bạch Hành gọi tên .

 

Dạo tai nặng quá .

 

Tại mỗi đêm cứ “vợ ơi vợ ” bên tai .

 

Làm nửa mê nửa tỉnh, sáng dậy vẫn tưởng đang gọi.

 

Tôi mở điện thoại, chuẩn đưa mã QR, thì thấy nét mặt cô gái gì đó sai sai.

 

mở to mắt, ngạc nhiên , miệng .

 

“Cậu... gọi là gì?!”

 

“?”

 

cũng thấy ?

 

Thắt lưng ai đó ôm từ , Bạch Hành vòng tay qua , kéo ký túc xá.

 

“Vợ ơi, về thôi.”

 

“?”

 

Tôi ngơ ngác đầu , kéo mất.

 

Tôi ảo giác .

 

Chỉ tiếng hét thất vọng của cô gái vọng .

 

“Khôngggg!!! Sao thích nào cũng là 0!!!”

 

Tôi Bạch Hành ôm eo dẫn lên lầu.

 

Số 0? Ai là 0?

 

Khoan ...

 

Vừa nãy cô gái hình như hỏi:

 

“Cậu gọi là gì?”

 

Vậy là...

 

cũng thấy Bạch Hành gọi là “vợ” đúng ?!

 

Chẳng lẽ... nhầm?

 

“Vừa nãy gọi là gì?”

 

Bạch Hành bế đặt lên giường, bôi t.h.u.ố.c cho môi .

 

“Cậu thành cái gì?”

 

“Tôi...”

 

Tôi thành gọi là vợ?

 

Nếu thật thì ngượng c.h.ế.t.

 

Hơn nữa nếu kể chuyện mỗi đêm mơ cũng gọi “vợ”, chắc sẽ hổ lắm.

 

Thôi .

 

Tôi nuốt những lời định bụng.

Chắc do dạo từ “vợ” quá nhiều, ảo giác ngày càng nặng, đến cả lời khác cũng nhầm.

 

Không .

 

Chỉ cần leo lên giường Bạch Hành hôn trộm nữa là .

 

Để ảo giác thêm.

 

Tối nay quyết định lên giường nữa.

 

Cách xa chắc sẽ bình thường .

 

 

 

 

 

Loading...