Cuộc sống một khó khăn hơn tưởng nhiều.
Lâm Nghiễn Sinh mất một thời gian cực dài để thích nghi với sự cô độc, như thể sống một nữa.
Hai tháng đầu, gần như đêm nào cũng đến kiệt sức trong trống rỗng và vô vị.
Hóa trong nhiều nước mắt đến , mãi vẫn cạn.
Anh mơ thấy Tần Tuấn.
Trong mơ vẫn là A Tuấn nhỏ, dáng vẻ trẻ con, ánh mắt ấm áp ỷ . Chớp mắt biến thành A Tuấn lớn, cùng một gương mặt, còn nữa, đôi mắt đen sâu thẳm, đen đến đau nhói, chằm chằm chớp .
Năm năm .
Hễ nhắm mắt là thấy giọt m.á.u đọng hàng mi A Tuấn, lắc lư, lắc lư.
Lúc Tần Tuấn , La Diệu Sơn đến thăm, sợ nghĩ quẩn.
CoolWithYou.
“Không, hai mươi tuổi mới phép nghĩ quẩn, lúc trẻ dù chẳng làm nên trò trống gì, c.h.ế.t cũng khen một câu ‘trẻ mà mất’. Còn , giờ c.h.ế.t cũng muộn .” Anh tự giễu , “Cậu xem, vẫn còn khiếu hài hước, còn cứu .”
“ Nghiễn Sinh, lo cho .”
“Cậu nhớ hồi cấp ba , ông nội mất, hôm là cao khảo, ngủ một giấc vẫn thi đúng giờ đấy thôi?”
Lải nhải một hồi đầu đuôi.
La Diệu Sơn nhịn nổi: “Tần Tuấn về nữa, chi bằng dọn sang ở với , bảo vệ .”
Ngẩn một chút, “Không cần.”
Anh .
“Tại ?” La Diệu Sơn bất chấp nắm tay .
Lâm Nghiễn Sinh ít khi để lộ tình bạn với La Diệu Sơn ở bên ngoài.
Người mới đều kinh ngạc, như chuyện hoang đường nhất đời.
Quan hệ bạn bè cuối cùng cũng giữ nổi nữa.
Anh nhếch mép: “Cậu cũng nghĩ chăm là sống nổi ? Không đến mức đó . Tôi là đàn ông trưởng thành, công việc riêng, thu nhập ít ỏi nhưng đủ nuôi , tranh với đời.”
Giọng bình tĩnh, nhàn nhạt, một gợn sóng.
Không vui mà chia tay.
Mọi góc nhà đều dấu vết của Tần Tuấn. Dù thấy gì cũng gợi nhớ, cuối cùng thực sự ở nổi, ngoài thuê nhà. Căn nhà cũ nỡ để khác phá, để trống.
Mùa xuân năm .
Lại đến giỗ Thế Trinh.
Từ 9 giờ sáng đến 4 giờ rưỡi chiều là thời gian nhà lưu tro cốt mở cửa đón viếng.
Lâm Nghiễn Sinh 4 giờ mới đến.
Kết quả tìm mãi thấy.
Anh nhớ rõ vị trí ô tro cốt, thể nhầm .
Hỏi quản lý, báo rằng con trai mất chuyển tro cốt từ nửa năm .
Cũng .
Lúc tiền thì đành chịu, hễ chút tiền thì mua một mảnh đất phong thủy t.ử tế, mới gọi là hiếu thuận.
“…Địa chỉ mới ở ?” Lâm Nghiễn Sinh ngẩn ngơ hồi lâu mới hỏi.
“?” Quản lý ngạc nhiên, “Tôi làm ?”
“À, đúng ,” , “Cảm ơn, cảm ơn.”
Thế thì năm cần đến nữa nhỉ?
Anh nghĩ.
Đường chân trời trồng đầy cây, xa xa là rừng thép thành thị, lưới đèn neon giăng mở.
Lâm Nghiễn Sinh ôm một bó cẩm tú cầu tím nhỏ vụn, bắt xe, dọc theo đường lớn, chậm rãi, lặng lẽ bước từ hoàng hôn đến màn đêm.
.
Mưa tạnh.
Không gió, ánh sáng như hạt ngọc trai.
Lâm Nghiễn Sinh tỉnh dậy cơn say rẻ tiền.
Gần đây đêm nào cũng uống khi ngủ, đến mức nghiện rượu, uống nhiều, một ly là đủ đưa cõi mộng.
Tắm .
Rửa tỉnh tinh thần.
Sau đó xuống mua ít đồ ăn sẵn, ghé sạp báo.
Trang nhất tờ báo cùng in một gương mặt tuấn tú. Tuấn tú đến mức làm giật , dù ảnh mờ vẫn thấy rõ ánh mắt sắc bén.
Là Tần Tuấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-dan-ong-hien-lanh-quyet-lam-lieu-roi/12.html.]
