Người Hầu Đọc "Ba Ấm" Của Thiếu Gia - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-11 05:59:41
Lượt xem: 1,020

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hôm qua gặp em, liền... chút khống chế .”

Tôi hừ mạnh một tiếng, mặt , nhưng vẫn ngoan ngoãn từ ghế leo xuống.

Cơn giận tan chút ít, nhưng thể diện thì thể mất.

“Vậy cũng ... đối xử với em thế thế nọ! Quá đáng lắm, em chuyện, khó chịu c.h.ế.t !”

Biểu cảm của Ôn Trác Ngọc trở nên xoắn xuýt: “Chỉ khó chịu thôi ? Không thoải mái ? tối qua phản ứng của em lớn lắm mà, giường là...”

Nghĩ đến sự điên cuồng tối qua, mặt nóng lên.

Tôi hét lớn một tiếng: “Anh còn dám nữa!!”

Anh thỏa hiệp: “Được , nữa. Là của , bớt giận nhé bảo bối?”

Tôi lén liếc một cái, thấy bộ dạng cẩn thận quan sát sắc mặt của , lòng thấy chua xót và mềm nhũn.

Thật cũng nhớ, nhớ .

Sự đoàn tụ luôn khiến mềm lòng, rốt cuộc vẫn nỡ gương mặt ấm ức như làm sai chuyện của , giả vờ hời hợt hôn nhẹ khóe miệng một cái.

Cầm đũa lên, hung hăng c.ắ.n một miếng sườn, ú ớ : “... Lần như thế nữa đấy.”

Quả nhiên vẫn là quá dễ dỗ dành, thầm khinh bỉ chính .

Tôi và Ôn Trác Ngọc trải qua mấy ngày mặn nồng đến quên cả trời đất.

Anh giống như đòi cả vốn lẫn lời cho nửa năm thiếu vắng , đòi hỏi mệt mỏi.

Tôi thở hổn hển nép trong lòng , bôi t.h.u.ố.c cho .

Không nhịn mở miệng: “Anh ơi.”

“Ơi?” Anh ngẩng đầu.

“Nhà họ Ôn... bây giờ quyết định ? Sau còn ai đưa tiền cho em bắt em rời xa nữa ?”

Ôn Trác Ngọc lau khô tay, cúi , hai tay chống ở hai bên cơ thể , bao bọc trong thở của .

“Lão già buông quyền, nghỉ dưỡng . Sau , sẽ còn ai thể ép làm bất cứ việc gì, cũng ai thể đưa em rời khỏi nữa.”

Tôi từ lâu , hạnh phúc của chính là thiếu gia thể hạnh phúc.

Tình yêu dành cho đơn giản.

Anh cần , sẽ ở .

Anh cảm thấy còn quan trọng nữa, hãy đích với . Chỉ cần đích , bảo , tuyệt đối sẽ dây dưa, chúc một đời bình an.

Quyền lựa chọn luôn trong tay thiếu gia, trong tay khác, những gì họ đều giá trị.

Tình yêu thiếu gia dành cho , xứng đáng để phô bày.

Tình yêu dành cho thiếu gia, cũng vô cùng dũng cảm.

Tôi chớp mắt: “Vậy em thể về nước , Kim Huyền ngày nào cũng giục em về chơi bóng rổ kìa.”

Ánh mắt Ôn Trác Ngọc tối sầm , cúi đầu, chóp mũi khẽ cọ chóp mũi , thở hòa quyện: “Ồ, nhớ ?”

Cái mà cũng ghen ?

Tôi hôn nhẹ lên môi , dỗ dành: “Em về nhà ăn cơm nấu, ôm ngủ, em gầy , ngủ cũng ngon.”

Anh xót xa ôm chặt lấy .

Tôi nâng mặt lên, sâu đáy mắt :

“Ôn Trác Ngọc, em sẽ mãi mãi trung thành yêu .”

Đây là đầu tiên trịnh trọng giao phó bộ sự trung thành và tình yêu của cho như .

Hơi thở của Ôn Trác Ngọc rõ ràng là nghẹn .

Tôi đặt cằm lên bờ vai rắn chắc của , cảm nhận cơ thể đang run rẩy.

Anh thì thầm bên tai : “Là thể rời xa em mới đúng, A Hữu, chỉ em thôi.”

Anh hôn lên mắt , ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt.

Chẳng cần chiêu trò đặc biệt gì, chỉ cần thấy rơi lệ, tim đau thắt như ngàn đao cứa qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-hau-doc-ba-am-cua-thieu-gia/chuong-7.html.]

