"Thứ nhất, bỏ bữa. Đồ ăn vặt thể ăn , nhưng để ảnh hưởng đến bữa chính."
"Thứ hai, dỗi thầm. Có chuyện gì vui, chỗ nào khỏe đều . A Hữu, thiếu gia thuật tâm."
"Thứ ba," Anh cúi xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ chóp mũi : "Không dối ."
Tôi gương mặt tuấn tú ở ngay mắt, vội vàng gật đầu lia lịa: "Em nhớ thiếu gia."
"Ngoài ba điều , những thứ khác tùy em."
Suốt nhiều năm đó, thiếu gia thực sự nới rộng phạm vi "tùy em" đến mức cực hạn.
Mỗi khi gây họa xong, rụt cổ, chớp chớp mắt .
Anh luôn kéo véo má một cái, nhưng đến phạt cũng chẳng nỡ.
"Không giả vờ đáng thương."
Có lẽ cảm thấy lời đủ uy hiếp, hỏi tiếp một câu: "Biết sai ?"
Tôi gật đầu như bổ củi: "Em sai ạ."
"Lần còn dám ?"
Tôi do dự một chút, lý nhí đáp: "... Không dám nữa ạ."
Thế đến gây họa, thấp giọng , mắng một câu "nhóc quỷ nghịch ngợm", tiếp tục hỏi "còn dám ", hèn mọn trả lời " dám nữa".
Thế là chuyện cũ bỏ qua.
Anh luôn với : "A Hữu, bất kỳ ai, kể cả chính bản em, coi thường em. A Hữu của chúng đương nhiên xứng với những thứ nhất."
Có đôi khi nghĩ, thiếu gia rốt cuộc là tìm hầu là đang nuôi con trai nữa.
Anh giống như một cái cây cổ thụ âm thầm trưởng thành từng ngày, sớm dang rộng tán lá che chở cho .
Dưới sự che chở , lớn lên từ một đứa nhỏ hèn nhát đáng thương dần trở nên tự tin và điềm tĩnh.
Thiếu gia cho gì, nhận nấy. Thiếu gia gì, trao nấy.
Đó lẽ là quy tắc đơn giản nhất, cũng vững chắc nhất giữa và thiếu gia.
Khi lên đại học, thiếu gia mua một căn hộ gần trường.
Vào một ngày mưa năm nhất đại học, thiếu gia đến đón tan học.
Anh cầm một chiếc ô tòa nhà giảng đường, dáng thẳng tắp, khí chất thanh cao, ngay lập tức thu hút vô ánh .
Tôi chạy bước nhỏ tới, rúc ô.
Anh tự nhiên nhận lấy ba lô của , bàn tay còn ôm lấy vai , kéo lòng để ngăn cách gió mưa và những ánh soi mói từ bên ngoài.
Giọng điệu mang ý trách móc
"Chạy cái gì, cứ đó đợi qua đón, thấm mưa là cảm lạnh đấy. Sao cởi áo khoác ? Sáng nay còn ho sù sụ, uống t.h.u.ố.c đắng ?"
Tôi thuận theo lời gật đầu lấy lệ: "Em thiếu gia ơi, em sai , em sẽ sửa."
Ngồi trong xe ấm áp, ngẩng đầu lên, thiếu gia rút khăn giấy lau mặt và tóc cho .
Không gian trong xe nhỏ hẹp, chỉ tiếng cần gạt nước vẫn hoạt động đều đặn hòa cùng âm thanh thở của .
Anh ghé sát , ánh mắt chuyên chú, đầu ngón tay lướt qua da thịt .
Tim đập nhanh liên hồi, một sự khát khao khó tả nảy mầm trong lòng.
Sự thôi thúc dạo gần đây ngày càng thường xuyên.
Tôi đó là gì, chỉ là bản năng xích gần , gần thêm chút nữa.
Thế , áp môi lên môi .
Thiếu gia âm u , nhúc nhích, để mặc vụng về hôn .
