Bạch Hành chăm chú, ánh mắt trong veo.
Như thể đang quan sát biểu cảm và phản ứng của .
Dừng vài giây, :
“Hôm nay xuống gầm giường làm thể dục?”
Thì là hỏi vụ thể dục...
“Mệt... mệt quá.”
Nửa đêm ngủ kéo rèm hỏi chuyện ?
Tối qua còn ôm đầu mà hôn, mà chỉ quan tâm làm thể d.ụ.c ?
Quả nhiên là thành phố, điềm nhiên như .
Đàn gạt , dân thành phố đúng là như thế.
Ánh mắt Bạch Hành sâu thẳm, vài giây.
“Tống Thừa, tối qua…”
Cuối cùng cũng hỏi .
Không hỏi xong còn mặt mũi nào đối mặt .
Tôi hổ c.h.ế.t.
Bạch Hành :
“Tối qua uống nhiều quá, khi ngủ gì xảy chứ?”
Cậu đưa tay xoa trán, liếc .
“Tôi uống nhiều quá nên chẳng nhớ gì hết. Nhất là khi xuống.”
Cậu … mất trí nhớ!
Mà mất trí nhớ đúng lúc ghê!
Thì là đến hỏi chuyện .
Cũng hợp lý thôi, vấn đề như cũng nên xác nhận .
“Không .”
Tôi nhẹ nhõm hơn một chút.
“Trước khi ngủ xảy chuyện gì cả.”
“Ừ.”
Bạch Hành hỏi xong vẫn rời khỏi giường , ánh mắt sâu như biển chằm chằm .
“Còn chuyện gì nữa ?”
Tôi ánh mắt đó đến phát sợ, rụt m.ô.n.g tựa sát tường, mới hỏi câu đó.
“Không còn chuyện gì nữa.”
“Vậy…”
Sao chịu ?
“Vậy về chỗ ngủ .”
“Tống Thừa.”
“Ừ?”
“Giờ thể xuống gầm giường làm thể d.ụ.c ?”
“…”
Sau khi Bạch Hành thành động tác dang tay, nhanh chóng ngủ .
Cảm giác còn ngủ nhanh hơn khi.
Đã thì thể yên tâm mà tiếp tục hôn !
Tôi lật , leo lên giường Bạch Hành.
gì đó kỳ lạ.
Tôi cảm thấy nhịp thở của Bạch Hành gấp gáp hơn ?
14
Xem chắc cảm, nghẹt mũi .
Mà cơ thể cũng căng cứng hơn nhiều.
Không vẻ gì là trạng thái thả lỏng khi ngủ cả.
Không ngờ áp lực học hành khiến căng thẳng thế .
Tôi lắc đầu, định hôn thì môi dừng giữa trung.
Lông mi của Bạch Hành khẽ rung nhẹ, hình như thấy nhíu mày.
Biểu cảm cộng với nhịp thở dồn dập, trông giống như đang sốt ruột chờ đợi điều gì đó, đang mơ thấy gì.
Không .
Tôi thể hôn.
Cậu mà cảm thật, hôn xong lây qua thì ?
Tôi cạnh Bạch Hành, suy nghĩ.
Chỉ tiếng thở của Bạch Hành càng lúc càng gấp.
Thôi thì, và Bạch Hành như , thể vì chút chuyện mà từ bỏ việc duy trì tình bạn.
Tôi chống tay lên, cúi xuống hôn, thì cổ họng Bạch Hành phát âm thanh kìm nén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-thanh-pho-deu-thich-hon-ban-cung-phong/4.html.]
Nơi thấy, ngón tay dài của Bạch Hành siết chặt lấy ga giường.
Hơi thở ngưng , còn tưởng hôn đến mức tắt thở.
Vội vàng rút môi kiểm tra xem c.h.ế.t , định dậy rút lui.
Bạch Hành bỗng lật , đè xuống .
Tứ chi quấn chặt quanh eo , kẹp chặt.
Thôi kệ, thao tác quen thuộc .
Đợi ngủ say rút là .
Tôi thở dài, nhưng Bạch Hành bỗng ghé môi sát tai .
Cánh tay đang ôm eo siết mạnh một cái.
Hơi thở nóng hổi phả bên tai .
“Vợ ơi.”
15
Cậu gì cơ?!
Tôi kinh hãi đến nghẹt thở.
vài giây phát hiện lẽ mơ, mắt còn mở.
Hú vía.
Thì mơ thấy vợ.
Người từng yêu đương gì, dám mơ mộng kiểu .
Tôi như thường lệ chờ ngủ say để gỡ tay , nhưng hôm nay ôm chặt hơn bình thường.
Tôi thật sự thoát .
Để khỏi lỡ ngủ quên trong lúc chờ, hôn thêm vài cái cho tỉnh táo.
như dán chặt lấy , dù chờ bao lâu cũng buông.
Cuối cùng vẫn ngủ gục trong lúc chờ đợi dài dằng dặc.
Tỉnh dậy thì sáng, bật dậy khỏi giường .
Nhanh chóng leo xuống giường tầng, đặt chân xuống đất tiếng gọi:
“Tống Thừa.”
Tôi giật đầu.
Sao dậy nhanh , lẽ thấy từ giường xuống?
Khóe môi Bạch Hành khẽ nhếch.
“Sáng sớm đến gầm giường tập thể d.ụ.c hả?”
“Ờ…”
Tôi lúng túng giãn cơ vài cái, nhanh chóng lấy khăn nhà vệ sinh.
May quá.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Suýt nữa là phát hiện.
Vừa lo nghĩ ngợi.
Chậc, bao giờ mới như đàn đây, dám yêu dám làm?
Tính cách từ quê lên thành phố mà cứ rụt rè thế thì mệt lắm.
Từ phòng tắm bước , mở cửa suýt đụng Bạch Hành đang xếp hàng chờ tắm.
Cậu liếc thấy chậu quần áo bẩn trong tay , tiện tay giật lấy.
“Quần áo bẩn ? Để giặt cho.”
“Không… cần , để …”
Ánh mắt Bạch Hành sâu thẳm . “Quan hệ của tụi , giặt cho cũng mà.”
“Vậy… cũng .”
Tôi còn đang ngại, định lách qua thì Bạch Hành kéo tay .
Cậu đặt chậu đồ bẩn sang một bên, một tay nâng cằm , tay sờ lên môi .
“Cậu… làm gì ?”
“Sưng hết , nứt da luôn. Để bôi t.h.u.ố.c cho.”
Tôi cảm nhận ngón tay mơn trớn môi , mặc cho thoa thuốc, đơ môi .
“Cậu… cũng bôi chút , hình như cũng nhiệt miệng.”
“Ừ.”
Bạch Hành dùng luôn ngón tay bôi t.h.u.ố.c cho , chạm lên môi , bình tĩnh bước nhà tắm.
Lạ thật.
Không lạ ở , mà cứ thấy lạ.
Tôi ngoan ngoãn đợi Bạch Hành cùng ăn sáng.
Cắm cúi c.ắ.n bánh bao thì giọng vang lên từ phía đối diện.
“Vợ ơi, ăn chậm thôi, kẻo nghẹn đấy.”
“?”