“Sao ?”

Anh từng chút một chạm mặt , nghiêm túc :

“A Hữu, nếu em cảm thấy mệt mỏi, thấy phiền, chịu đựng sự chiếm hữu và tính toán nhỏ nhen của nữa, em thể rời . nếu em dám , sẽ phát điên, sẽ dùng thủ đoạn tìm em về, khóa em bên cạnh, khiến em bao giờ rời xa nửa bước, sợ ?”

Tôi mạnh mẽ lắc đầu, tự vùi lòng , hỏi câu hỏi mà nghĩ từ lâu, lâu .

“Anh ơi, hồi nhỏ... quen em ? Bố , là chính mở miệng đòi em làm bồi .”

Tôi luôn nghĩ rằng, chỉ là một món hàng bố tùy tiện bán vì tiền, tình cờ nhà họ Ôn chọn trúng.

Ôn Trác Ngọc , dường như đang cố gắng tìm kiếm một đoạn ký hức phủ bụi.

“Ừm, gặp qua. Ở bệnh viện. Lúc đó em còn bé tí tẹo.”

Tôi cố gắng nhớ , nhưng ký ức sớm mờ mịt, chỉ nhớ tiếng của , và nỗi sợ hãi khi kim tiêm đ.â.m da thịt.

“Em xổm ở góc hành lang , nhưng phát tiếng, cứ để nước mắt rơi lã chã, miệng vẫn luôn nhỏ giọng lẩm bẩm ‘ đau, Hữu Hữu đau, thổi thổi là đau nữa ’. Lúc đó nghĩ, đứa trẻ mà ngoan thế. Nếu ai dỗ dành, nó sẽ cứ tự dỗ dành mãi như ? Họ chú ý đến việc em đau, nhưng thấy.”

Nước mắt giống như bao giờ cạn, đ.ấ.m nhẹ lưng một cái.

“Anh làm em .”

Hóa , từ đến nay đều là ngẫu nhiên.

Ngay từ lúc vận mệnh bắt đầu giao thoa, thiếu niên trong bóng tối thấy cũng đang co rúm nơi góc tường.

Thủ tục trở trường của thành nhanh, Ôn Trác Ngọc đưa đến tòa nhà giảng đường.

“Hết giờ đến đón em.” Anh giúp chỉnh cổ áo, động tác tự nhiên.

Kim Huyền thấy , kích động lao tới ôm một cái thật chặt: “An Hữu Hữu! Cuối cùng cũng về ! Làm bố đây nhớ c.h.ế.t !”

Còn kịp ôm chắc, cổ áo xách lên.

Ôn Trác Ngọc từ lúc nào, sắc mặt bình thản: “Kim Huyền, chú ý chừng mực.”

Kim Huyền: “... Chào Trác Ngọc ạ.”

Sợ đến xanh mặt.

Tôi nhịn trộm, Ôn Trác Ngọc cảnh cáo liếc một cái.

Đợi rời nữa, Kim Huyền vỗ ngực:

“Hù c.h.ế.t , khí thế của ... càng đáng sợ hơn. mà, nãy bằng ánh mắt gì ? Sao giống như băm vầy bỏ chảo dầu thế?”

Tôi mím môi , giơ chiếc nhẫn tay lên: “Bởi vì là bạn trai của mà.”

Kim Huyền im lặng một cách quái dị trong vài giây: “Á? Cậu cái gì cơ?? Cái gì??!! Có tai vấn đề ???”

Sau giờ học, quan tâm đến Kim Huyền vẫn còn đang sét đ.á.n.h ngang tai, xách ba lô chạy vội ngoài trường.

Ánh hoàng hôn buông xuống, Ôn Trác Ngọc tựa bên xe, dáng cao ráo.

Thấy chạy đến, thẳng dậy, dang rộng vòng tay.

Tôi lao đầu lòng , đón lấy một cách vững chãi.

“Chạy cái gì, ngã thì làm ?”

“Chẳng đón ?”

Chiếc xe hòa dòng đông đúc.

“Anh ơi, về nhà em ăn sườn xào chua ngọt làm.”

“Được.”

“Còn xem bộ phim mà hứa tìm cho em nữa.”

“Được.”

“Buổi tối... chỉ một thôi đấy.”

Ôn Trác Ngọc bật thành tiếng, nghiêng đầu một cái:

“Cái ... còn tùy tình hình.”

“Ôn Trác Ngọc!”

“Ngoan, về nhà .”

Loading...