Tôi hôn chẳng bài bản gì, chỉ ngốc nghếch cọ cọ c.ắ.n cắn, cẩn thận còn va môi rằng đau đến mức định lùi theo bản năng.
Đến lúc mới nhận lá gan to bằng trời, mới làm cái trò gì .
Thiếu gia khẽ thở dài, giữ chặt gáy , ngăn cản ý định rút lui của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-hau-doc-ba-am-cua-thieu-gia/chuong-2.html.]
Anh vội vã xâm nhập sâu hơn, mà dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ qua chỗ va đau, đó mới dịu dàng cạy mở hàm răng .
Nụ hôn khác với cái chạm môi vụng về lúc nãy của .
Nó chậm rãi, sâu sắc, mang theo một sự trân trọng khó tả.
Anh : "Bé ngoan."
Người lập tức nhũn , dựa cánh tay đang ôm ngang thắt lưng để chống đỡ.
Oxy trở nên loãng dần, ý thức bắt đầu mờ mịt, vô thức bám lấy n.g.ự.c , cào cấu chiếc áo sơ mi phẳng phiu của .
Hôn đến mức sắp nghẹt thở, thiếu gia mới lùi , trán tựa trán , nhịp thở hỗn loạn.
Anh nắm lấy bàn tay đang làm loạn n.g.ự.c , giọng khàn khàn
"A Hữu, hôn em, em thấy ghê tởm ?"
Sao mà ghê tởm ?
Miệng của thiếu gia mềm, ấm, còn ngọt nữa, hôn thích c.h.ế.t .
Ánh mắt mê ly gương mặt tuấn tú sát gần, thật thà trả lời: "Thích lắm, em vẫn hôn nữa."
Nói xong, giống như đứa trẻ thèm kẹo, ngẩng đầu đuổi theo hôn thêm cái nữa.
Thiếu gia khẽ, ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn môi của , thở giao hòa, khí nóng phả lên mặt .
Cái chạm mơn trớn càng khiến lòng ngứa ngáy khó nhịn.
"Anh ơi..." Tôi nhịn nhỏ giọng giục giã.
"Không hôn nữa A Hữu, định lực của đến thế ."
Nói xong, cảm nhận rõ ràng phía đùi một vật nóng hổi cứng rắn chọc .
Dù ngây ngô đến mấy, cũng lập tức hiểu đó là gì.
Là d.ụ.c vọng.
Mặt lập tức nóng bừng, luống cuống làm .
Thiếu gia dẫn dắt tay , đặt lên lồng n.g.ự.c trái của .
"A Hữu, em lớn , em thế nào là thích ?"
Qua lớp vải sơ mi mỏng manh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của , từng nhịp, từng nhịp đập lòng bàn tay .
"Chỗ , vì em mà đập nhanh, đó chính là thích."
Nhịp tim của cũng nhanh đến mức như nhảy khỏi lồng ngực.
Có thích thiếu gia ?
Câu trả lời là chắc chắn.
Niềm vui của là , sự ỷ của là , cả thế giới của đều là .
Không một chút do dự, dùng sức ôm chặt cổ , vùi khuôn mặt nóng bừng hõm cổ
"Em thích , thích nhiều lắm."
Tôi cảm nhận cơ thể thiếu gia khẽ run lên.
Giây tiếp theo, siết chặt vòng tay, khảm sâu hơn lồng n.g.ự.c .
Anh thì thầm bên tai : "A Hữu, thích thì đời em chỉ thể là của thôi."
"Vâng! Em mãi mãi là của thiếu gia!"
Tôi vui vẻ hứa hẹn, mãn nguyện cọ cọ cổ .
Tối hôm đó, về phòng ngủ.Mọi chuyện xảy vô cùng thuận chèo mát mái.
Tôi từ chối thiếu gia, bao giờ .
Anh thích , liền cam tâm tình nguyện giao phó bản .
Chỉ là quá trình đó, gian nan và kịch liệt hơn nhiều so với trí tưởng tượng của .
Anh hết đến khác bắt xác nhận: "Của ai? A Hữu, em là của ai?"