Người Qua Đường Trong Truyện Đam Mỹ Ngược Luyến - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-04 21:40:58
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cứ tưởng Tống Ân vướng bận chuyện của Lê Cảnh, ai ngờ thứ nhắm tới là gương mặt giống Lê Cảnh của .

Ban đầu chỉ cầm vai pháo hôi qua đường, giờ thì , thành thẳng phản diện pháo hôi luôn.

“Điện hạ, tình cảm thật lòng thể đem thế. Ngài làm chỉ khiến khác thấy giả dối thôi.”

“Không ?”

Tống Ân bước tới, nhẹ tay giữ lấy vai : “Quyền thế, tiền bạc, thứ gì , đều thể cho.”

Tôi nhạt trong bụng, ngoài mặt vẫn chỉ cong môi: “Nghe điện hạ , xem chịu làm thế thì đúng là điều .”

thế. Trước mắt chỉ hai lựa chọn. Một là ngoan ngoãn ở bên , hai là chúng đổi sang một cách sống chung khác.”

“Tùy ngài vui.”

Tôi cứng nổi với tên thần kinh , cũng lười đôi co thêm.

Vừa về tới cung điện, Tống Ân gọi xử lý công việc.

Ngoài trời nóng tới hơn bốn mươi độ, vốn chẳng lung tung.

Khó khăn lắm mới tìm một góc mát trong nhà, còn vắng . Tôi xuống bao lâu thì phía mấy cô gái mặc đồng phục, cầm ly rượu ngang qua.

“Này, làm gì ở đây? Chỗ cho ngoài .”

Tôi: “...”

đây phòng riêng , đến ở hành lang cũng ?

Cô gái đầu hùng hổ tiến lên.

“Thưa , mời cho phận. Nếu , bọn chỉ còn cách báo với ngài Brun, xử theo tội gián điệp.”

Tôi cạn lời.

Đây thứ ba trong ngày đuổi .

“Các cô cứ báo .”

Cô gái cau mày, vung tay dặn những xung quanh: “Các cô trông chừng , gọi ngài Brun.”

Tôi tựa tường, lười nhúc nhích. Liếc sang thứ đồ uống lạ họ đang bưng tay, chỉ thấy cổ họng khô rát.

“Xin hỏi, thứ đó uống chứ?”

Mặt cô gái gần nhất đỏ bừng. Cô cuống quýt gật đầu: “Được chứ, chứ ạ.”

Đến lúc cô gái ban nãy , uống chẳng bao nhiêu ly.

Bên tai vang lên liên tiếp những tiếng gọi “ngài Brun” với “điện hạ”.

Tôi ngẩng đầu, mỉm giơ ly rượu trong tay về phía Tống Ân: “Điện hạ, ngài uống chút ?”

Tống Ân bất đắc dĩ nhận lấy ly rượu, chuyển sang tay Brun, cúi xuống kéo dậy.

Đầu cuồng, cũng vững, gần như dựa hẳn mới nổi.

“Không bảo đợi ở sảnh ? Cậu chạy lung tung làm gì?”

Có lẽ vì say thật nên miệng nhanh hơn não. Tôi tựa trán lên vai , thành thật trả lời: “Chán quá, dạo bừa thôi. Ai ngờ tới cũng đuổi.”

Tống Ân lảm nhảm mà hình như còn thấy thú vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-qua-duong-trong-truyen-dam-my-nguoc-luyen/chuong-4.html.]

“Thế với họ đưa về?”

Tôi tặc lưỡi hai tiếng: “Sớm muộn gì họ cũng chỉ là thế thôi. Nói mất mặt lắm, .”

Tống Ân đáp, chỉ im lặng cảm nhận thở của dần đều .

Sau đó, liếc quanh một vòng. Giọng thì ôn hòa, nhưng ai cũng nhận trong đó là ý cảnh cáo: “Những lời ban nãy, các cứ coi như từng thấy.”

Tống Ân bế về phòng riêng. Brun cũng theo trong.

Ở bên cạnh Tống Ân lâu như , chẳng ai hiểu tính hơn Brun.

Ngoài c.h.ế.t từ mấy trăm năm , bao giờ kiên nhẫn dỗ dành ai như thế .

“Điện hạ, rốt cuộc là ?”

Tống Ân cụp mắt, giọng khàn đặc: “Tôi cảm thấy là Lê Cảnh.”

Có lẽ chính cũng thấy câu đó quá đột ngột, nên tiếp.

“Giống từ gương mặt, tính cách, cho tới cả những bí mật chỉ với Lê Cảnh .”

Brun nhắc khéo: “Điện hạ, ngài đừng hồ đồ. Biết đây là mưu kế của Liên bang.”

Tống Ân lắc đầu: “Tôi cũng từng nghĩ . cho điều tra , đến giờ vẫn phận của . Phía bên cũng khai rằng họ nhặt đường.”

“Anh còn nhớ ? Trước khi c.h.ế.t, Lê Cảnh từng sẽ .”

Thân hình cao lớn nom như chỉ cần thêm một khắc nữa là sẽ vỡ vụn. Hắn khổ.

“Dù chỉ còn một tia hi vọng, vẫn giữ bên cạnh. Lỡ như thật sự là Lê Cảnh...”

Brun thở dài. Ông trả lời .

Bao nhiêu năm qua, Tống Ân vẫn luôn tự trách vì việc .

Giờ gửi gắm hi vọng theo cách , là đúng sai, chẳng ai .

Rất lâu , căn phòng chìm về màn tối tăm yên ắng như cũ.

Tôi hoảng hốt mở bừng mắt. Thật tỉnh rượu từ ngay câu đầu tiên Tống Ân .

Hỏi, còn gì đáng sợ hơn việc ép làm thế ?

Đáp, là khi đối phương tin bạn mới chính là thật.

6

Tống Ân thật sự bận, cả ngày hiếm khi thấy bóng dáng .

Ngược , Brun thi thoảng xuất hiện bên cạnh , nở nụ hiền lành đến mức phát sợ: “Tôi còn nên xưng hô với thế nào.”

Tôi mím môi, tùy tiện bịa một cái tên giả.

“Lann.”

Sắc mặt Brun khẽ đổi, giọng cũng trở nên sâu xa hơn hẳn: “Tên đấy. Điện hạ hẳn sẽ thích.”

Tôi ngơ , chuyện đó thì liên quan gì tới Tống Ân?

nghĩ , thấy chỗ .

Tôi xuyên thế giới bằng chính xác của nguyên chủ.

Vậy rốt cuộc là thế chỗ một khác, thế giới tự dưng mọc thêm một kẻ như ?

Loading...