Cậu như lột xác khỏi vẻ non nớt ngày xưa, khí thế sắc bén lộ rõ.
Khoảng ba năm , bắt đầu thường xuyên xuất hiện mặt báo. Rất nhanh, ai cũng cuộc chiến thừa kế nhà họ Tần, nửa đường nhảy một đứa con rơi cực kỳ lợi hại.
Tiền mặt, cổ phiếu, vàng bạc, châu báu, nhà cửa, cửa hàng, nhà máy, đồn điền… tiền nhiều đến mấy cũng chẳng ai chê, chia thêm một phần, ai chịu nổi?
Người ngoài rốt cuộc nhà họ Tần xảy chuyện gì.
Tóm , bụi lắng.
Trong thời gian đó, Tần Tuấn lập công ty ngay khi còn học, đó nghỉ học, chuyên tâm kinh doanh.
Tài sản cá nhân của tăng trưởng, cùng với tính cách quái gở của , đều khiến chú mục như .
Thiếu niên Tần Tuấn ngày xưa dường như còn tồn tại.
Có mắng , lòng đen phổi lạnh, coi như công cụ, xét tình nghĩa, hết giá trị là vứt; cũng khen , ít nhất lương trả đủ, chỉ dùng tài, cánh tay đắc lực là con nhà nghèo.
tờ báo trong tay Lâm Nghiễn Sinh tin chính thống, mà là tin đồn tình ái của Tần Tuấn.
Mỗi tháng đều tin mới, mỗi đổi một nhân vật chính.
Lâm Nghiễn Sinh kỹ.
Chỉ liếc một cái đau rát trong lòng.
Mấy năm nay cố ý độc , cũng xem mắt hai ba , đều thành. Lúc trẻ phụ nữ ưa chuộng, càng lớn tuổi càng ít hỏi thăm.
Dù đời nhiều đàn ông ưu tú hơn , nhưng đứa trẻ do chính nuôi lớn, từng dựa để sống, giờ trở thành chỉ thể ngước , đó là chuyện khác.
“Thầy Lâm, mua báo ?” Chủ sạp hỏi.
“Không.” Lâm Nghiễn Sinh hồn, giả vờ như vô tình, lật úp tờ báo .
Anh đến nhà xuất bản nộp bản thảo.
Tháng biên tập viên già cùng thở dài than vãn, tình hình ngày càng tệ, ông chủ định bán cả mảng lẫn tòa nhà, kỳ là kỳ cuối cùng.
Trời xám xịt, như tiền đồ của .
Đang buồn bã.
Một vệt đỏ lướt qua khóe mắt, Lâm Nghiễn Sinh liếc mắt , thấy một bé gái ba bốn tuổi từ vỉa hè chạy , xổm đuôi xe trong điểm mù nhặt bóng.
Tài xế , vẫn tiếp tục lùi xe.
Khoảnh khắc , lạnh sống lưng, lấy dũng khí, lao tới xe.
“DỪNG LẠI!!!”
“Chít—— Két——!”
Bé gái òa lên.
Lâm Nghiễn Sinh còn bệt trong vũng bùn, vội xem đứa bé .
May quá may quá, chỉ kinh sợ mà nguy hiểm.
Tài xế trẻ tuổi mồ hôi lạnh đầy đầu xin , đứa bé sợ hãi cảm ơn, đường vây quanh xem, hỏi cần gọi cảnh sát , vân vân, ồn ào một trận.
“Không là .” Lâm Nghiễn Sinh , “Không, , chỉ làm việc nên làm thôi. Tôi còn làm, sắp muộn .”
Lúc mới phát hiện túi tài liệu tay biến mất.
Nhìn quanh, thấy bánh xe.
Lâm Nghiễn Sinh: “…”
Túi tài liệu màu khoai tây cán nát, giấy tờ rơi tung tóe đầy đất.
Trời đổ mưa.
Mùi khí thải, mùi bùn, mùi ẩm mốc vây lấy .
Anh nghĩ, đáng lẽ nên mang ô.
Có dừng chân bên cạnh , nhanh chóng nhặt nốt mấy tờ giấy còn , đưa tới mặt .
“Cảm ơn.” Lâm Nghiễn Sinh .
Anh lau tay chỗ quần còn sạch mới nhận.
Anh đột nhiên cảm thấy bàn tay quen quen.
Bàn tay to lớn, xương ngón tay thô dài, bên cạnh đốt ngón áp út một vết sẹo, giống hệt vết thương Tần Tuấn khi làm thêm ở xưởng bánh lúc nhỏ.
Một, hai, ba.
Anh cứng đờ.
Thậm chí mũi khâu cũng giống.
Anh vẫn xổm đất, cổ cứng ngắc, ngẩng đầu lên.
Nhìn rõ .
Mặt đỏ bừng.
“Chú, chân chú trẹo , nên đến bệnh viện kiểm tra .”
Tần Tuấn đưa tay đỡ , dịu dàng .